Đọc mỗi bài thơ của nhà thơ Dương Kiều Minh như xem một Quẻ Dịch. Những “lời thoán” trong “Quẻ Dịch” ấy như ánh sáng huyền ảo, xa lạ, soi rọi vào từng góc khuất, tường giải những tế vi của tâm trí trong đời sống đương đại. Ánh sáng ấy, có lúc ta đã gặp ở đâu đó, như ngọn đèn dầu ngẫu hứng mà hợp lý trong một không gian Nghệ thuật Sắp đặt (Installation art), lúc như hắt sáng một góc phòng, khiến cho ta phải hồ nghi những tiện nghi, hồ nghi sự phủ ngập của những âm thanh hiện đại, bằng tiết tấu chậm của lời sám nguyện… Nhà thơ Dương Kiều Minh chủ yếu viết thơ văn xuôi, những bài có hàng lối vẫn là sự cuốn theo mạch thơ ấy. Dương Kiều Minh nặng lòng vương vấn với những thi liệu quen thuộc của thơ ca phương Đông nhưng biết mở những chiều kích bất ngờ của liên tưởng và suy niệm trong thi tứ, chữ của ông bình dị nhưng có sức ám ảnh, và đôi khi, biểu lộ sự quẩn quanh phức rối của cảm xúc. Có lúc thơ ông hào sảng, đãi đằng như Hịch, như Từ, như Phú… nhưng sức vươn của mỗi mạch thơ luôn khoẻ khoắn, hơi thở mạnh, nhịp điệu tự nhiên và tự do. Không gian xuyên suốt tập thơ khá ổn định, với hình ảnh một kẻ sĩ thời hiện đại đang tự vấn bằng giọng trầm, đều đều… cất lên trong quầng sáng lung linh và thanh sạch. Nhưng rất lạ khi đọc đến cuối tập thơ, tôi lại thèm tiếng quát mắng, thậm chí tiếng cười khôi hài của ông với đám người đùa nghịch, hỗn xược nào đó… Đọc thơ Dương Kiều Minh cho thấy sự phong phú, riêng biệt của dòng thơ Việt cách tân sau năm 1975.
maivanphan.com
Dương Kiều Minh

TÔI NGẮM MÃI NHỮNG NGÀY THU TẬN
(tập thơ - III)
(tiếp)
Những quả phượng khô tách vỏ trong đêm
Những quả phượng khô tách vỏ trong đêm
Từng đợt gió lạnh thay nhau đẩy mùa xuân lùi mãi
Những dãy nhà im lìm đóng kín
Gió có tên mà không có tuổi
Ngươi thường trở về trong đêm
Đánh thức ta tiếng xào xạc rặng trúc
Tiếng rung ô cửa kính
Khi thì thào, khi u uất
Ta với ngươi chẳng hệ luỵ gì
Ngươi xao xác làm ta xao xác
Ngươi vọng động một mình giữa bầu đêm trống rỗng
làm đổi thaykhông gian rộng lớn
Từ khi ta còn trẻ
Đến nay đã chớm già
Mỗi khi ngươi trở về lòng ta tan tác thành từng sợi cuốn theo ngươi
Cuối cùng ngươi cũng tự tan ra thành từng sợi nhỏ biến mất vào không trung
Để lại ta trong đêm rỗng lặng như một cái hạt vừa rơi xuống
Tiếng quả phượng khô tách vỏ trong đêm
Bên cánh đồng viôlet
1-
Ừ, xuân ạ
Tiếng gọi nơi chân trời
Ta đã già rồi
Màu xanh trào trước mắt
Những bước chân trẻ thơ con đường xuân nao nức
Những cánh đồng viôlet dâng ngập màu xuân tím ngát
Dâng niềm nuối tiếc
Xuân đấy đẩy ta lùi về tháng năm xa vời ký ức
Ôi, những cánh đồng viôlet nhựa xuân ngập tràn trời đất
Ta đứng lặng trào dâng niềm vĩnh phúc
Đất đai mạch sống tổ tiên
2-
Ừ, xuân ạ
Màu xanh trào trước mắt
Ta đã già rồi
Lòng ta vẫn náo nức cuốn theo những bước chân xuyên
qua những cánh đồng dâng ngập màu hoa viôlet
Đứa trẻ trong ta vừa trở về
Làn mưa bụi mỏng không phân biệt được
Ta cảm nhận qua hơi ẩm lan truyền
Ừ, xuân ạ, ta còn trẻ dại
Màu tím đồng hoa xốn xang những thôi thúc mơ hồ
Ta đứng lặng trào dâng niềm vĩnh phúc
Mùa nghiêng đổ những ngày buồn bã
1-
Mùa nghiêng đổ những ngày buồn bã. Những lối mòn chạy mãi dưới lùm cây in sẫm. Trăng sao hoang vắng núi đồi.
Những gì đẹp đẽ nhất dựng lên từ những ngày buồn bã nhất. Hiu quạnh và trống trải. Nỗi lòng bơ vơ như một vì sao lạ.
Những ngày nắng, ngày mưa, những ngày giông gió, tôi như con thú hoang trên đường dạt vội vào những lùm cây. Có lúc thả mình theo những lối mòn vắt qua sườn núi, rồi mất hút phía bên kia. Dưới bóng mây buổi đang trưa dâm mát cả vùng đồi rộng lớn, thung lũng hanh hao vài nếp nhà lợp lá, tiếng lanh canh vang xa rồi đọng lại cánh rừng chân núi.
Sự trống trải tạo ra phản lực đẩy bước chân qua khắp sườn non đỉnh dốc.
Trước mắt tôi chất chồng dang dở – sự dang dở làm nên cuộc đời. Những ngày buồn bã, những ngày đẹp nhất, cường tráng nhất. Tuổi trẻ phung phí, nếu không phung phí đâu còn là tuổi trẻ. Tuổi trẻ nào đi qua mà không để lại sự tiếc nuối. Ai có thể dè xẻn thanh xuân của mình.
Những ngày buồn bã dựng lên trước ngưỡng cửa tuổi già. Tôi chẳng đòi gì hơn, tiếc không còn đủ sức để vùn vụt băng qua trở lại những ngày buồn bã tuổi thanh xuân.
2-
Vâng, tôi đã bị đánh gục. Bệnh tật và những áp lực của cuộc đời xô tôi ngã gục. Vâng, tôi đã bất lực, đã ngã gục, không gượng dậy được nữa.
Đã cuối thu rồi, buổi chiều thoáng cơn mưa nhẹ. Mưa gió xào xạc và bóng tối lấn dần vào đêm. Tôi chìm trong dòng chảy vô tận không ngừng nghỉ của thời gian, của mùa màng. Câu chuyện của đời người tưởng thoáng qua như tiếng "xoạt" một chiếc lá rụng. Con người bị nghiệp lực làm cho điên đảo – Nghiệp lực tung hứng các số phận trên bàn tay vô hình.
Cuối thu mưa gió, buồn. Kiếp người dằng dặc thế.
Nỗi niềm này không gì khoả lấp được. Không gì khoả lấp được.
Thời gian trôi nhanh quá mẹ ạ, con cũng đã già rồi.
Bệnh tật và nỗi đời dày vò không dứt.
Kìa từng vạt nắng chiều chiếu lên những mảng tường thô tháp. Dưới bóng lớn cây phượng vĩ, con cứ muốn nhoài theo những con đường thoang thoảng hanh hao buổi cuối thu này, nhưng không còn sức nữa.
Một sự thanh khiết rỗng lặng kỳ diệu, vang rền làn sóng âm thanh giản dị và mạnh mẽ đẩy niềm thống hối ngùn ngụt dâng cao. Kìa âm nhạc nâng bổng ta lên những tầng trời cách biệt. Ôi nhân gian lầm lụi, chìm ngập trong huyễn hoặc không bao giờ cởi bỏ được.
3-
Cuối chiều thức giấc tựa vào nỗi suy tư trượt theo bóng sẫm dần. Tôi lấp đầy khoảng trống bằng giấc ngủ mê mị. ánh sáng xuyên qua ô cửa kính tràn ngập, nhận ra ngày vẫn chưa hết.
Tuổi già từng ngày, từng ngày như ánh chiều lấn vào bóng đêm. Cảm nhận bước đi lướt nhẹ mơ hồ, rồi mất hút không còn cơ hội trở lại.
Không còn cơ hội trở lại nữa. Khát vọng tuổi trẻ theo vệt sáng trong đêm quay ngược về quá vãng. Xuyên qua những con đường từng chùm hoa trúc buông rủ, những nếp nhà nép dưới vườn cây mờ tối. Bài ca định mệnh theo những mạch nước nhỏ xíu rỉ rích uốn lượn qua trăm ngàn hình thế rồi đổ ra sông.
Những câu thơ vươn dậy từ trong giấc ngủ.
Ôi, đời người kết cục còn trơ mấy câu thơ.
Dừng chân đống lửa bên đường
tha hương lòng lạnh sầu thương chất chồng
4-
Qua giấc mơ chen chúc chuyện thế sự.
Thoáng buồn thoảng đến rồi đè nặng từ từ ngả xuống chiếc gối gỗ thông nhoà nhoà bóng tối. Đã bao giờ nghĩ đoạn đường cuối cùng ít hứng thú vậy.
Nỗi buồn thưa dần, nguội lạnh chiếm lĩnh cõi lòng. Bạn bè tản mát, người còn, người mất. Ba mươi năm – một làn gió thoảng, một giấc mộng thật dài. Lùi mãi, lùi mãi ngôi nhà xưa cũ, chân trời xưa cũ.
Tôi không thể dũng cảm nói ra những ý nghĩ đến từ sự thực về con người. Những ý nghĩ xuất hiện làm băng giá vũ trụ. Nếu ngọn lửa của loài người không còn đủ nhen nhúm niền tin nơi trái đất...
(còn nữa)
Đã đăng:
Tôi ngắm mãi những ngày thu tận (tập thơ I) - Dương Kiều Minh
Tôi ngắm mãi những ngày thu tận (tập thơ II) - Dương Kiều Minh
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|