Chia nhỏ cảm hứng vào từng ô từ điển- chữ, cố ý cắt rời dòng nhạc điệu tự nhiên của các kết hợp từ ngữ và cảm xúc… bằng những khoảng trắng hay lối chơi chữ quen thuộc, eL. muốn thực hiện cuộc gián cách trên nhiều cấp độ đối với ngôn ngữ thơ cũng như thụ cảm của người tiếp nhận. Xoá bỏ trật tự tuyến tính của hình ảnh và cảm xúc, nhắm tới những kết hợp đa chiều, chị đang sắp đặt lại hình ảnh thế giới của mình, định danh lại các sự vật, phạm vi hoá tương đối những trạng thái dịch chuyển cá nhân… Chị đã rất dũng cảm khi lựa chọn một lối làm thơ không dễ dàng, nó có thể bộc lộ cá tính một cách thật mạnh mẽ, nhưng cũng có thể đưa người viết… không đến đâu.
Người ta thấy một eL. đang xoay trở nhiều phương chiều trải nghiệm, lúc vồ vập thách thức, khi hoài nghi gớm ghét, thảng hoặc đắm đuối, lúc lung lạc giận dữ, có khi sành sỏi lại hoá ngơ ngác…
Cái hay của eL. là, chị đã như thế… một cách rất hồn nhiên. Khi đã đến với thơ một cách hồn nhiên, chắc chắn còn rất nhiều những bất ngờ đang đợi chờ phía trước.
eL.

Thơ từ từ điển
(tập thơ VII)
SÂU
Chẳng biết thành phố đã thối úng tự bao giờ
Ban mai duỗi cẳng nằm đơ trên những lòng đường rỗng nắng
Rầm rĩ âm a bài đắc thắng bầy sâu đục thân đang âm thầm khoét vào tận cùng tuỷ não
Tôi loay hoay tìm một cái gì đó trong những cuộc hành hương lên đỉnh phố sâu hoắm
Ký ức bốc đặc trắng sương mù về một cuộc tự sát tập thể
Những tiếng gọi mỏng buốt sắc lẹm ma lực
Hun hút hốc nhìn
Ai đã chọc vòi kim vào rút cạn máu ngôn từ
Ngày mở mắt quanh tôi chỉ vật vờ toàn vỏ xác
Những chiếc kén quấn rịt tơ thối nhờ nhờ trôi nổi
Những con sâu chữ không cam phận điếm nhục đã đồng loạt chọn cuộc đào thoát
Phập phều nghĩa trang nghẹt thi thể ký tự trương ôi không còn mang tiếng nói
Khi thấy mình không thể thở
Tôi mang một dự án chết vạch hẻm vào núi sâu
Sẽ chẳng một ai nữa biết tôi đang ruỗng ở đâu
SG 11/06
TÁO
Online mới biết thiên hạ không chỉ mình mình
Táo đen táo vàng táo dẹt táo tròn táo tàu táo hột táo lớn táo bé táo mẹ táo con táo già táo non táo quân táo thần
Âm thầm
Táo ráo
Bắt đầu thời kì “apple”
Những con cóc thai nghén nặng nề lê đi cùng ý tưởng sáng thế siêu hạng trong cổ tử
Hạm thực dinh dưỡng
Hãm cực tinh dưỡng
Trương phồng khổ hạnh rát khô
Kỷ “apple”
Cả nửa thế giới manh nha mộng “páo chù”
Mỗi lúc lên bồn là một lần hạ quyết tâm to rèn luyện nâng cao tinh thần ý chí
Bài tập bắt đầu
Tập rặn thật thật thành tâm và toàn ý
Tập tự xẻ toạc xé đôi mình
Tập giải thoát dự phóng
Tuy nhiên vẫn còn có bài thuốc “apple” dành cho những kẻ không gan (không thể làm giàu), không ngoan (chấp nhận thương đau để làm nên lịch sử)
Có thể cầu viện đến đu đủ, chanh dây, khoai lang, chuối tiêu, cam tươi mật ong, yaour, bột sắn dây, cháo mè đen sống
Dầu nhớt các loại bôi trơn bơm thẳng vào hậu kì (cùng xà bông nước và găng tay hỗ trợ nếu cần)
L ý thuyết là đừng vì thế mà sợ ăn nhiều
Cứ rau củ, trái cây, uống nước thật lực + thể dục thường xuyên chắc chắn ra được, ra đều, ra sướng như điên
Tha hồ thoả mãn
Ôm giấc mộng ngày một phồng to đợi đến khi mộng nở thật ra trò
Những con cóc anh hùng cùng tắc lưỡi ngân vang bài kiên cường bất khuất:
“Táo gì cũng chơi xem táo nào táo nhất”.
SG 09/06
TRỐNG
Tôi vỗ lên mặt da mình để nghe từng hồi rỗng căng run rẩy trong tôi
Tiếng gọi mướt mồ hôi
Cuồng một khuấy động nổ tung
Đỏ xanh u mê bần bật
Xoè cong
Tự bơm hơi lần lượt thổi phồng mỗi khoang bào thể
Từng chiếc lông như muốn thót mình bắn tung đi phấn khích
Cầu vồng bảy màu cá vàng quẫy đuôi toẽ nan mềm nhung vô độ sắc
Phao câu ửng tình
Tôi lầm lụi ăn
Hết bọc màn huyền thoại phủ ngoài đến đất đá trầm tích 4500 năm
Ăn rỗng ruột những lời nguyền
Biểu tượng bí mật rụn ra một đống bụi lừa bịp
Tôi mang găng cao su xẻ phanh từng con chữ nhẫy chuội dầu bóng
Này~trống,
Này trống.
Này Trống!
Này TRỐNG…
Chẳng có một linh hồn thối tha nào ngụ mình trong những con chữ hống
Chẳng có một bí mật chết toi nào lẩn trong những thiêng liêng thánh vật
Lêônátđô xé roẹt giấy vệ sinh chậm chậm chùi chùi hai bên khoé mép:
“Cat chờ me if you can!”
SG 19/11/05
ƯƠNG
Ngây ngẩn tê mê ngụp giữa lòng khe
Hắn hí hửng ương một hạt mầm kiệt xuất
Nghĩ đến những mai sau mà sung sướng dõng dề
Mùa xòe
Nao nức rùng rình từng phiến nõn
Lá rợp giấu đôi bờ trong mát mạch nguồn
Lau sậy vẫy chim về lượn hót từng đàn
Trẩy xanh bần bật
Khi đá cuội trăm năm cũng thôi vùi lòng đất thò mặt hát vỡ mình
Hạt giống vẫn ương ương đánh trần xoay lưng ngủ nhạt
Lúc mùa chín mõm rụng mọp theo mùa
Hạt ương ngạnh lú đôi mầm cứng trơ
Tai ương không hoa không nụ
Ong bướm giả lờ
Không xanh không chín
Không cu không hĩm
Ương ương dở dở
Chẳng biết phải làm sao với mấy gã gàn ngoại cỡ suốt đời hí hoáy loay hoay gieo thảy mấy hạt mầm thơ
SG 12/2006
VÃ
Hắn đeo trên lưng bìu díu từng chùm
Bong bóng giấc mơ bơm đầy hơi tham vọng
Vã mồ hôi cõng mộng
Ngốn ngấu liên hồi vẫn vã không thôi
Nặn cố mãi những trái tròn mũm mãn
Khát quả cầu toàn
Ai đã vã lên đêm những đốm sáng nhỏ nhoi nhen nhúm máu hồng
Thổi bùng cơn say ngông cuồng đại mạc
Gió khoả mãi giữa mông mênh những luống ảo ảnh thiên đường lập loè bóng cát
Chảy tuột qua kẽ ngón ngày chuỗi cười không nở được
Xoé ngụt lửa vật vã
Hạnh phúc khốn cùng
Mê mệt cạn kiệt tròn trĩnh hoàn hảo tột độ vô chừng
Muốn vằm hưởng tận từng
Hắn vội vã plan tỉ mẩn mỗi phần để chạy vã hét vã thở vã yêu vã sống vã uống vã điên vã làm gì cũng vã
Ngày mai là chiếc bánh nướng của mụ phù thuỷ già lén nhảy qua cửa sổ ngả nghiêng lăn vờn phía trước
Dẫn dụ vồn vã những mộng ước
Có lần tọc mạch lén thò tay sang khua khoắng thử bên kia của tận cùng hắn về ụp quần đau nặng
Quá vã quả tròn căng
SG 25/11/06
XUÂN
Đêm qua không cưỡng cắt nổi cơn
Lén cắn môi xuân
Ghen tuông thầm kín
Vệt máu mọng vằn lên
Đôi bờ cong nấc tiếng rên
Thoái thai không kìm nén
Đêm qua
Không cưỡng nổi mùi
Cám dỗ điên mê rần rật da xuân
Lén uống từng vùng lai láng
Lưỡi gai dựng
Thuôn cứng
Thở câng bần bật
Đêm qua
Mụ mê dưới bầu xuân
Miệng no rời rã
Cả muôn trùng ập xuống đuối chân tay
Hét nổ mình vồng rướn vỡ
Đêm qua đã chảy tan vào đâu chẳng biết
Xuân mướt sũng khắp vực đồi
SG 10/06
YẾT
Trong những ngày mất nắng thế này
Tôi dát mình cốm dẹp lòng đường
Cần nương hương trong một tàu sen khác
Trong những ngày mất mùa thế này
Quẩy quả thúng không rời đồng tôi bán tháo cái nhìn giáp hạt
Trong những ngày mất trắng thế này
Cần book gấp vé one-way thoát về vùng cận sáng
Trong những ngày mất điện thế này
Leo cột ngoắc lại đường dây nối tiếp hoang mang sang một giao diện khác
Trong những ngày mất màu thế này
Tôi cần mua một khuôn mặt khác
Nhập mùa dạ hội hóa trang
Trong những ngày mất máu thế này
Cần hơi cất rượu đầu men bừng đêm hoang thác
Trong những ngày mất lửa thế này
Muốn là một que diêm đủ khô
Xóe ngời giây thống khát
Trong những ngày mất trinh thế này
Muốn tuột xuôi một đời tẻ nhạt
Trong những ngày mất nước thế này
Thèm khuấy rách một mặt hồ mọng láng
Tẩy bay vết nám lưu lạc
Tôi còn biết làm sao khác trong những ngày mất dạng thế này
Shutterstock, corbis, gettyimages search mình mỏi mắt
Rất cần mua ngay một khung hình khuyết mặt
Tôi còn biết làm sao trong những ngày mất cắp
Khoảng vắng không còn trống tênh ễnh ra đảo láo liên câm mấy ngàn con mắt thẳm
Tôi còn biết làm sao trong những ngày mất sức
Cố ghì môi rướn cổ căng cơ bóp nghẹt tiếng nấc
Cho mình đừng gãy gập nổ tung
Tôi còn biết làm sao trong những ngày mất hứng
Cần được châm mực thêm vào đầu in ý tưởng
Tôi còn biết làm sao trong những ngày mất hút
Đơm thêm một nạm thở dài cho đống cỏ đời khói ngụt
Tôi còn biết làm sao trong những ngày mất mùi
Bữa tiệc farewell trong lò quá đát
Lời chia tay ăn kèm mù tạt ngợp ngạt cháy đen thui
Tôi còn biết làm sao trong những ngày mất đuôi
Chẳng còn gì để ve vẩy làm màu để ngoe nguẩy trêu ngươi
Tôi còn biết làm sao trong những ngày mất mát
Dốc hết ngông điên liều buôn một chuyến gạc
Tự cắm sừng tự nhủ chán còn may
Thì thử hỏi còn biết làm sao trong những ngày mất đất thế này
Có mỗi cọc dùi con mà còn không chỗ cắm
Còn biết làm sao trong những ngày mất của
Đỏ mắt tìm người sale off hoặc cần sang tên một tình yêu gấp
Còn biết làm sao trong những ngày mất nết
Nhìn đâu cũng muốn đâm muốn vằm muốn đằm muốn xiết
Tôi còn biết làm sao trong những ngày mất dép
Tấp tểnh thùi thụt bới tìm nói được tiếng yêu em mà sùi tăm bọt mép
Tôi còn biết làm sao trong những ngày mất dạy
Lũ dế gáy chăm bẵm tử tế bao ngày đến giờ đấu sáng nay bỗng dưng đều tháo chạy
Tôi còn biết làm sao trong những ngày mất mạng
Uống thốc đến giờ tàn mà còn cuồng vã khát
Tôi còn biết làm sao trong những ngày mất sóng
Tôi còn biết làm sao trong những ngày mất giọng
Tôi còn biết làm sao trong những ngày mất gốc
Tôi còn biết làm sao trong những ngày mất giống
Những con người nhìn nhau bằng mắt rỗng
Khác máu tanh lòng
SG 11/06
Đã đăng:
Thơ từ từ điển (tập thơ I) - eL.
Thơ từ từ điển (tập thơ II) - eL.
Thơ từ từ điển (tập thơ III) - eL.
Thơ từ từ điển (tập thơ IV) - eL.
Thơ từ từ điển (tập thơ V) - eL.
Thơ từ từ điển (tập thơ VI) - eL.
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|