Chia nhỏ cảm hứng vào từng ô từ điển- chữ, cố ý cắt rời dòng nhạc điệu tự nhiên của các kết hợp từ ngữ và cảm xúc… bằng những khoảng trắng hay lối chơi chữ quen thuộc, eL. muốn thực hiện cuộc gián cách trên nhiều cấp độ đối với ngôn ngữ thơ cũng như thụ cảm của người tiếp nhận. Xoá bỏ trật tự tuyến tính của hình ảnh và cảm xúc, nhắm tới những kết hợp đa chiều, chị đang sắp đặt lại hình ảnh thế giới của mình, định danh lại các sự vật, phạm vi hoá tương đối những trạng thái dịch chuyển cá nhân… Chị đã rất dũng cảm khi lựa chọn một lối làm thơ không dễ dàng, nó có thể bộc lộ cá tính một cách thật mạnh mẽ, nhưng cũng có thể đưa người viết… không đến đâu.
Người ta thấy một eL. đang xoay trở nhiều phương chiều trải nghiệm, lúc vồ vập thách thức, khi hoài nghi gớm ghét, thảng hoặc đắm đuối, lúc lung lạc giận dữ, có khi sành sỏi lại hoá ngơ ngác…
Cái hay của eL. là, chị đã như thế… một cách rất hồn nhiên. Khi đã đến với thơ một cách hồn nhiên, chắc chắn còn rất nhiều những bất ngờ đang đợi chờ phía trước.
eL.

Thơ từ từ điển
(tập thơ II)
CỬA
Những con sóng ở Cửa Đại rất quăn
To ướt huyền loăn xoăn
Highlight bọt trắng
Gió vun căng
Lòng vịnh ngấu hăng
Rằm trăng không hằng
Nước dập dồn
Cửa to cửa to
Đè bẹp bao giấc mơ mặc cảm tò vò cửa mình cửa nhỏ
Nhưng cửa to thì có gì hay ho
Khi lưỡi sóng chỉ lấp liếm lượn quanh chẳng dám động thập thò
Đêm ở cửa to không mặn mòi như em tưởng
Quẫy mình len lén
Thõng thừng dài trầm những chuỗi cuội men xanh
Vùng mộng ước lép kẹp
Chẹpppppp…!
Cửa to thì có gì hay ho
Trống vắng vô phương và lạnh lùng đến khiếp
Mơ cứng chết khoang thuyền
Ấm gần ních chật
Trăng chết đuối ở một khúc quanh nào
Cửa lớn duềnh cao dăm bào đầy ngật
Cửa Đại 5/06
DẬY
Mụ lê lết qua những ngày gieo gió
Áo rách váy rách
Mỏi chẳng buồn kéo lại
Hái chẳng đủ cong để kịp gặt bão
Nhưng hạt gai hạt cỏ dại hạt giả nhại hạt mị ái hạt rỗng rột hạt thui chột hạt tai ương
Nhiều lần mụ tự hỏi mình đã lén rải thêm những hạt bất nhân nào thốc vào trong gió lớn
Đầu độc cả một nhân loại dễ dãi đến điên rồ
Cắn dập lưỡi nhiều buổi chiều
Mụ bứ mụ
Bứ thân thể rệu rã cơ quan nào cũng có vấn đề tổ chức nào cũng mục ruỗng cá thể nào cũng sâu mọt
Cơn chết ngứ xông máu thối từ những tiếng nói
Tổng thể trổ đầy những mầm mống dặt dẹo
Mụ lúng búng lục khục sằng sặc suýt chết
Có đứa bảo mụ mày tự ngắt quách cầu giao đi
Trung ương đứt dây thì tiêu bản ngay bầy cơ quan cơ sở cơ hội cơ may bám đuôi kí sinh trùng
Ôm rơm nặng đũng
Có đứa lại xúi mụ đường cùng thì đành cưa nòng bán súng
Mụ bán quách mụ đi
Cái đứa nào ngu nó nhảy vào sở hữu thì nó tự túc thu chi
Chẳng phải đau đầu cải tổ cải tiên làm chuyện giả danh bé khoẻ bé sạch bé giãy đành đạch khùng điên làm chi cho nó tổn khí hao niên
Làm kháng chiến mà cứ tính chuyện bắn tiểu liên
Thực tình mụ cũng đã bóp vẹo cái đầu to óc như trái nho nghĩ ngợi tính toan muốn nát cả mặt tiền
Teo một vài thứ eo hẹp di truyền và rụng một vài thứ lủng lẳng có thể
Đưa thêm một số cơ quan di sản quốc gia vào tình trạng tin bão khẩn cấp cơn bão số 3 toàn phần báo động
Tuy thế mụ may mắn không mắc bệnh to gan
Để cảm tử ghé răng cắn chốt dũng sĩ đánh bom mình
Ú ớ bóp cổ kêu ca cẩm cử vài tiếng cho thiên hạ biết mình đoan chính
Rồi mặc xác gã mệt mỏi mịt mù mông mênh mày mò xâm chiếm
Tự nhủ lòng còn biết cái làm sao âu cái gì cũng có khoái cảm của nó
Trong cơn đau đớn bị đè bẹp vùi dập quằn quại đôi lúc hưng hưng phấn tiết cũng biết vùng lên
Mụ ngửi thấy mùi mục ruỗng tinh khiết nồng nàn chiết lọc từ nguồn mạch ngàn năm ẩn sâu trong lòng da thịt mụ như tách đá hoá rồng quấn khố thăng hoa
Lẳn bẳn khắm
Không rõ là mùi bùn hay mùi mắm
Bùi thật là ngùi mụ ngẫm ngợi
Vấn đề ở chỗ mụ đã không biết mình thuộc trung ương hay cơ sở để quán triệt cách điều tiết trọng trách
Đâu thể dung thứ cho một sự hỗn loạn chức năng tổng cục
Mụ quyết định tổ chức họp báo tuyên bố bó tay
Bó tay ở đây có nghĩa là gửi nó cho mây ngàn bay
Vô can với vấn đề hố thẳm
Trung ương cơ sở mạnh ai nấy sống mặc sức mà vần
Tuyên bố xong rồi mụ mới nhận thấy mình sáng suốt nhân dân
Chuyện của muôn đời tớ đã cố hết sức rồi để đến lượt đời sau con cháu cố
SG 29/05/06
ĐEN
Đêm thộc vào
Chiếc lưỡi đầy cát
Cày xới những đường điên rồ
Bầu trời sáng sủa đã sập xuống
Lấp lánh ngàn mảnh ánh sáng không kịp tẩu thoát
Vụn âm còn lại của tiếng nói
Vụn ánh còn lại của bóng tối
Vụn máu còn lại của cuộc người
Ngày trổ cơn mưa sót
Dự định lang thang đổi chiều
Thèm rực một ngẫu cuồng cắn nghiến trống trải bấn loạn
Mồ hôi rộp khít khắp vòm tối
Đậu đen đen
Không tìm được cách khác diễn đạt nỗi chết
Hoang hoá bắt đầu từ chóp lưỡi
Tấn công vịnh miệng xộc thẳng hẻm mũi xông hơi lên hốc gió cái nhìn một lượng quá khích tẩu thoát qua hang tai và phần còn lại ngấm ngầm rút sâu vào địa đạo máu
Ú ơ quần thể kí sinh bầy đàn đứt lìa giao tiếp
Đặc đầu đen
Không tìm được cách khác diễn đạt nỗi sống
Ham muốn dật dờ bơi quanh những ý tưởng bạo động
Lười chảy nhớt năm tháng
Thực vật tình trạng
Treo ngược lủng lẳng bong bóng dự phóng
Chường những mụn ghẻ độc
Đánh đu đen.
SG 22/06/06
(còn nữa)
Đã đăng:
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|