Trang chủ Kết nối Mai Văn Phấn Poetry by MVP Liên hệ  
Kết nối
Tin văn
Trả lời phỏng vấn
Thơ
Văn
Bài viết khác
Mai Văn Phấn
Sáng tác mới
Thơ
Trả lời phỏng vấn
Dư luận
Tiểu sử
Poetry by Mai Van Phan
Poetry
Interview
MaiVanPhan's profile
Translator's profile
Các tập thơ đã xuất bản
Vách nước - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Hội văn nghệ Hải Phòng 1992
Nghi lễ nhận tên - Thơ Mai Văn Phấn
Cầu nguyện ban mai - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng 1997
Gọi xanh - Thơ Mai Văn Phấn
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Các tập thơ trên Website

QUAY THEO MÁI NHÀ
(công bố: 11.2007)

anhanhemem
(công bố: 10.2007)

 

Chia nhỏ cảm hứng vào từng ô từ điển- chữ, cố ý cắt rời dòng nhạc điệu tự nhiên của các kết hợp từ ngữ và cảm xúc… bằng những khoảng trắng hay lối chơi chữ quen thuộc, eL. muốn thực hiện cuộc gián cách trên nhiều cấp độ đối với ngôn ngữ thơ cũng như thụ cảm của người tiếp nhận. Xoá bỏ trật tự tuyến tính của hình ảnh và cảm xúc, nhắm tới những kết hợp đa chiều, chị đang sắp đặt lại hình ảnh thế giới của mình, định danh lại các sự vật, phạm vi hoá tương đối những trạng thái dịch chuyển cá nhân… Chị đã rất dũng cảm khi lựa chọn một lối làm thơ không dễ dàng, nó có thể bộc lộ cá tính một cách thật mạnh mẽ, nhưng cũng có thể đưa người viết… không đến đâu.

Người ta thấy một eL. đang xoay trở nhiều phương chiều trải nghiệm, lúc vồ vập thách thức, khi hoài nghi gớm ghét, thảng hoặc đắm đuối, lúc lung lạc giận dữ, có khi sành sỏi lại hoá ngơ ngác…

Cái hay của eL. là, chị đã như thế… một cách rất hồn nhiên. Khi đã đến với thơ một cách hồn nhiên, chắc chắn còn rất nhiều những bất ngờ đang đợi chờ phía trước.

eL.

Thơ từ từ điển

(tập thơ I)

ẢI

Những con rắn liên tục tự xé        toạc da đầu         thai lại vào mình
Không cam phận chết        chật ống áo        quan đuỗn dài      
Tháng ngày từ         trần như nhau         từng xâu xúc         xích

Chúng ta nỗ lực liên tục vượt ải để đến rạp        lưng dưới những ải khác
Đường         càng xa càng          máu
Càng gần ngưỡng         vọng tự         trọng càng còng
Bỏ cuộc tay       xuôi còn dấu          tích lưng cong
Ham muốn muôn         đời xiềng         xích đày ải

Chúng ta mãi đứa trẻ hoang         tưởng
Ú ơ vạn lời vô         vọng với hư          không
Cuối cuộc ngậm         ngùi trên từng đầu          bút ngón tay
Những giấc mơ ải         ra không        tìm được cửa         thoát

SG 16/11/06

 

 

 

ẨY

Lẩy       bẩy đẩy
Ai         lại làm thế        nhẩy
Núi vắng cây          đầy

Dù cho hôm nay
Gió mùa căng hây        hẩy
Cỏ mùa lên non            dậy
Lá mùa xòe cong          vẩy
Mây mùa bùng hoa       nẩy
Em không thể chẳng       ẩy ra

Mẹ dặn sẩy chân diều         quạ có tha
Khi mùa giấu sau váy dày        vẫn cứ tròn đầy mây        mẩy
Núi vắng không        ai nhưng mắt         rừng hấp háy
Em ngúng em         nguẩy
Em ngại ngùng tất            thẩy
Ấy!

Đừng dội cái nhìn lẩy        từng lớp vỏ         em ra
Như trong ngày trẩy          hạt
Kẻo em sẽ ùa ngay xuống        suối này tẩy hết        mùa đi trong nước mát

Đừng         gẩy nữa những ngón tay bần bật        không ngừng run trên vòm lá
Khẩy trái         tim em rớt ra ngoài bụng         dạ
Ẩy ra em         mộng du quẩy nước về nhà

11/06

 

 

 

BIẾN

Khi hắn đến thì         Eva đã          không còn nữa gã đàn ông ra mở         cửa lừ đừ nhìn và xổ cả đầy         khét một đêm vào mặt         hắn hỏi có bị khùng           không hắn quay lại          công viên đi thêm 18 vòng và quyết định ăn lần      lượt từng bông cúc         dại trên tay cho đến hết

Thế mà nàng cũng không chờ nổi khi hắn đến          hân hoan bấm          chuông và hồi hộp mong          nàng thì nàng thực          sự đã không còn ở đó gã đàn ông sau         khi đóng sầm         cửa hé nắp lỗ         khóa chõ ra bảo         hắn: nếu ông là Adam thì có thể bà cố tổ tôi có         để lại một lời         nhắn dù sao em vẫn chờ

Nhưng rõ ràng là nàng đã ra đi sau vòng thứ 18         công viên hắn sure       điều đó chắc chắn là nàng đã hoàn toàn          biến mất có nghĩa là đã thực         sự          mất biến hắn          nghĩ như thể hắn bị chổng ngược rơi xoắn ốc vào một thế         giới khác trượt trên lưỡi        ray cứa sướt ngọt lịm hoặc nó giống như thể hắn         vẫn mỗi ngày nhìn thấy ở công viên từ chiếc ghế         đá bên này những hành khách vừa         mới đây chen nhau nhấp        nhổm ở trạm chờ bỗng phía sau         chiếc xe bus hoàn toàn sạch dấu chỉ trong một cái máy         mắt hắn đã nhiều lần không ngừng         kinh ngạc chiếc xe bus là một cục         tẩy xóa biến những hình hài nơi nó đậu xuống như một con ó lớn phủ cánh khẽ         đậu xuống trên bầy gà con và alabum hô biến hoặc giống những bông cúc        dại ban nãy cũng như rất nhiều thứ khác đã từng mất        tích trong vòm miệng hắn bất giác nuốt trọng một miếng không        khí lưu cữu vô        tình tuột xuôi gân        guốc và lẳn         mẳn đắng

Thế là nàng đã         không chờ nổi hắn chỉ cần thời gian để dựng          xong túp lều cỏ lót        xong cái ổ rơm mở         một tài khoản dự trữ còm cõi trong          ngân hàng sau này dành mua cháo        loãng cho những đứa bé        con và khố bố         gai cho “hai đứa lớn”

Hắn vò đầu hắn thế là đi        tong bao năm nguyện dạ nguyện lòng dành dâng tặng riêng nàng cả cuộc         trẻ trai cả mùa         tinh huyết thế mà         nàng đã không          còn nữa         khi hắn lâng mâng lễ mễ        đến

Hắn thả thêm 18 vòng          công viên khi kết thúc hành trình hắn nhìn quanh thì đã          chẳng còn ai nữa lạ         thật tất cả cứ thế là biến        mất hắn vẫn nghĩ công viên lúc nào chẳng đầy         người cứ hễ mỗi khi hắn định ướm xuống         một chỗ ngồi thể nào cũng có         tiếng hét lên cảnh        báo dành          chỗ vậy mà giờ đây bỗng dưng cái chớp        mắt của hắn đã thủ        tiêu cả một thành        phố lúc nhúc hắn đi dọc những dãy nhà vắng        chết chỉ màu tối chế ngự trong từng khung         cửa mực khinh khỉnh tuyệt       không

Hắn trở lại trước         trạm chờ nhưng chẳng thể tìm thấy trạm         chờ đâu hắn quay nhìn sau        lưng cả thành phố dài im vắng hắn         vừa đi qua cũng đã        lặn không sủi tăm màu         tối ăn dần chân bò        lên giày và gặm chảy đầu        gối hắn há miệng rắp        tâm để lại một tiếng kêu nhưng        vòm miệng hắn đã tan ra và tiếng thét trở         thành một vực xoáy đen ngóm lời         vĩnh biệt bao giờ cũng muộn đôi ngươi        mắt hắn hắt ánh thỏa mãn cuối cùng xanh         mét đáng kiếp        ít ra để trả thù tất cả đã         biến mất khỏi hắn hắn cũng đang thực         sự biến mất khỏi tất cả đây

Nuốt công viên chiếc lá         vàng phơi xương mục âm thầm tan        hơi trên ghế đá

SG 9 & 10/06

 

(còn nữa)

 

Ý kiến của bạn về bài viết này:
Tên người gửi
Email
Tiêu đề
Nội dung
 
Chú ý: Ý kiến của bạn phải được Ban Quản Trị duyệt mới được hiển thị

Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:

 

 
TÌM KIẾM
Sắp xếp theo tên tác giả
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z
BÀI ĐỌC NHIỀU

Nguyễn Bình Phương

 

Đặng Thân

 

Dương Kiều Minh

 

Đoàn Minh Hải

 

Nguyệt Phạm

 

Đỗ Kh.

 

Lê Vĩnh Tài

 

Hoàng Ngọc-Tuấn

 

M.Đ.Triều Tâm Ảnh

 

Trịnh Cung

 

eL.

 

Khánh Phương

 

Lê Ngân Hằng

 

Nguyễn Việt Hà

 

Nhã Thuyên

 

Nguyễn Quang Thiều

 

Lam Hạnh

 

Y Ban

 

Đỗ Phấn

Số lượt người truy cập:
60940
Trang chủ | Kết nối | Mai Văn Phấn | Poetry by MVP | Liên hệ  

Bản quyền trang Web thuộc về MAIVANPHAN.COM @2007
Email: maivanphan@gmail.com