( Bài thơ >-< 6.300 chữ)
NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN 2006
Phần 2: Từ mười ba đến hai mươi
(Nơi yên nghỉ và đàn bò)
13. (cánh)
Thực ra,
Nàng đã nhón chân rời đi
Trên đôi cánh không màu trong suốt
qua bàn tiệc đêm đã rót sẵn rượu vang đỏ
bày đặt món ăn ma trận ái tình
Đang lung linh hàng ngàn ngọn nến mà lửa chính là sự lãng mạn đã thắp sáng
Đầu tiên là linh cảm bắn ra những mũi tên điện bủa vây mọi phía
Tiếp đó là sự mơ hồ run rẩy
Tiếp đó là sự ngạt thở cuống quít
Tiếp đó là sự mù màu bởi luồng ánh sáng trở nên chói loà rực rỡ khi nó tắt nó tắt nó tắt
Tiếp đó là sự va chạm vô thức không có thực
Tiếp đó là cơn đau thèm thuồng đặc biệt nhất thế gian
Mọi thức ăn sơn hào hải vị mọi thức ăn sơn hào hải vị mọi thức ăn sơn hào hải vị
Tự giác biến mất tự giác biến mất tự giác biến mất thị giác vị giác khứu giác thính giác
xúc giác !
14. ( thừa)
Lúc này,
Cái dạ dày trở nên thừa thãi nhất trong các bộ phận lục phủ ngũ tạng
Thoạt nghĩ, giá mà Thượng Đế giúp con người sống không có cái dạ dày thì tốt
Nhưng Thượng Đế không phải là kẻ biết khôi hài
Ngài chơi trò kéo dài niềm u mê thông qua cái dạ dày hiện thực
Cái lưỡi của Ngài liếm láp tất cả chúng ta không cần đến tư duy không cần đến cảm xúc không cần đến ngôn ngữ.
Ngài không cho phép bất kỳ ai trong chúng ta chết mà được ngạo mạn
Như cái lưỡi của Ngài
Như cái nhìn của Ngài
Như hít ngửi của Ngài
Như cái tai điếc của Ngài
Như cái mồm không dụng của Ngài
Như cặp môi mơn trớn của ngài
Mọi thứ
Bao trùm
Uy hiếp và lấy đi sinh lực của kẻ hoảng sợ nhút nhát
kẻ có bộ mặt cười khi cần khóc
kẻ có đôi mắt nhắm khi cần mở
kẻ ưa chuộng cái mũi đẹp hơn là việc hít thở
kẻ có cái mồm to tai to
và cảm khoái hét của loài bạo chúa
15. (và)
Không rung chuyển được
Đôi cánh quá trong mỏng của nàng
Im lặng ngắn ngủi
của màu đỏ rượu vang
của ma trận ái tình
của lãng mạn mà lửa bình thường kia đã thắp
Lung linh hàng ngàn ngọn nến điểm trang cho bóng tối khoảnh khắc chết một vẻ chói ngời Nỗi buồn không thể đầy hơn
Và
sẽ tan ra
theo hơi thở theo nhịp đập theo mạch máu
tan . hoà. sôi. trào. quyện. phá vỡ. tụ hội. hát. nỗi nhớ...
Bài ca trong những giấc mơ đau không cần bắt nhịp không cần lựa giọng
Và khe khắt giai điệu và lặng thầm vỗ cánh
16.( hiện)
Giờ nguyện cầu
Sa mạc chìm đi con đường tơ lụa nổi cơn bão cát
Giờ những con lạc đà không nối đuôi nhau chở lụa là châu báu hiện hữu giấc mộng sang giàu mà chở những ký tự và chữ quá nặng, ruổi bóng về một nơi mờ xa thẳm khuất
Mà ở đó thường họp một cái chợ trống rỗng
Mà ở đó thường trực đói khát hoang phế
Mà ở đó mọi tình yêu đang hoen rỉ vết thương
Mà ở đó những cơn mơ sắp chết niềm tuyệt vọng
Mà ở đó côn trùng nức nở đợi chờ say đắm
Mà ở đó ban mai
Chỉ đón một vầng mặt trời
Chỉ đón một vầng mặt người
Chỉ đón một kẻ bơ vơ nhận mình là Chúa
Ban phát không lời nói mà chính là nụ cười quá đỗi thơ ngây quá đỗi trong trẻo quá đỗi hồn nhiên
Trong suốt rung lên đôi cánh loài nàng tưởng chừng
mơ hồ yếu ớt
17. (ngày)
đã Đi qua
Bức tường. Gốc cây. Con đường .Mái nhà. Khói hoang. Ngõ nhỏ...
Rêu. Bàn. Ghế cũ. Chiếc thìa sáng. Cái bát nâu. Những cánh hoa kô ban...
Ô cửa khép. Đôi guốc gỗ. Cánh tủ trống. Bức tranh. Gương...
Bụi, và Chiếc giường ẩm mùi mốc lạnh
và Chăn gối đã lâu quên Hơi thở
Hương hoa mộc ẩn trong Kẽ gió trong Mắt cỏ trong Đất đai ngay dưới chân mình
Loài Côn trùng gợi tình nhau bằng ám hiệu Chạy trốn
Bí huyền quyến rũ lúc Nửa đêm
...
ngày
đã đi qua
bức tường gốc cây con đường mái nhà khói hoang ngõ nhỏ
rêu bàn ghế cũ chiếc thìa sáng cái bát nâu những cánh hoa kô ban
ô cửa khép đôi guốc gỗ cánh tủ trống bức tranh gương
bụi và chiếc giường ẩm mùi mốc lạnh
và chăn gối đã lâu quên hơi thở
hương hoa mộc ẩn trong kẽ gió trong mắt cỏ trong đất đai...
18. (mặc)
Đó là sự bỏ
Kẻ không chơi hết trò chơi tình yêu
Vì ích kỷ
Vì gian trá
Vì xảo quyệt
Ví hợm hĩnh
Vì tham lam
Vì độc địa
Vì phét lác
Vì tự lừa
Vì uy quyền
Vì vĩ đại
Vì hào nhoáng
Vì tối
Vì mù mịt
Vì khó thở
Vì nhạt
Vì què cụt
Vì thừa thãi những ngón tay ngón chân lời nói và thời gian
Vì không thể học hết trò bận bịu chơi trong linh hồn đứa trẻ
19. (thế)
Vào một hôm
Người
Có gì để nhớ, có gì để ngợi ca, có gì để tỏ lòng biết ơn vì một đêm trăng đã sáng?
Nơi chiếc giường chỉ là vật dụng chứng kiến bóng đêm. Đã nhớ nhung. Đã tình tự. Đã đắm mê. Đã đau. Đã khóc. Đã gục ngã. Đã khao khát. Đã đợi chờ. Đã hiến dâng. Đã reo ca
Đã tìm. Đã đến. Đã từ biệt. Đã về dưới ngôi nhà đầu tiên
Vào một hôm
Kẻ
Cứ thế yên ngủ trong khu vườn tối
Loài côn trùng thức dậy tấu bản nhạc hành khúc không có đoạn kết
Những cái cây tiếp tục đơm hoa kết quả rụng lá, thì thầm nói đủ thứ chuyện trong mơ
Không ai tiễn đưa những ngôi sao trở về
Và thế là,
Buổi sáng một mình đi qua nghĩa địa
20. ( hương)
Những chân hương cháy
Và bây giờ những chân hương cháy
Nơi xứ sở của những cái mũi đã vô dụng
Những sợi khói ẻo lả
Toả ra từ một đốm lửa
Và nó đang thở, đang sống, đang nhìn
đang nghe những lời khấn nguyện thốt trên môi
Môi đàn ông
Môi đàn bà
Môi người già
Môi đứa trẻ
Môi u muội
Môi sáng láng
Môi giàu
Môi nghèo
Môi đang yêu
Môi bệnh tật
Môi nói thật
Môi nói dối
Môi người câm
Môi mím chặt
...!
Những sợi khói ẻo lả toả ra từ một đốm lửa
Những chân hương cháy đến cùng mùi hương của nó
Mặc khóc than. Mặc phúng hoa. Mặc ngợi ca. Mặc vãi tiền mã. Mặc tiếng kèn vang đưa đám. Mặc con đường. Mặc chân trời đi mãi đến hôm sau
Những chân hương cháy!
Nơi yên nghỉ là lời trong suốt trên đôi cánh nàng đã đi xuyên qua ngọn lửa cuồng nộ
niềm thiết tha làm sáng và bừng ấm
Ngày... tháng... năm...
Những chân hương cháy!
Nơi yên nghỉ là lời đắm say trên môi bầu trời tìm môi mặt đất hoà quyện thân xác nhịp điệu tháng Bảy
Báo hiệu của sự bắt đầu
Những chân hương cháy!
Nơi yên nghỉ là lời dằng dặc mưa Ngâu và tiếng sấm rền lan đến nơi tận cùng
băng qua mái những ngôi nhà im lìm bé nhỏ
đánh thức cả những cánh cửa huyệt mộ
Rồi tất thảy tan biến vào yên tĩnh vòm cây đồng cỏ...
Đàn bò đứng tụ mãi dưới mưa
qua tháng Bảy trên cánh đồng xanh rợi sáng trắng bao la
chúng tắm thở ăn và bình dị chịu ơn
Trong giấc ngủ đàn bò đã mơ hoan hỉ thốt nên lời
(còn nữa)
Đã đăng:
ORIENT Trên những vòm cây (tập thơ I) - Lê Ngân Hằng
------------------------------------------------------------------------
Tranh đầu trang - minh hoạ của hoạ sĩ Lê Thiết Cương
Bản quyền ấn bản và cho phép đăng tải: tác giả