RẮN
Không có rắn chiều nào, táo dẫn dụ,
nàng, trái táo và con rắn sấm truyền
trong thế giới bủa vây từng trải, muộn phiền,
đôi mắt ve tròn những giấc mơ lung linh
ngây thơ giữa một ngày lồi lõm, ẩn mật
đáy Mariana không thước đo hun hút, đăm đắm
sâu thẳm sao Hôm.
Tóc, mềm hơn tơ lụa Ba Tư, từng ngọn
thổi tung nỗi buồn vào hoang tưởng đen, buổi tối
ngực lên thức giấc mùa trăng mười sáu
rười rượi mềm
oặt eo thon, khát cơn tội lỗi.
Không có rắn nào dụ dỗ Eva
con rắn khoanh tròn
trong khoảng trống đàn ông, không xương,
nàng, con rắn không xống áo
trơn láng, mát lạnh, hôi hổi nóng dán vào thân vách
tích tụ làn hương.
Xô đêm thơm tràn thắp ngày ánh sáng
uốn éo lưỡi bí mật
nhả nguồn cơn ngầy ngật nỗi chết cánh hoa rơi
một lần nhiễm độc tinh khiết thơm.
Không có Eva nào dụ dỗ Adam
ngực trái cấm chín hực và thân, no tròn gời gợi
quấn lấy anh sương mù, đêm Cao nguyên
huyền thoại mặt hồ sóng loang loáng bạc
rắn không vảy.
Này anh,
anh có khóc vì nhiễm độc ?
27/12/ 2007
TỰ HỌA
Tôi bắt gặp tôi giữa mảnh vỡ bê tông cảm xúc
Nhô lên những mái chóp cúi xuống cười mái lá
Tên định mệnh, Kiều, một ký tự cong vênh
Cầu treo, cong thân mua bán
Mẹ khai sinh, không phải hạnh đào hạnh trắng
Hạnh màu lam cơn mưa giấc nắng
Mùa tháng bảy, một cánh tay treo lên, bất ổn
Không xâu hết xúm xít nỗi buồn đỏ sậm
Hoang mang thân cuống triệu chứng úa màu lá
Héo
Ngày không cờ phướn hội hè, không shopping tắm trắng
Ngày gù lưng gánh hàng rong khản giọng
Tiếng chim mắc cạn rốn lồi ngày ôi
Thâm quầng con mắt hạt bụi rơi vô cảm
Lận đận đếm mỏi bước chân chiều mưa vội
Tôi lặn vào tôi
Những con chữ hiện hình giấc mơ nhọ nhem khuôn mặt
đàn ông
Buồn đôi môi không ai niêm kín mặt trời thức
Mảng cỏ rối giấu những xao động hẩng
Cảm tính chảy ngập chân dậy thì
Lá trút, tôi ơi
Đuờng xưa ướt mưa!
-------------------------------
Tranh đầu trang của Nguyễn Quang Thiều