(tập thơ III)
(tiếp)
Tháp Bút
Ngong ngỏng bên nghiên mực. Loi choi
“Tả thiên thanh” như dáng điệu một
Tên dặt dẹo đứng thủ dâm thầm
Lặng suốt trăm năm. Hồn trí thức
Triền miên miền ẩn ức. Cả dân
Tộc lộc ngộc một đoàn người vía
Hồn nhược tiểu. Khí thăng hoa được
Một chút này chăng. Phút thăng hoa
Cưỡng bức. Một thánh thi tạc dựng
Ba chữ “địt mẹ giời” để giải tỏa
Cả khối lòng bi ức của quân
Trí thức. Bất bình chi bấy hóa
Công ơi. Từ bấy cây dương vật
Đá hóa Ngôi Lời. Cả nước vào
Phen dậm dật, sụt sùi, lầm than
Huyết lệ. Thủ dâm ơi nay đã
Thành quốc túy. Tất cả say sưa.
Bao thi sỹ thủ dâm trước nàng
Thơ. Bấy hủ nho thủ dâm trước
Bàn thờ. Nàng thơ hình tam giác.
Cũng là biểu tượng của Tam Tài
Thiên địa nhân. Tam giác Pita
Gore. Ngọn bút... Bàn thờ hình chữ
Nhật. Hình quốc kỳ. Tiền tệ. Mực
Nghiên... Ngọc hành đá cô đọng nỗi
Ưu phiền cẩm thạch phóng tinh hoài
Đầy mãi một Hồ Gươm. Làm cạn
Kiệt cả khí thần sỹ tử. Hồ
Ngàn năm như vết chân Giao Chỉ.
Ướm chân vô kết tử thánh tiên
Rồng. Tồng ngồng bay lên Thăng Long
Khóc [fuck] cạn sông Hồng
đường kinh
bắc dài ngày
tắc
háo
hức em nỗi nhớ đáy sông hồng
tồng ngồng mông chổng
lơ thơ lông
lờ đờ nước
bãi giữa chòi xương
chậu
loong coong
ai kia cất bước lội
sang ngang
lãng mạn (bất) thuyền
long mạch tịt ngòi ngóp ngoi lòi tói
lại em
ngăn lấp lối về bờ
đê
xương xẩu
ai tẩu
ai phi
ai ngầu
ai phỉ
tẩu như phi bất nghì
vô tu
hồng hồng tuyết tuyết tom chát cắc com
nhịp còm phương bắc
đôi bờ xa mong ai nối chiếc cầu
dải sịp ck
bóng tây đổ nắng loang mặt đường/người/sông chẩy
lõng
thõng ok
lê tuyết héo
hon đường phi trường mòn
vết xe cao xạ pháo
hắt hiu ngơ ngáo giấc mộng con con
hoài thai
cất cánh
một thỏi
son
hàng đào thâm
quyến
luyến
trâm văn
Một vì sao
spectrum
vũ trụ câm
nén sấm
thái cực rã âm dương
nổ
phát tinh
rùng mình hổn hển
tạo hóa hụt hơi
vô vàn anh tú
bơi
biển vô bờ
thẫn thờ linh khí
nhòa tinh quang
mờ chân lý
nhạt thần minh
thánh trí
dứt bỏ
cửa ngỏ
một ngôi lời
ngời ngời
rốn trời
hoành tung đường tâm vật
hậu thuận đất
chuyển mang
hoằng dương đạo pháp
tế thế kinh bang
đại tiểu hùng
bắc đẩu
thổi linh hồn sô cẩu
thăng hoa
qua vô thường
xuân trường nam
định minh
phố âm u ngày đông
nhợt lạnh
ngược xuôi đời tẻ nhạt
kìa bên hiên
ai đó quạt than
lửa hồng ấm nóng
sinh sôi
đưa đẩy
trôi
ai ngồi đứng
ai bay bơi
ai rối bời tâm sự
tự nhiên
lòng hiền
như tiên
như điên
người phiền
người nghiện
người
leng keng xe rác
xúc hết đi những dơ lụy dáy ai trần
lại đầy tắc cống
chó rống chào xuân
nhịp lòng xuẩn động ngày cuối đông
sặc sỡ phố trần nhân tông
muôn mầu áo phủ náo nức
mẹ chen
em chen
con chen
nó chen
lục tìm những mảng mầu rực rỡ
để che lên
thân xác hạ nhiệt/tâm/tầm
trầm ngâm
thâm
(còn nữa)