(tập thơ II)
(tiếp)
Đêm đê…
đường đê dài thảng thốt
tower cao vút xa
phố nhòa
đêm hoa bay lạnh
ấm say
bỡ ngỡ ai ngờ
ngỡ mơ
bờ môi cong hoảng hốt
lời yêu dài niên kỷ
một đêm đây kết đọng nơi này
gió heo may
vòng tay seat-belt
nụ sít
lá ken
ngón đan cành len
hàng nghiêng
cửa then bừng mở
lời trơ
hồn mơ đời thơ
lòng ngây
màn cây trôi
dòng xe xa vụt qua
nhà cao trời sao nhòa trăng
hòa giao
tay măng nhú mầm tim
vụt vươn vườn xa
tình xanh trong tím
mộng
đêm
giọt tình nổi đuốc
môi mềm
mê
Cô đơn em
Em bước trên đường đời vụt nhẹ
Chỉ hư không
mới lấp nổi
mênh mông tim em
Dòng đời trọc nhiệt
Thân
em
thanh
hàn
Tình em tươi thắm Mang mang
Chẳng ai hiểu cóc khô gì
Em cứ đi giữa thế gian quen mà lạ
Mỗi sáng soi gương thấy di ảnh chính mình
U minh
Nhập nhòa
Hoa hoa đời
Manh manh tình
Man man mình
Quặn xoắn những anh linh
Mình đi ừ nhỉ mình đi thật
Giữa một nhân gian giả bất ngờ
Vạn vật đắm say hồn nhật nguyệt
Ý nghĩa gì không
Vui say đời nhẹ như lông
Góc riêng lòng lại những khô khốc lòng
Dáng em cong
Đầu em thẳng
Tay măng
Lòng đắng
Hãy quên đi
Tất cả
Để mình ta
Về với chính ta
Sao Em Chỉ Uống Cà Phê Chiều...
Cà phê chiều...
Sao lạ vậy em ơi?!
Anh chỉ biết...
Anh thường cà phê sáng.
Đọc thơ em...
Anh thấy lòng choáng váng.
Vì hình như...
Anh đã được gặp em.
ở trong mơ...
Anh và em ăn kem.
Một buổi chiều...
Nắng vàng... hoen mỏ điêu.
Chỉ vì thế...
Mà hồn anh xiêu viêu.
Nên nhớ mãi...
Bữa kem chiều mơ ấy.
Này đằng ấy...
Xin đừng post thơ nữa!
Nếu không thì...
Thế gian này khối đứa
Ăn không yên...
Đi ngủ cũng không yên.
Cho nên chúng...
Thường xơi mì ăn liền.
Anh báo em...
Biết nhân quả nhỡn tiền.
Xin chớ phiền...
Xin đừng để người điên,
Xin đừng thế...
Đừng thế mà bất tiện.
Rắc rối lắm...
Cuộc đời đầy rối rắm.
Em ơi em...
Buổi chiều hãy ăn kem!!!
Cơn sóng đầu tiên năm mới đến
tôi thấy giọt sương đầu tiên trên mái
lá mắt em nhạt nhòa khóc than cho
những nạn nhân sóng thần mà tạo hóa
đã gây ra trong một giờ bất cẩn
tôi nghe bài hát đầu tiên từ sâu
thẳm trái tim tận cùng ngọn lưỡi em
đang vang lên đuổi xua thế lực của
bóng tối ngay trước giao thừa năm mới
tôi cảm nhận trận cuồng ba trong từng
tế bào tôi dội vang tun hút trong
chuyến bay đầu tiên mà tôi lựa chọn
đang hướng về sự chân thực sống động
(còn nữa)