Trang chủ Kết nối Mai Văn Phấn Poetry by MVP Liên hệ  
Kết nối
Tin văn
Trả lời phỏng vấn
Thơ
Văn
Bài viết khác
Mai Văn Phấn
Sáng tác mới
Thơ
Trả lời phỏng vấn
Dư luận
Tiểu sử
Poetry by Mai Van Phan
Poetry
Interview
MaiVanPhan's profile
Translator's profile
Các tập thơ đã xuất bản
Vách nước - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Hội văn nghệ Hải Phòng 1992
Nghi lễ nhận tên - Thơ Mai Văn Phấn
Cầu nguyện ban mai - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng 1997
Gọi xanh - Thơ Mai Văn Phấn
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Các tập thơ trên Website

QUAY THEO MÁI NHÀ
(công bố: 11.2007)

anhanhemem
(công bố: 10.2007)

 


Phía bên kia cây cầu

(trích tập thơ)

NHÀ XUẤT BẢN PHỤ NỮ 2007

Bài ca ngân dài

Không thể đoán định màu sắc hay dễ dàng gọi tên tạo vật khi cỏ cây cứ tự do hoán đổi nhập nhoà đánh lừa thị giác. Con bọ que như lá thông khô, lá trạng nguyên như hoa, hoa hồng ngọc lại như quả tròn xoe anh ánh… Chỉ mê mải với ý nghĩ đẹp để làm gì hỡi thông, hỡi hoa, hỡi bọ rùa bé xíu? Bùa mê giăng mắc khắp nơi để làm gì hỡi phố?

Không nhiều lời, những con dốc buộc người đi phải cúi đầu. Không chơi trò ú tim, sự tồn tại rồi tiêu biến của sương mù là bài học. Không đỏm dáng, cẩm tú cầu tự nhuộm sắc vàng xanh tím hồng nói lời đau đi qua hạnh phúc. Không vung vãi, cúc quỳ vẽ cô đơn giữa hoang dại bầy đàn.

Mỗi ngày mỗi cảm nghiệm, không phải để làm lại mọi điều, đơn giản chỉ để thấy mình trong cỏ cây, sương mù, hạt bụi, bọ que, lá thông khô, mặt hồ, mưa lạnh…

Ưng ửng làn da thiếu phụ, cứ mắt ướt mà đi, đừng nhớ nhung, đừng nghĩ ngợi. Những được còn ngày qua có thể giờ đã mất, những không thể theo thời gian rồi có thể. Đừng đoan chắc, đừng đoán định. Đừng dai dẳng ám vào tâm trí hình ảnh hạt bụi hay nắm tro tàn xương cốt quay cuồng trong gió bão.

Ngày đã khép, những ngón trăng tãi ánh vàng mimosa trên nền đá lạnh. Sao cứ vuột thoát hoài những cảm nghiệm về nhau.

 

 

Bài ca mưa

những con đường cứ mịt mờ đích đến
đôi khi chiều loay hoay
chảy trôi mà không thanh lọc được
mắt người lưng lửng say

dâng lên từ da diết khát nhớ
lớp khói xanh cuộn lý lẽ khóc cười
ẩn ức va đập ẩn ức
ngôn từ nín lặng tím môi

luễnh loãng tan trong xám lạnh
cõi ảo trôi theo mùa
lơ đãng chạm vòm sao vừa chớm
ngân không dứt nhạc xưa

 

 

Cắt tóc

1.

Tôi đã cắt mái tóc của mình, hai mươi tuổi, ba mươi tuổi, bốn mươi tuổi... tôi vẫn thích tóc xấp xoả bờ vai. Người thợ muốn dùng dao nhưng tôi không chịu, tôi đòi phải cắt tóc tôi bằng kéo, tôi thích tiếng lắp nhắp khi hai lưỡi kéo chạm vào nhau, tôi thích nhìn tóc tôi đen xấp xoả rơi trên vải áo choàng xanh nhạt...

Những sợi tóc đang chết, đang nói lời hấp hối, đang giã từ tôi để đi vào một đời sống khác, một đời sống không có tôi... Khi đứng lên tôi quay nhìn vào gương để cùng thấy tôi trong một đời sống khác, một đời sống không còn những sợi tóc dài buông thả. Ít ra cũng có một điều gì đó khác chứ, và tôi yêu tôi làm sao trong khoảnh khắc này.

2.

Ai đó đã nói dấn thân là một cách để vượt thoát những ám ảnh.

Ha ha! Chạm vào để phỉ báng sự chạm vào để thoát khỏi sự chạm vào. Mất đi để lại có được như phượng hoàng chết vùi trong lửa để tự tái sinh.

 

 

Chỉ có mưa không cần nghi ngại.

đến những con dốc hút sâu ngang qua krông pắc
cũng đã mưa rồi
mưa còn muốn một điều gì nữa

rồi sẽ phải chết trong từng giây 
khi gặm nhấm nỗi khánh kiệt
những tưởng tượng về ngày mưa phố huyện
vệt bùn đỏ hoe
những bông cỏ đĩ rập rờn
lướt thướt mang mưa trên năm cánh trắng 

mưa kéo dài từ núi nọ
mưa kéo dài từ ngày nọ
mưa nhẫn nại
chờ những con đường xuyên qua rẫy thành sông
chờ những cây nấm rữa

một mùa một ngày một người
bao giờ cũng nhỏ bé
bao giờ cũng chẳng có gì đáng nói

một ngày xoè tay hứng từng giọt
rồi một ngày thu mình co ro
một ngày dằn dỗi bất cần
rồi một ngày chết vì mong đợi

chỉ có mưa không cần nghi ngại
chỉ có mưa hồn nhiên

 

 

Cõi ảo

Mơ hoài ngày hôm qua, thêu dệt hoài kỷ niệm bằng lung linh ý nghĩ, tự huyễn hoặc hoài đến tin vào sự huyễn hoặc của chính mình.

Đuổi theo lũ thỏ trong xứ sở thần kỳ Alice, những chú thỏ không chui vào hang mà chạy mãi chạy mãi, tay vung vẩy chiếc đồng hồ giễu cợt, có thể cuộc đuổi bắt này sẽ không bao giờ kết thúc, ngoại trừ cái chết.

Như một bài hát cũ, tình yêu có quá nhiều điệp khúc, sự láy lại các giai điệu buồn làm chết dần màu xanh của lá. Phố huyện tù túng, ngột ngạt, từng khối lặng yên không ngừng lớn chèn ép đam mê. Thắt thỏm réo rắt không ngừng vẫn không lối thoát.

Mặt trời trùm phủ quầng sáng rọi soi cảm xúc, sự phơi mở luôn làm choáng ngợp ngọn đồi, dẫu vẫn ngần ngại, nhưng để thoát khỏi bóng tối, nở bung là con đường nụ hoa phải đi

 

 

Có phải câu chuyện đã đến hồi kết thúc.

1.

Tôi đã đứng sững cái nhìn trong khoảnh khắc đó, khoảnh khắc loé sáng đom đóm đêm rừng động, để nhìn thấy tôi trên con đường bụi đỏ này, dưới những bông so đũa này, một ngày buồn rười rượi, chờ đợi một ngày sẽ không bao giờ đến nữa, một điều sẽ không bao giờ hiện hữu nữa

Cái ý nghĩ tội nghiệp quá cho bản thân mình đã làm nên cơn đau, như mũi dùi nung nóng ngọt xớt xuyên ngang da thịt

Chưa đến hồi chung cuộc nhưng tôi đã mường tượng rõ ràng hồi chung cuộc. Tôi như nhìn thấy cảnh tượng của ngày hôm đó, như nghe thấy được, sờ mó được, cảm nhận được, rõ ràng bằng làn da tôi chiếc lưỡi tôi những xót đắng của sự bất lực

Dư vị thất bại đã đọng trên môi tôi những vệt bầm đen

2.

Có phải chúng ta đã bắt đầu câu chuyện
bằng một nắm giữ mà như không nắm giữ
một sự có mà như không có
một nỗi đau không được thét gào
một hạnh phúc không mang khuôn mặt trăng rằm ngời ngợi

Có phải trong giòng mưa tuôn ào ạt
tất cả đã chảy trôi

Có phải tiếng gõ sẽ vang
sẽ nghẹn thắt lồng ngực chúng ta
trống trơn hơi thở

 

 

Đã có sai lầm ở đâu đó

đã quá lâu rồi
chúng ta không làm sao chạm được chân vào mặt đất
không làm sao thoát được cảm giác bị treo lơ lửng trong không trung
không làm sao có nổi nụ cười
không làm sao tránh được ý nghĩ ta chẳng thể mang đến dù bất cứ điều gì cho những người thân quanh ta

đã quá lâu rồi
chúng ta không làm sao chạm được tay mình vào tay những người mình yêu dấu

đã có sai lầm ở đâu đó trong chuỗi thời gian chúng ta sống
đã có điều gì đó không kịp thời
đã có cái gì đó chắn ngang đường

giá như chúng ta được lùi lại
giá như chúng ta được bắt đầu
giá như chúng ta biết mình phải làm gì

ký ức là thùng rác nhưng không phải chỉ là thùng rác
chúng ta phải bới tung lên

đã quá lâu rồi
thói bè phái kéo chúng ta đi
lòng ích kỷ kéo chúng ta đi
nỗi ươn hèn khiếp nhược kéo chúng ta đi

như cơn cuồng phong đi qua cánh đồng
kéo theo đi những bông bồ công anh khô nỏ

 

 

Đêm 

Có thể nói gì về đêm, thời khắc mộng mị dối lừa không ít người chờ đợi, đôi khi chờ đợi chỉ để nhìn những con bọ rầy lao vụt vào ngọn đèn, rồi loạng choạng rơi xuống nền nhà trong cảm giác nặng nề thân phận

Mưa đã rơi, chưa nhiều nhưng cũng đủ để làm đất ấm, để lũ côn trùng ồn ào thức dậy, làm sao hết ngạc nhiên trước vẻ óng ả mỏng tơi của đôi cánh ve, cả chúng cũng bị ánh sáng dẫn dụ, để không được làm ra tiếng ca lảnh lói, mà lạc lối trở thành bữa ăn dặm cho chú chó nhỏ siêng năng

An ủi sao khi được nghe ngóng sự quẫy cựa của cỏ cây trong khu vườn, trong đêm những xào xạc rì rầm bất tận, những lá thở cành vươn những cội rễ nhẫn nại luồn qua kẽ đất, có thể mường tuợng cảm giác ấm êm của bông hồng tú cầu, có thể vuốt ve trong trí tưởng những cánh linh hương nhỏ dài xinh xắn, có thể buộc tâm trí mình bận rộn với hào quang rực rỡ của đoá hoả hoàng

Nghe ngóng tưởng tượng... Đêm tháng tư, những cơn mưa nhỏ, những sinh sôi trong vũ trụ hiền lành, vẻ tĩnh mịch giản đơn của đời sống...
Làm như thể tất thảy đều vô lo nhàn nhã, làm như thể chẳng có gì đáng quan tâm ngoài lũ côn trùng cây cỏ và tiếng gió u u 

Nhưng nếu không thế làm sao chúng ta đi qua được buổi tối này, với ý nghĩ đau buồn bị vướng mắc trong một thực tại lừa lọc giả trá, như một con bướm đêm trôi dạt trong một đêm bóng tối chợt tối hơn bất cứ đêm tối nào

 

 

Đêm nay chúng có thể làm ra sự rạng ngời

chúng đến từ những câu chuyện xưa
từ những lời nguyền rủa
từ ngọt ngào đầu đời những thú nhận tình yêu

chúng đến từ đam mê
từ tủi nhục
từ hoan lạc
từ đớn đau

chúng đến từ trắng đen bao nhiêu trang sách

chúng cợt đùa và yêu thương
chúng so bì và thoả hiệp
chúng buộc ta lưu giữ chúng
cùng trò chơi lẩn khuất của sương mù
cùng hơi ấm và mùi hoi sữa mẹ

đêm nay ngồi quanh ta
như sói độc chờ trăng
như chiến binh da đỏ chờ tiếng tù và thủ lĩnh
chúng chờ được hiện hữu
chờ được chiếm đoạt

đêm nay chúng có thể làm ra sự rạng ngời
bằng niềm hứng khởi trong bóng tối

 

 

Hát ở làng chài

Ở đâu đó đâu đó có thể đang đi ra đi vào một đôi chân bị bùa mê không tìm thấy con đường cỏ lông chông ven biển, giữa những rổ cá tanh nồng tìm hoài, tìm hoài, tìm hoài dấu vết người đi trước

Ở đâu đó đâu đó có thể tự dưng rồi thấy mình giữa đám đông ồn ã, khi không ai nhận biết mình, khi ánh mắt mình buộc phải dõi nhìn từ khuôn mặt này sang khuôn mặt khác. Những mặt người cay nghiệt, những mặt người nhầu nhĩ, những mặt người tủi hận, những mặt người cuồng si... Đâu rồi đâu rồi đâu rồi khuôn mặt hân hoan ngày nắng đẹp, ngày đầu tiên mình thả rơi mình vào mênh mông biển sóng

Ở đâu đó đâu đó có thể cát đang chuồi đi, đang trôi tuột đi dưới rừng dứa dại, ngôi nhà đang mở ra, ai đó hãy bước vào, hãy cười và an ủi, hãy chìa đôi bàn tay để nắm bắt, hãy nghiêng bờ vai rộng để tựa êm

Những mắt lưới rã rời câm lặng, những tay sóng bải hoải ôm ghì, những môi cát lăn lăn trì níu...

Ở đâu đó đâu đó có thể đêm đang vĩnh hằng theo nhịp thở thả buông

 

 

Lại những giấc mơ

Tôi mơ cánh tay anh duỗi dài trên cát êm như vòng nôi tuổi nhỏ. Mơ đôi môi sóng biển nhiệt cuồng. Anh đi qua mà không vuột mất, cái ngoái nhìn cũng thẳm sâu như chỉ mình anh mới biết ngoái nhìn thẳm sâu đến thế.

Tôi mơ chuỗi lời anh lấp lánh dệt lưới trong ngõ cát xóm chài. Không buộc giăng mà không sao vuột thoát. Lòng ngưỡng mộ từng khiến lũ chim lao trái tim mình vào bụi mận gai mà mất mà tưởng được rồi được mất rốt cuộc cũng chẳng khác gì nhau.

Mơ nữa không gian anh tạo dựng, những vết xước không dấu che, những sắc màu rối tung theo cảm xúc, những bùa mê ma mị… Nhưng liệu có nghĩa gì chăng nếu ta lãng đãng trôi mà không mắc lại bởi một ai hay bởi một cái gì.

Đừng gióng giả tiếng chuông ! Làm sao thức tỉnh được người không đang mơ ngủ ?

 

 

Mắt Panduranga

lối sỏi gập ghềnh
xương rồng nhẫn nại
khắc khoải hờn sắc hoa

Porome… Panduranga
có phải người hoá thân vào tháp
ngàn năm trôi qua trôi qua

tận cùng hoang lạnh
tận cùng đơn côi
tận cùng kiêu hãnh

tận cùng hun hút buồn thương

không thể không ngoái nhìn quá khứ
Porome… Panduranga
cả mây nắng cỏ cây
cũng không thể mang màu thực tại

Porome
tủi hận nào trong từng viên gạch lở
ngàn năm trôi qua trôi qua
mắt Panduranga còn lệ ứa

(còn nữa)

­* Công ty EVACOM do nhà thơ Lê Ngân Hằng làm giám đốc. “Phía Bên kia cây cầu”  là tập thơ thứ 4  trong 6 tập thơ nữ do Quỹ Lời Vàng Eva  hỗ trợ xuất bản - Tham dự Giải thưởng Lá trầu  năm 2007 (Nam Dược WOMEN tài trợ vàng). Ban thẩm định Giải thưởng thơ nữ Lá trầu gồm các nhà thơ: Hoàng Hưng, Trúc Thông , Giáng Vân, Ý Nhi, Nguyễn Quang Thiều, Nguyễn Bình Phương, Đỗ Doãn Phương.

 

Ý kiến của bạn về bài viết này:
Tên người gửi
Email
Tiêu đề
Nội dung
 
Chú ý: Ý kiến của bạn phải được Ban Quản Trị duyệt mới dược hiển thị

Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:

 

 
TÌM KIẾM
Sắp xếp theo tên tác giả
BÀI ĐỌC NHIỀU

Nguyễn Bình Phương

 

Đặng Thân

 

Dương Kiều Minh

 

Đoàn Minh Hải

 

Nguyệt Phạm

 

Đỗ Kh.

 

Lê Vĩnh Tài

 

Hoàng Ngọc-Tuấn

 

M.Đ.Triều Tâm Ảnh

 

Trịnh Cung

 

eL.

 

Khánh Phương

 

Lê Ngân Hằng

 

Nguyễn Việt Hà

 

Nhã Thuyên

 

Nguyễn Quang Thiều

 

Lam Hạnh

 

Y Ban

 

Đỗ Phấn

Số lượt người truy cập:
Trang chủ | Kết nối | Mai Văn Phấn | Poetry by MVP | Liên hệ  

Bản quyền trang Web thuộc về MAIVANPHAN.COM @2007
Email: maivanphan@gmail.com