NGÔI NHÀ
Một tay ôm con một tay ôm đàn
không còn tay nào mẹ vẫy chào khu rừng lãng mạn khói lửa
tôi bắt đầu tôi dưới chân cầu
thở mùi tanh của cá
tắm dòng sông nước đen
từ tiếng rao bán báo tôi lớn lên
từ tiếng gõ vào thùng đánh giầy tôi lớn lên
em dậy thì bên kia sông
tôi tỏ tình bằng im lặng.
Cha tôi bỏ xác trên rừng
mẹ ngồi đan áo mũi kim đâm vào đầu ngón tay
nước mắt rơi xuống hai chữ anh hùng
tôi tiếp tuc cầm súng đi ngược chiều Trường Sơn
mở khóa an toàn bắn chỉ thiên
cuộc chiến khốc liệt cuối cùng đã kết thúc
tôi và em bày ra một xung đột khác.
Mẹ không còn ngồi đan áo
ngón tay còn nhỏ máu
ngón tay bấm vào dây đàn
nốt nhạc rơi xuống hai chữ anh hùng.
Con tôi vẽ chân dung tôi
không rõ nét.
ĐƯA CON ĐI THI
Ba đang đọc báo bên đường và đang cặm cụi trong phòng thi kia
hồi hộp dài hơn ba mươi năm trước
còn đó mùa tim đập vội
những chữ & số nhảy khỏi trang báo ngổn ngang
Chỉ bước một đoạn đường
bao nhiêu nguyện vọng xanh
cây bút đi từ tóc xuân ba tới đôi kính con chưa ngưng nghỉ
tiếng chuông hết giờ giật mình tuổi trẻ
Vẫn đứng đợi bên này
tay đưa tay gọi tay
đám đông một khuôn mặt
con cắt lớp ra khỏi cổng trường ba đối diện chính ba
hy vọng là bản nháp hoàn chỉnh
phản xạ một câu hỏi nhiều lần
được không
Con thi ba thi và một người khác nữa
ví dầu cầu ván đóng đinh trường đời tựa cửa
dấu hỏi trong giấc mơ đôi mắt mẹ
được không được không
VTQ.
- Tranh đầu trang của Nguyễn Quang Thiều