Trái tim sắp vỡ
Những dòng sông sắp vỡ
Ngưng tụ nơi cửa bể
Thu buồm chờ gió
Những cheo lưới trẻ
Khóc -bàn tay già - bện chão
Mạn thuyền lênh đênh
Hát lên - Nỗi sợ !
Lấp chìm xương trắng
Nỗi buồn rất cổ
Có lẽ vẫn đến
Từ xa xăm bí ẩn…
Đó là những ngày báo KHÔNG CHỈ áp thấp nhiệt đới
Con đường biển đêm BIẾN MẤT những quần đảo và TỔ QUỐC
Những con thuyền mai sau sẽ về đâu tránh bão?
- Vì sao?
Bà tôi là người hiểu rõ
Ông tôi cả đời đi biển
Những đứa con trai lớn lên cũng vậy
Họ cùng cảm nhận từng cơn đau ê ẩm âm u trong xương tủy của người
Chẳng bao giờ thấy họ khóc
Cả khi đã chết
Cả khi đã chết
Chẳng bao giờ thấy họ khóc
Cả khi đã chết - vẫn đời đời ra khơi bám biển
Hát lên nỗi sợ!
- Vì sao?
Để mãi mãi tưởng nhớ những người đi đánh cá quê tôi ( Tỉnh, Thanh Hoá) bị Phía Trung Quốc xâm lấn đảo (Hoàng Sa và Trường sa của Việt Nam) sát hại dã man khi cập thuyền tránh bão trên hòn đảo mà những người Việt này vẫn ngỡ là ngôi nhà lánh nạn trên biển của mình.
Viết. 2003 gửi 12.07 (trích từ phần: Mưa mặt chữ - Tập thơ Tên gọi khác H2O)
------------------------------
Tranh đầu trang của Lê Bá Đảng