Trang chủ Kết nối Mai Văn Phấn Poetry by MVP Liên hệ  
Kết nối
Tin văn
Trả lời phỏng vấn
Thơ
Văn
Bài viết khác
Mai Văn Phấn
Sáng tác mới
Thơ
Trả lời phỏng vấn
Dư luận
Tiểu sử
Poetry by Mai Van Phan
Poetry
Interview
MaiVanPhan's profile
Translator's profile
Các tập thơ đã xuất bản
Vách nước - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Hội văn nghệ Hải Phòng 1992
Nghi lễ nhận tên - Thơ Mai Văn Phấn
Cầu nguyện ban mai - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng 1997
Gọi xanh - Thơ Mai Văn Phấn
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Các tập thơ trên Website

QUAY THEO MÁI NHÀ
(công bố: 11.2007)

anhanhemem
(công bố: 10.2007)

 


mật đêm VIII

(tập thơ)

(tiếp)

Giấc mơ nín lặng

Hắn không phải kẻ dũng mãnh, không phải kẻ cam chịu cũng không phải kẻ dửng dưng, cũng không phải hắn đã quên nỗi khổ tâm của mình.

Hắn vừa, bằng hành động viết, dỗ dành được giấc mơ ngủ ngoan nín lặng trong khoảng thời gian chính là khoảng chết lâm sàng của ý nghĩ. Cái chết này là một sự sắp đặt.

 

 

Những thành trì

1. Mỗi điều mất đi chỉ làm tôi mênh mông hơn bởi những giấc mơ vẫn thức.

2. Cho đến giờ, tôi vẫn độc quyền tôi trong mọi ý nghĩ.

 

 

Đó không phải là câu đố, dành cho cá thể X

1

Viết, tôi dành cho những phút giây tôi/bạn trong X chỉ còn biết chính mình và không gì hơn nữa

Ở mọi nơi

2

Mỗi lời nói như bóng đêm dâng lên như nhạc dâng lên như buồn dâng lên như tăm tối dâng lên như lạnh dâng lên như cuộc tình kì lạ buồn quá

Mà vẫn không sao hiểu nổi mỗi giây phút này làm sao để được nhau và sống như trăng
2007

 

 

Cho đến phút cuối cùng

Cho đến phút cuối của cuộc gặp gỡ cuối cùng giữa họ, nàng vẫn muốn được nói được nói, những câu nói đã đi ra từ thất vọng, từ trìu mến, từ say mê, từ nổi loạn. Nàng vẫn muốn được nói, như một cách kiếm tìm, những chờ đợi sẽ chẳng bao giờ tới, những điều chông chênh chẳng bao giờ tới, như một tiếng chuông đêm Noel kí ức chỉ còn lại được trong tưởng tượng.

Nàng nói, cho đến những phút cuối cùng, về nỗi ám ảnh, rằng, cuộc tình đã qua của họ, không phải là quá trình dỡ bỏ những rối rắm của ngôn từ để hòa nhập trong nhau, mà là quá trình, mỗi người đã tự xây một đường hầm tối tăm, cô độc, như cuốn tiểu thuyết của Xabato mà họ đã cùng đọc, ở đó, mỗi người lưu trữ tuổi thơ, tuổi trẻ, cuộc đời, và viết những chữ không màu sắc, không dấu vết lên một khung cửa kính không soi được sắc trời mắt mộng. Nàng vẫn muốn được nói, những ngày ấy, câu đối thoại cũ trong cuốn sách: “tuyệt vọng có tốt không? - không phải tốt hay không, mà là chân thực.” Nỗi tuyệt vọng có thật là chân thực?

Nàng nói, nàng vẫn nói, rằng không làm sao có thể nói, về một tâm hồn nhớ thương, biết đau và đam mê, chờ đợi mãi những lời thiêng liêng nâng mình như thể loài la mai tung bay trắng trong đôi cánh Ý Nghĩa, và ấp nhau dịu dàng, để sinh sôi yêu tràn căng và bứ nghẹn trong hình hài rời rạc, trong cuộc sống buồn nhàm tẻ. Nàng nói, nàng vẫn nói, tha thiết, rằng nàng đã nuông chiều tự do của chàng trai đến nỗi…, đã nuông chiều nỗi cô độc của mình đến nỗi… Nàng nói, nàng vẫn nói, về việc sẽ luôn là muộn màng để được lại bắt đầu, và sẽ chẳng có bi kịch nào không đoán được trước, chẳng có điều gì nằm ngoài dự cảm, chẳng còn điều gì để được khóc hồn nhiên, dù đã ảo tưởng rằng bàn tay sẽ xáo trộn và sắp đặt hân hoan, ảo tưởng tình yêu sẽ là nguồn hương xức thơm không gian vô tận...

Nàng nói, nàng vẫn nói, cho đến khi cuối cùng, nàng bình lặng tan thành một dòng hương thơm, và quyến luyến trong hơi thở cuối cùng của chàng trai đang hóa đá.

 

 

Bài thơ về hóa thân cuối cùng của xa(ha)ra

Cho đến một ngày, nàng không còn ý thức được điều gì đã xảy ra. Với những ngày kéo dài của một hiện tại bề bộn ngạt thở, của bản thân và của những người nàng đã quan sát tận tụy, những lời nói luẩn quẩn quấn thành vòng tròn của người hàng xóm than về nỗi khổ không chia chác, dồn đẩy được cho người khác, gã kêu khan mãi bằng vòng tròn lời nói không được bất cứ ai, dù là kẻ đang ngồi trước mặt, lắng nghe với, dù chỉ là một chút sự cảm thông, và gã cứ lặp đi lặp lại mãi câu nói đó, giọng nói càng lúc càng vô vọng và giận dữ và vô vọng quẩn lấy vòm lưỡi, trong khi kẻ ngồi trước tưởng như đang lắng nghe - gã biết là kẻ đó không nghe gì đâu - đôi lúc điểm vào những từ khổ nhỉ, ừ, à, với tiếng ti vi cứ to mãi lên to mãi lên to mãi lên; với một tương lai có thể lại rơi vào một hiện tại với hàm lượng khác, với nỗi nhớ điên những gì tốt đẹp dần mất mát và nỗi khao khát khủng khiếp giọng nói, hình ảnh, của người đã chết, đang chết, và sự ý thức không cưỡng nổi về trạng thái xa cách không được lên tiếng giữa người và người, và khi những người thân yêu nhất mỗi ngày một cứng cỏi và kiên quyết duy trì một niềm tin đáng khiếp đảm vào quán tính và không ai nhớ nổi đã từng khao khát như thế nào, không ai còn nhớ vì nghĩ rằng mọi thứ vẫn ở đấy, những điều đã ở trong tim, những câu thơ cũ, những bài hát, và những lời nói không được nhắc lại để thành từ ngữ khác, bài thơ khác, bài hát khác, câu nói khác trong một văn cảnh mới - dù cho ngày tháng là lặp lại, những cố gắng đơn độc, sự tuyệt vọng đến dần dần sau mỗi lời và hành vi muốn vãn hồi, trong một thế giới đầy những xa lạ, những hận thù bịa đặt ngấm ngầm tự phát, một nỗi cô độc chưa xong vẫn cứ đợi được nuôi nấng và trìu mến với những giọt nước mắt bứ ách vọt ra,…

Cuối cùng, không còn cảm nhận được sự hiện diện của tình yêu mà nàng đã kì vọng như là…, nàng chảy thành một dòng nước lặng và lạnh vắng khi nghĩ không còn ai nghe được tiếng thở của trái tim nàng nữa, và rồi không ai còn nghe được tiếng thở của trái tim nàng nữa, không còn nghe được tiếng thở của trái tim nàng nữa, tiếng thở của trái tim nàng của trái tim nàng.

Một người nào đó, biết, và có thể đến lúc kể lại, có lúc nàng sụp xuống đôi tay gầy khô, bằng nước mắt, nàng muốn làm dâng lên và uống trọn cơn mộng tưởng còn bám níu vào sợi tơ nhện dăng ở kẽ ngón tay út quá lâu ngày không được âu yếm, cứu nó khỏi cuộc rơi sâu hút vào vực thẳm bàn tay với những rãnh đá gai chằng chịt cứ mỗi lúc mỗi sâu đậm và mỗi lúc mỗi đen tối, nàng tuyệt vọng nhận ra mình đã hoàn toàn mất khả năng tự hồi phục. Nhưng khi đó nàng vẫn mơ hồ biết đợi. Cho đến khi tan chảy hẳn thành dòng nước. Dòng nước kia, kiếp sống cuối cùng của nàng sau những ngày lặn lội vì cuồng vọng sống. Nhưng dòng nước, dù lặng lẽ và lạnh chảy, vẫn là một lời nàng trìu mến những người ở lại, bởi vẫn còn đó những mỉm cười và những bài thơ nàng đã viết, về
2007

 

 

Nỗi đau anh có thể trở thành em

Nỗi đau anh tan ra tan ra thành sương lạnh trên gương mặt, thấm rơi Em
Nỗi đau anh tan ra tan ra thành gió ấm trong lòng tay, chuyển lặng Em
Nỗi đau anh tan tan tan sương gió không gian thành bóng tối nhoà hình sáng
Đừng làm em hốt hoảng Trước ân tình anh thương
Tại sao em bình thản như gương
Soi nỗi đau không tì vết
Có thể chỉ còn chết 
Dại ngây hồn dương.
Em tan ra tan ra
Không cả linh hồn vơ vẩn
Không cả vóc hài huyền hồ
Tại sao anh còn hốt hoảng  Không gian này đầy em
Ngoài không gian này đầy em
Em kêu ran ran trên gương mặt nỗi đau anh thất thần gọi sống
Em cù rân rân dưới lớp da lòng tay anh cuộn xoáy vòng ôm nỗi đau muốn giữ chặt em
Ôi những nỗi đau ảo tưởng ngây ngô hơn cả tiếng khóc cười trẻ sữa
Em bay lượn vô hình những nét cười vô ưu hạnh phúc tràn nguyên thể chúng ta
Nỗi đau Anh sẽ kiến tạo hình yêu, trở thành Em toàn vẹn.
Anh còn mang đặng chăng?
25.03.06

 

 

Độc thoại

Tôi vứt những lời nguyện cầu lăn lóc,
bỏ ngôi nhà đang xây độ trăng dở hẹn,
bỏ con đường quanh co mòn mỏi tình yêu.
Tôi hoang dại như đứa trẻ không cha không mẹ.
Tôi như sông dềnh lũ hai mươi mùa mang tình yêu phiêu bạt với những cánh đồng hoang, chảy như trốn khỏi nỗi nhớ nguồn
Sao mãi chưa gặp biển?
Tôi đi những con đường không dẫn đến ngôi nhà yêu những tình yêu không tròn lời hẹn yêu những con người hay quên mải miết đi tìm ý nghĩa lời phán truyền số mệnh từ những đường chỉ tay
Giấc mơ có vực tôi dậy được như sấm tháng ba vực lúa phất cờ sau mỗi lần tôi kiệt sức?
2005

 

(còn nữa)

 

Ý kiến của bạn về bài viết này:
Tên người gửi
Email
Tiêu đề
Nội dung
 
Chú ý: Ý kiến của bạn phải được Ban Quản Trị duyệt mới dược hiển thị

Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:

 

 
TÌM KIẾM
Sắp xếp theo tên tác giả
BÀI ĐỌC NHIỀU

Nguyễn Bình Phương

 

Đặng Thân

 

Dương Kiều Minh

 

Đoàn Minh Hải

 

Nguyệt Phạm

 

Đỗ Kh.

 

Lê Vĩnh Tài

 

Hoàng Ngọc-Tuấn

 

M.Đ.Triều Tâm Ảnh

 

Trịnh Cung

 

eL.

 

Khánh Phương

 

Lê Ngân Hằng

 

Nguyễn Việt Hà

 

Nhã Thuyên

 

Nguyễn Quang Thiều

 

Lam Hạnh

 

Y Ban

 

Đỗ Phấn

Số lượt người truy cập:
Trang chủ | Kết nối | Mai Văn Phấn | Poetry by MVP | Liên hệ  

Bản quyền trang Web thuộc về MAIVANPHAN.COM @2007
Email: maivanphan@gmail.com