Trang chủ Kết nối Mai Văn Phấn Poetry by MVP Liên hệ  
Kết nối
Tin văn
Trả lời phỏng vấn
Thơ
Văn
Bài viết khác
Mai Văn Phấn
Sáng tác mới
Thơ
Trả lời phỏng vấn
Dư luận
Tiểu sử
Poetry by Mai Van Phan
Poetry
Interview
MaiVanPhan's profile
Translator's profile
Các tập thơ đã xuất bản
Vách nước - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Hội văn nghệ Hải Phòng 1992
Nghi lễ nhận tên - Thơ Mai Văn Phấn
Cầu nguyện ban mai - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng 1997
Gọi xanh - Thơ Mai Văn Phấn
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Các tập thơ trên Website

QUAY THEO MÁI NHÀ
(công bố: 11.2007)

anhanhemem
(công bố: 10.2007)

 


KHẢI HUYỀN MUỘN IX

Nhà xuất bản Hội Nhà văn 2005

(tiếp)

Lúc thay đồ ở trong toa lét đi ra, nhìn kiểu gã nằm, Cẩm my hơi bất ngờ. Cô đã mang máng thấy sai lầm khi nhận lời đến với gã ở khách sạn này. Đã có một hồi, cô tưởng gã là người tử tế. Cô đã đi cùng gã trong một chuyến xuyên Việt dài ngày. Đoàn đông người, phải làm một cuốn Video clip theo hợp đồng với ba hãng mỹ phẩm nước ngoài. Gã ga lăng và thèm muốn nhìn cô một cách biết điều. Gã chưa bao giờ là thằng liều lĩnh. Cô đã để gã hôn vì cô quá tự tin. Và đến chuyến xuất ngoại này, gã rón rén mặc cả. Gã sành sỏi biết Cẩm My là người hiếu thắng và hơn nữa, với gã cô đã nhiều lần tỏ vẻ khinh bỉ. Gã chăm chú nhìn Cẩm My đang nhìn cái vi sa có dán ảnh cô. Cẩm My nhận lời sẽ đứng cho gã nhìn, tất nhiên là không mặc gì.

“ Dám không”

“ Tôi mà lại phải sợ anh à”

“ Em khôn lắm, em biết anh đang uống thuốc Bắc. ừ, anh yếu đấy.”

“ Không, tôi biết cái khác. Một thằng đàn ông đã hèn thì muôn đời chỉ là thằng hèn. Loại như anh đâu có làm tôi ngại”

Gã nhạc sĩ đỏ mặt tía tai. Những thằng đàn ông đê tiện khi giận dữ căm hờn mặt đều bừng bừng đỏ và tai óng ánh mầu tía. Cẩm My đã chứng kiến hơn một lần gã bị người khác làm nhục. Vụ vừa năm ngoái, đáng kể là tệ hại nhất. Gã tính quẩn thế nào, đi làm đĩ đực cho một nữ quan chức khét tiếng dâm bạo. Cái bà này có thói quen lộ liễu đến mức, làm tình với ai cũng đều tự quay viđêô. Lúc ngủ với thằng khác, thì bật lên bắt phải xem cùng. Ra hầu toà với tội danh tham nhũng, nàng Tổng giám đốc chơi chua nổi tính đàn bà kể lể chuyện tình ái lung tung. Báo chí viết tắt tên gã, nói rằng có một nhạc sĩ xây nhà nhờ lấy lưỡi chuyên lau khô gan bàn chân của nữ hoàng vật liệu xây dựng Võ tắc Thiên. Gã căm thù nhìn Cẩm My, nghệch ngoạc ký vào giấy giao kèo viết tay. Chỉ một bản duy nhất, Cẩm my giữ. Cẩm My nghĩ mình đủ mạnh để trêu tức gã. Cô không ngờ gã trắng trợn làm trò. Những thằng có vẻ nghệ sĩ bị yếu sinh lý rất hay sa đoạ mồm, trong buồng ngủ thường nham nhở nói tục. Cũng có thể do cái thói quen thô bạo cư xử với gái điếm, lúc thanh toán tiền cố vớt vát làm nhục vì xót của. Cẩm My quay vào mặc lại quần áo cô đã cởi.

“Tôi chổng mông vào chuyến đi Trung Quốc”

“Tuỳ em, thế thì tháng sau em cũng khỏi đi Châu Âu. Ba lê ơi, chào mi.”

Gã đã nhiều lần khoe là có dịch Francoi Sagan. Như những kẻ ngông nghênh đang đắc thời đắc thế, gã khốn nạn kèm nhiều đểu giả. Cẩm My đã nhỡ lời kể với gã ở một quán rượu ven hồ Tây. Lúc đó hoàng hôn xuống mầu tím lạ. Bất giác, Cẩm My không kìm nổi kể về giấc mơ thời trung học của mình. Tất nhiên cô chỉ nói là mình đi chân trần trên cát. Một cảm giác mịn màng khắp gan bàn chân. Cô vừa lơ đãng uống Henessy vừa linh tinh nói. Không hiểu sao cô lại nghĩ rằng, sông Xen có nhiều cát từa tựa giống bãi biển Sầm Sơn khi chưa xây lổn nhổn khách sạn. Những bãi cát phẳng mênh mông dìu dịu trắng của hồi cô sáu tuổi đi ra đây nghỉ mát theo bố mẹ. Và gã nhạc sĩ rưng rưng lợi dụng cầm tay. Ngón út của gã có một sợi lông đen rất dài, cố tình cọ vào khuỷu tay trần của cô. Động tác thô bỉ giống hệt cái gã thầy dậy thể dục hồi Cẩm My đang học phổ thông. Gã thì thầm hát một đoản khúc có giai điệu thật buồn. Gã nói bài hát dang dở này sẽ xong và chỉ để tặng riêng cho Cẩm My. Một đòn cổ điển, không biết bao nhiêu người mẫu nông nổi tập tọng đòi làm ca sĩ đã dính chiêu ấy. Tại sao đến tận lúc đó cô vẫn còn đủ trong trắng mà tin gã. Cẩm My hỏi Bạch. Bạch nói, cô là mẫu người không thể không có niềm tin. Dù mong manh đến đâu, dù vớt vát đến đâu. Những người như thế rất khó ác. Văn học nhiều khi tuyệt vọng, chỉ biết trông vào họ. Cẩm My đi ra quầy giải khát mua một chai nước khoáng. Trước hôm bay, cô tới phố Hàng Bạc đổi một ít Nhân dân tệ và E mail cho gã trưởng đoàn. Chắc chắn hôm nay gã sẽ không ra đón cô. Chuyến đi này, cuối cùng hai người đều phải kìm mình thoả hiệp. Gã sành sỏi biết lúc nào thì cần phải dằn mặt.

Nhà ga Bắc Kinh âm âm những giọng nói lạ. Cẩm My ngơ ngác như là nghe. Cái băng chuyển hành lý còn sót lại duy nhất một cái va ly con. Cái va ly đóng mác đồng mấy chữ Louis Vuitton, thương hiệu đồ da nổi tiếng giành cho những người có tiền. Một tên chữ Việt được viết nghệch ngoạc trên tờ croky trắng, dán băng dính cẩn thận gần chỗ quai xách. Nguyễn Vũ. Họ Nguyễn ở Việt Nam nhiều thật. Cẩm My cũng họ Nguyễn. Bố cô có giải thích là thoạt khởi thuỷ người Việt chưa có họ. Người Việt trần truồng theo mọi nghĩa. Đặt thành họ là thói quen của người Trung quốc. Bách tính là trăm họ. Đặt danh tính là cốt để xã hội ngăn nắp. Ví như quân tử với đàn ông thì ở đẳng cấp khác xa bọn nhỏ nhen tiểu nhân hoặc đàn bà. Mẹ cô cãi lại, thật ra nên nhổ toẹt vào cái ngăn nắp của đông đảo bọn có chữ đạo đức giả. Đấy, như vương triều Trần toàn làm điều hay. Vất vả đánh giặc giỏi. Vỗ về yên bình nuôi dân giỏi. Họ là thuyền chài, quen hào hùng lênh đênh cô đơn trên sông biển, anh chị em dì cháu lấy lẫn lộn nhau. Họ đếch cần biết cái sự ngăn nắp vớ vẩn nào đó. Thế đâu có là dở. Đám nho gia triều sau hủ bại đố kị, loay hoay bới lông tìm vết mà chê rằng loạn luân. Nếu không giả vờ bày đặt chuyện họ hàng thì biết chửi vào đâu. Còn đám xưng xưng luân thường là cái đám thối nát hèn hạ. Dâm dật chui lủi tần mần như ma nhưng lại thích hương khói đạo mạo giống Thần. Chính bọn ấy đặt ra tín điều là đàn bà phải tiết trinh. Trinh với chả tiết, cốt giữ miếng ngon mà cung phụng chúng nó. Cẩm My đóng chặt cửa phòng mình và vặn volume thật to nhạc. Cô quen rồi. Có ông tiến sĩ tên là Trần Ngọc Thêm viết hẳn một chương sách trong một quyển dầy, khẳng định chửi nhau là một nét văn hoá truyền thống thuần Việt. Ông này chắc là tiến sĩ thật nhưng chưa phải loại giỏi. Nhà hàng xóm Cẩm My, chồng xích lô vợ bán thịt tuyệt đối không bao giờ cãi nhau. Chỉ loảng xoảng tiếng đập bát đũa rồi huỳnh huỵch đấm đá. Hầu như những gì vô ngôn đều chấp chới tới cảnh giới đắc đạo. Nếu truyền thống văn hoá chửi là có thật, thì nhà đấy đã đến độ tinh hoa. Người có học và vô học khác nhau duy nhất có vậy. Cái va ly vẫn một mình lúc lắc chạy, Cẩm My loay hoay rút mô bai. Trước hôm bay, cô lưỡng lự định nạp tiền hoà mạng quốc tế. Nghĩ đi nghĩ lại, thấy không thật cần thiết. Điện thoại di động là công cụ hoàn hảo để thực hiện trơn tru những sự dối trá. Nhiều lần vì công việc không thể về, Cẩm My phải ngồi dài dòng với đám thương gia đang lên. Tàn bữa phát chán, Cẩm My rút mô bai bật ở chế độ rung, độc thoại với cuộc gọi không bao giờ có. Bọn thương gia ở quanh bàn, thỉnh thoảng có những thằng vớ vẩn cũng trầm trọng rút điện thoại di động. Chúng đang đàm đạo với một ông Bộ trưởng hư vô hoặc một ông Tổng giám đốc không hình. Chúng cốt khoe một mối quan hệ hiếm nhằm doạ đứa ngồi cạnh. Cẩm My nhấp ngụm nước, biết đâu đấy gã trưởng đoàn lại cầu âu gọi hoặc nhắn vào máy cô. Cẩm My nhìn đồng hồ, gần đúng mười một giờ, có lẽ cô phải đi tắc xi thật. Người đàn ông đến lấy chiếc va li cuối cùng là một trung niên khoảng bốn mươi nhăm tuổi. Cẩm My không đừng được, tò mò nhìn anh ta. Trung niên với vẻ của người nhạy cảm, quay lại nhìn cô. Tại sao lúc ấy cô lại không quay mặt đi. Cũng có thể do sự chờ đợi mỏi mệt của xứ lạ làm cô trễ nải. Cũng có thể do cách nhìn của người đàn ông. Một nét bải hoải quyến rũ thường chỉ có ở đàn ông sâu sắc trải nghiệm. Cái nhíu mày làm khuôn mặt thông minh sang trọng của anh ta bỗng chốc phảng phất nét đau đớn. Như vô thức Cẩm My cũng khẽ nhíu mày. Trung niên đi lại gần cô.

"Xin lỗi, hình như cô là người Việt nam"

“Vâng, cám ơn anh"

Người đàn ông cười, rõ ràng câu nói của cô nhiều vô nghĩa.

"Chắc hẳn là cô đi một mình"

"Vâng, em có hẹn người ra đón nhưng không biết là có gặp không"

Người đàn ông khẽ nhìn đồng hồ, một kiểu xem giờ tinh tế. Nhà ga Bắc Kinh đã thưa người. Những âm thanh chợt nhiên vợi hẳn ồn ào. Thỉnh thoảng giữa những nhốn nháo, thường có một quãng lặng như vậy. Người đàn ông lại nhìn Cẩm My, cái nhìn lần này thì cô không thấy lạ. Cô biết cô xinh. Cô biết cô cao một mét sáu sáu và số đo vòng ngực của mình là bao nhiêu.

"Tôi cũng không biết tiếng Trung Quốc và tôi có một chiếc xe của một người bạn đón tôi. Nếu cô không phiền, tôi sẽ đưa cô qua chỗ cô phải đến".

Đấy là kiểu nói của người quen với văn viết. Cũng nhiều thông tin nhưng rườm rà và hơi điệu. Cẩm My lúng túng lắc lắc cái tay càng của chiếc va ly to đang kẹt bánh xe. Trung niên để tay gần tay cô, anh mềm mại lắc nhẹ cái càng kéo, rồi khẽ khàng thử đẩy. Cả hai bánh xe trơn tru trôi. Liệu đấy có phải là những bánh xe của số phận. Cẩm My nói cám ơn rất khẽ, cô đưa cho trung niên cái địa chỉ khách sạn. Xong thủ tục check out, Cẩm My im lặng đi sau Vũ, người đàn ông cô sẽ yêu, người đàn ông sẽ làm cô đau khổ. Rồi đây, khi cô bơ vơ buột mồm kể lại chuyện ấy với Bạch, Cẩm My luôn bị tức thở. Cô nghẹn ngào không cụng, uống hết sạch ly rượu. Vũ hơi đi trước cô, một tay xách cái va ly da của mình, một tay kéo cái va ly to nặng của Cẩm My. Có một nhoáng thật nhanh, lướt sầm qua sâu trong vô thức làm Cẩm My gờn gợn. Đấy là cái cách đi hơi lắc mông kiểu đàn bà của người trung niên. Trước lối ra cổng chính, một đám đông người nhốn nháo với hoa, với những biển hiệu kê tên người được đón. Vũ lách qua đám đông, anh hơi quay người lại mỉm cười với My, có vẻ như anh lo cô sẽ bị lạc. Khoảng sáu người hấp tấp đi lại gần Vũ, họ dàn thành hai hàng. Một thanh niên có khuôn mặt xương xương của người miền Trung, giới thiệu giọng nặng trịch Nghệ Tĩnh.

"Thưa anh, đây là ông Yamazawa và ông Lâm Kiến Chương, đồng giám đốc"

Một trong hai người đàn ông trịnh trọng gập mình chào kiểu người Nhật. Anh thanh niên quay sang nói một tràng tiếng Hoa, Vũ cũng cúi mình đáp lễ. Cẩm My tò mò nhìn, chợt tự thấy mình vô duyên, cô đưa mắt bâng quơ chạy ra xa. Sát cửa ra vào, nổi bật một cái áo khoác màu đỏ gắt. Phía trên là cái đầu trọc lóc của gã nhạc sĩ trưởng đoàn. Hoá ra, gã cũng biết điều tới đón cô. Tố chất sâu xa của bọn con buôn là đương nhiên chu đáo.

"Lạy Chúa, anh cứ tưởng em bị đì lây"

Những thằng vô đạo hay thích trang trí những câu vô sỉ của mình bằng vài từ có đạo. Điều răn thứ hai trong mười điều răn cho người ngoan đạo là chớ kêu tên Đức Chúa Lời vô cớ. Gã trưởng đoàn mãi mãi về sau mới biết rằng, dưới hoả ngục có chín cái vạc dầu luôn chờ những thằng như gã. Cả chín cái đều lục đục sôi ở chín nghìn độ. Để nấu cho tan được những đểu giả khốn nạn, thì ngay cả dưới âm thế cũng là việc vô cùng vất vả. Gã nhạc sĩ hớn hở ồn ào chạy lại định ôm vai Cẩm My. Môi chẩu chẩu đề pa chực hôn tay cô. Cẩm My chợt lùi người né. Gã nhạc sĩ loạng choạng. Cái hôn bay bướm đầy chất nghệ trượt đà rụng xuống sàn đá hoa. Một tiếng “cạch” khô khốc nghe như tiếng răng gẫy. Vài thiếu nữ người Hoa đang ăn kem rùng mình. Lợi ơi, răng khểnh đi nhé. Vũ nhíu mày quay sang, Cẩm my bỗng bừng đỏ mặt. Lâu lắm rồi, cô mới tự nhiên đỏ mặt. Cô đỏ mặt lần cuối cùng là hôm lễ trao bằng tốt nghiệp đại học.

Em yêu anh. Và em không hiểu tại sao lại yêu anh nhanh đến vậy. Cả đêm đó ở khách sạn em không thể ngủ. Em cứ đổ tại mình đang lạ giường, mình đang xa nhà. Lần đầu tiên em được nhìn thấy tuyết, trước đấy bao nhiêu lần em mơ thấy nó. Hình như cũng có lần em mơ thấy anh. Em yêu anh nhiều lắm và em biết tại sao em lại yêu anh nhiều đến thế. Nhưng tại sao em lại yêu anh thì em không biết. Chắc chắn là phải có kiếp trước. ở kiếp đó em đã là vợ của anh là mẹ những đứa con của anh, không thì cũng phải là một cái gì đấy của anh. Em đi xem bói. Một ông thầy bói bảo rằng số em chỉ yêu được một người. Nếu không gặp được người đó thì em mãi mãi một mình. Em chẳng sợ, em chỉ sợ là em không gặp được anh. Em đã đi hỏi rất nhiều người, hỏi xa xôi hỏi vòng vèo. Và anh, anh có nhớ không, em cũng đã nhiều lần hỏi anh. Tại sao em lại yêu anh. Lúc đó em không hề biết là anh thông minh như thế, giỏi giang như thế, cao cả như thế. Tại sao khi em hai mươi nhăm tuổi Chúa của anh mới cho em gặp anh. Tai sao những lúc em buồn chán nhất, vất vả nhất em lại không hề nghĩ rằng ở trên đời đã có anh.

Những dòng này Cẩm My viết chỉ để cho cô đọc, cô đã viết nó trong một đêm mưa ở đảo Phú quốc. Cô ở khách sạn một mình chờ Vũ, anh về thành phố Hồ chí Minh để họp. Lúc ấy là sau lần Cẩm My đi Bắc Kinh tròn sáu tháng. Cô đang ở ngất ngây của đỉnh cao hạnh phúc. Rồi tiếp đến hai năm nữa. Lúc ấy Cẩm my sẽ hai mươi bẩy tuổi. Nếu có thể cô sẽ liên tục chỉ đi uống rượu một mình như cái hồi cô uống cốc rượu đầu tiên, cô mới mười sáu tuổi lẻ bẩy tháng. Nhưng lúc ấy, cô lại khô khốc ngồi một mình ở ban công căn phòng tầng ba lạnh lẽo giữa phố cổ Hà nội. May mà cô còn có một người bạn là Bạch. Cẩm My lưỡng lự định đốt quyển sổ mà cô đã chép đặc chữ suốt chín chục trang. Cô không khóc, mắt mông lung mờ nhìn cái zippo cháy lửa có ngọn nóng bỏng tay. Vũ mãi mãi không bao giờ đọc nhật ký của Cẩm My. Mà nói chung, Vũ ghét tất cả những người viết nhật ký, đặc biệt là đám đàn bà con gái. Vợ Vũ có một quyển nhật ký dầy, hý hoáy viết từ hồi học lớp bẩy. Ngoài bìa bọc da hươu mầu sâu sắc tím sẫm. Nguyên tiền bọc lại cuốn sổ đã hết gần hai trăm đô. Da của con hươu mà mầu tím sẫm chắc con hươu đó bị tim la. Nhưng vợ Vũ thích tất cả những gì liên quan đến chung thuỷ. Tóc thề. Hình trái tim. Tượng Tô thị. Mầu tím. Vợ Vũ đi theo hàng buôn lậu chuyến lên Lạng sơn, bao giờ cũng đến chụp ảnh kỷ niệm ở hòn Vọng phu. Vợ Vũ ngây thơ sụt sịt nói, đàn bà Việt Nam có truyền thống chờ chồng. Một điều kiện thật khó khăn đau xót. Vì muốn được vậy, đương nhiên chồng phải mất tích. Có lần, Cẩm My hiếm hoi hỏi.

“ Ngày xưa khi anh lấy chị, anh có yêu không”

Vũ không trả lời, anh châm thuốc hút. Cái đêm của buổi lần đầu tiên gặp Cẩm My, Vũ kể rằng, anh nằm miên man hút thuốc một mình. Buổi chiều người ta làm một bữa tiệc lớn có nhiều món Vũ thích. Gã trợ lý Nghệ tĩnh của Vũ là người chu đáo và hoạt. Vũ ăn ít, uống ba ly lớn Henessy, rồi lấy cớ mệt xin phép về phòng nghỉ sớm. Vũ đứng hút thuốc, khói thuốc đặc không tan bay ra ngoài cửa sổ lạnh đang rơi nhiều tuyết. Khói thuốc lòng vòng bay qua Thiên an Môn. Theo gió lững lờ qua Di hoà Viên, quẩn quanh luồn vào khe cửa sổ không khép chặt của phòng 304 khách sạn Phúc thành.

“ Buổi tối hôm ấy em đang làm gì”

Cẩm My nửa nằm nửa ngồi kê gối cao trên giường, mông lung xem ti vi. Cô đổi kênh liên tiếp, rồi hoặc tắt hoặc bật. Cô bỏ đoàn không đi ăn cùng cơm chiều. Gã trưởng đoàn mấy lần liếc trộm cô, bắt gặp cái nhìn lại, gã làm mặt lạnh tỏ vẻ bất cần. Cẩm My gọi xuống quầy tiếp tân lấy một cái bánh bao, trệu trạo nhai mãi không hết. Cái rèm cửa khẽ phồng gió, cô gượng gạo đứng dậy chốt lại cánh cửa sổ kính. Mang máng có mùi thuốc lá, Cẩm My mở tủ lạnh uống một nửa cốc cam hộp, bỗng nhiên cồn cào thấy thèm hút thuốc. Cách đây ba năm, khi sang tuổi hai mươi hai, Cẩm My đã hút nhiều thuốc. Hoặc Dunhill xanh hoặc Marboro đầu lọc trắng. Đấy là những tháng đáng kể của hồi sinh viên, thức đêm ôn thi tốt nghiệp. Cẩm My chọn viết luận văn về đề tài toàn cầu hoá. Tên nó như thế nào thì thầy hướng dẫn sẽ đặt. Thầy hướng dẫn của Cẩm My có một hàng ria mảnh và có một tập thơ mỏng in nhà xuất bản Trẻ. Thầy lả lướt có thêm hai bằng khen đoạt giải đôi giầy bạc trong ba năm liên tiếp của cuộc thi khiêu vũ quốc tế cấp thành phố. Cạc vi dít của thầy, mục chức danh có nhiều nhà. Nhà thơ, nhà giáo, nhà báo, nhà nghệ thuật học. Nhiều nhà như thế đáng nhẽ phải gọi là phố. Cẩm My khúc khích. Thầy trầm ngâm nhai kẹo cao su. Rồi thầy hiền lành cười, tự hỏi là tại sao mình lại yêu cô học trò. Cẩm My không khúc khích nữa, vẻ dịu dàng hỏi lại.

“ Vì em tinh tế, vì em sắc sảo. Ngần ấy tuổi mà biết đến ngần ấy, có đúng thế không”

“ Anh lạy em, anh sợ em quá”

“ Lạy thì quỳ đi”

Có khoảng bốn năm gã đàn ông gì đó đã quỳ dưới chân Cẩm my. Phân nửa ở đám đó là thầy giáo dậy cô. Đàn ông vừa ga lăng lại vừa đa tình thì thường có răng khểnh. Thỉnh thoảng cũng có vợ. Nghề dậy học thường làm bọn đàn ông hay phải lên gân và khi được thư dãn họ chùng một cách đáng sợ. Cô xoa đầu họ và họ nâng niu hôn đầu gối cô. Thật ra, bọn đó chưa hèn đến mức ấy, đơn giản chúng chỉ nghĩ đây là chuyện lợi dụng vụng trộm. Khi tự xác định được mình đang làm chuyện đê tiện, hầu như quá dễ để thành vô sỉ. Huống chi chỉ hai người biết và người kia đầy vẻ đồng loã. Cẩm My rùng mình cay đắng. Mình chẳng bao giờ yêu ai được nữa, và cũng sẽ chẳng ai thật sự yêu mình. Cẩm My với cái điều khiển từ xa ấn to Volume. Trên ti vi đang loè loẹt một vở Kinh kịch. Cẩm My nhấc phôn gọi xuống quầy reception cho một gói thuốc lá, thuốc gì cũng được. Cô đặt điện thoại, nhìn quanh khắp mặt bàn không thấy cái gạt tàn nào, chắc là bọn khách sạn cấm hút thuốc. Có tiếng chuông điện thoại đổ dài, Cẩm My nhấc.

“A lô”

“ Xin lỗi, có phải phòng 304 không ạ”

“ Right”

“ Tôi là Vũ, sáng nay tôi có gặp cô ở chỗ sân bay”

Cẩm My nhợt nhạt nao nao, nghe câu tiếng Việt đầu tiên cô vẫn nghĩ là dưới quầy tiếp tân gọi lên.

“ Vâng, em cám ơn anh”

Vũ cười. Về sau anh có nói, những lúc anh nhớ cô nhất là nhớ về cái câu xã giao vô nghĩa của buổi gặp lần đầu. Cẩm My cũng không biết, cô không phải loại người hay lúng túng hoặc giả nai ngơ ngác. Cô chỉ biết Vũ gây nên ở cô một sự lộn xộn. Nói theo kiểu dân dã tướng số là cô bị Vũ át vía. Lúc bấy giờ, cô chưa biết Vũ là một quan chức lớn đến cỡ vậy. Tất nhiên, sau cái lần ở bar Hải Vương Tinh, Cẩm My đã ang áng biết Vũ là một VIP.

“ Thoạt đầu, thế em trông anh giống cái gì”

“ ừm. Đại loại là trí thức. Không phải là thương gia. Cũng không phải là kiểu người nghiên cứu sách vở. Nhưng tuyệt đối không có dáng vẻ của người lãnh đạo.”

Có thể hôm ấy Vũ vận đờ mi. Vũ mặc sơ mi kẻ ca rô nhỏ cho trong quần bò và đi giầy thể thao. Cũng nhiều cấp dưới đã nhầm Vũ, đa phần họ đều ân hận về sự lầm lẫn đấy.

“ Mọi người có vẻ sợ anh”

“ ừ, anh cũng đoán như vậy”

Cẩm My thỉnh thoảng thấy Vũ làm việc với đám người dưới cấp. Khi phải bực bội, Vũ có cái kiểu nhìn người khác rất khó tả. Đa phần, Vũ nói cay độc mỉa mai. Đám công chức thuộc hạ cỡ chánh phó giám đốc tỏ vẻ khiếp nhược hơn bình thường. Không hẳn giống cái cách đầy tớ nô tài thời Thực dân Phong kiến. Nó lờ lợ sền sệt. Nền hành chính xã hội chủ nghĩa xác lập cho bọn họ một đạo đức rất quái. Giả vờ dũng cảm, giả vờ run sợ. Chính vì thế, sâu xa họ vẫn an ủi tự tin là mình trung thực. Họ không áy náy nghiêm mặt dậy con về điều hay lẽ phải. Họ không hẳn phải cố quá khi chăm sóc bố mẹ già. Này là tiệc mừng tổ chức cung kính đại thọ. Này là đổ bô cầm chậu khi các cụ bệnh nặng nằm viện. Không hề là việc biểu diễn. Họ tưởng là họ có một lương tâm và chính cái lương tâm đó luôn thôi thúc họ thành thực giả dối. Vũ mệt mỏi quay lại nhìn Cẩm My, cô mỉm cười an ủi. Cô luôn muốn giữa anh và cô là sự dịu dàng. Ngay buổi tối hôm nói chuyện điện thoại đầu tiên, Cẩm My cũng ngạc nhiên khi tự thấy mình dịu dàng.

“ Sáng nay tôi sơ xuất quá, tôi chưa kịp biết tên cô”

“ Em tên là Cẩm My”

“ My còn ở Bắc kinh bao lâu nữa”

“ Đoàn em sang đây biểu diễn, theo chương trình thì khoảng năm ngày”

“ Đoàn của My là đoàn gì”

“ Chính danh thì bọn em là người mẫu”

Đầu dây bên kia khe khẽ im lặng. Nghề của Cẩm My làm khá nhiều người hoang mang. Âm thầm, Cẩm My cười.

“ Tôi rất muốn gặp My. Lúc nào My rảnh, My cho phép tôi được gặp”

Cái đoạn thoại lần đầu này, nếu xét về nhiều phương diện, thì không có gì là độc đáo xuất sắc. Nhưng Cẩm My lại nhớ, cô nhớ cả những đoạn ngừng giữa các câu nói. Trong tình yêu, hình như nhớ là quan trọng nhất. Nhớ nhiều nhớ dài là chung thuỷ. Sâu sắc nhớ là đau khổ. Chỉ khi yêu, người ta mới có chung thuỷ và đau khổ.
Đoàn của Cẩm My biểu diễn thời trang trên một sân khấu vừa phải. Giá vé tính ra tiền Việt khoảng hơn trăm ngàn. ánh sáng tốt, âm thanh tốt và có đông người xem. Gã trưởng đoàn đứng cạnh một xếnh xáng mặt mỡ, hoan hỉ nghiêng ngó. Cặp chị em sinh đôi hững hờ khoác váy xếch xi đi tiên phong. Hàng ghế đầu, chật đông những mái tóc muối tiêu, sàm sỡ ngó. Đàn ông đạo mạo càng có tuổi lại càng thích thiếu nữ ngoại quốc. Cẩm My mặc bộ trang phục của nhà may Vân Phụng. Một kiểu áo dài tơ tằm không cổ, xẻ lườn rất bạo. Hai tà đều được cách điệu khác truyền thống. Ngực trước mỏng thêu hoa văn trống đồng, mầu nâu nhã. Nó hợp với kiểu búi tóc có châm cài của Cẩm My. Với bộ trang phục này, Cẩm My đã đoạt giải nhất cuộc thi người đẹp miền Duyên hải ở Khánh hoà. Tờ bán nguyệt san " Thời mỹ nhân", cơ quan ngôn luận của nhiều phụ nữ sành điệu, khen bộ áo dài đó tôn vinh đàn bà Việt nam. Nó nông nổi và đoan trang, dịu dàng lẫn lộn xếch xi. Như vậy đứng về sự phức tạp, phụ nữ Việt đứng vào hàng nâm bờ oăn. Mà phức tạp chính là biểu hiện của sự thông minh tế nhị sâu sắc.

" Em có tin vào những điều ấy không"
" Báo chí thì phải hoa hoè lá cải, nhưng chị phóng viên viết bài đó thì em biết"

Nhật Mỹ là người viết được nhiều người mẫu quí. Giọng điệu có khinh bạc, phỏng vấn có thêm thắt, được cái tâm thành không ác ý. Rất nhiều người ngu ở Việt nam lố bịch tin là mình khôn, khi xưng xưng hiểu đã đẹp thì phải ngốc. Chính các hoa hậu cũng chân thành nghĩ, cái nết đã chết từ lâu trong cái xinh. Và hồn nhiên vô đạo lên xe hoa với hầu hết những thằng có tiền mất dậy. Nhật Mỹ viết bài đanh đá chứng minh rằng, số người vừa xấu vừa ngu nhiều tương đương số người vừa thông minh vừa đẹp. Luận cứ này bị sự phản bác dữ dội từ các nữ tiến sĩ chậm chồng. Không hiểu sao, trí thức nữ ở ta người xinh rất hiếm.

" Cái bà làm phó cho anh trông khiếp quá"
" Chị ấy giỏi và tốt lắm. ở bộ anh, chị ấy là người duy nhất biết sáu ngoại ngữ"

Cẩm My phì cười. Cái bà hình như là thứ trưởng ấy trán rộng và răng vẩu. Gã giáo viên dạy tiếng Anh buổi tối của lớp Cẩm My khẳng định, những người răng vẩu không phát âm được chữ "the". Răng gã đều và phẳng. Bây giờ Cẩm My đã biết gã là thằng cực ngốc và dốt. Cẩm My quý Nhật Mỹ thêm vì một lý do nữa. Qua giới thiệu của Mỹ, cô mới biết Bạch. Bạch là một nhà văn, đang viết dở một cuốn tiểu thuyết mà nhân vật chính sẽ là Vũ. Bạch rất muốn Cẩm My yêu Vũ.
Khoảng đến tua diễn thứ ba thì Cẩm My có cảm giác lạ. Một ánh mắt nào đấy nhìn cô khác thường. Cẩm My tham gia biểu diễn thời trang chuyên nghiệp đã được bốn năm. Cô đã quen với thật nhiều đểu giả dung tục. Hồi mới làm nghề, hai chị em sinh đôi phũ phàng dặn, coi mắt bọn đàn ông đang ngồi dưới hau háu nhìn như mắt chó giấy. Tởm thật, mắt của bọn càng già càng la liếm dâm dê. Cẩm My qua cái thời loạng choạng rất nhanh, cô đã dầy dạn bình thản và tối nay thì không, cô chợt nhìn thấy Vũ. Đấy là một thoáng rùng mình rất lạ. Vũ trang trọng trong một bộ com lê và chắc anh cũng biết, cô đã nhìn thấy anh. Vũ khe khẽ cười, hơi cúi đầu chào. Tim tự nhiên đập thình thịch, lúc rẽ vào cánh gà Cẩm My trật guốc. Hồi hộp, cô thay đồ. Gã nhạc sĩ trưởng đoàn cười meo méo với hai răng cửa bị sứt nhưng rất khó nhận thấy. Cái răng khểnh của gã còn nguyên. Ngành nha khoa Trung quốc nổi tiếng có nhiều nha sĩ khéo tay. Gã nham hiểm lại gần cô. Liên tục ba bữa liền, gã không ăn được món khoái khẩu nhất, vịt quay Bắc kinh.

" Em vẫn còn một tua cuối. Em đi với Dung, với Mộc Miên."
" Em bị trật khớp chân, em đã nhờ cái Đoan Trang ra hộ"
" Cẩm My này, em là người chuyên nghiệp, anh không muốn nói nhiều. Nếu em đã trót hẹn, thì lần sau đừng hẹn vào giờ công việc"
" Em có hẹn ai đâu"
" Cái gã mặc com lê đen dưới kia kìa, anh ta hơn một lần xin phép được gặp em"

Cẩm My bình tĩnh, mấy ngón tay kéo phéc mơ tuya giầy hơi run run. Chưa bao giờ Cẩm My hẹn ai trong giờ diễn, gã trưởng đoàn nghiêm túc biết điều ấy. Gã phân vân nhìn Cẩm My đi xuống cầu thang, vòng lối sau ra tiền sảnh. Vũ lúng túng xin lỗi, mong Cẩm My thông cảm việc anh đột ngột tìm gặp.

" Chín giờ sáng mai tôi phải về Hà nội. Tôi... tôi không biết thế nào"
" Nếu vậy bây giờ, em với anh sẽ gặp nhau"

Có một thoáng kinh ngạc trong cái nhìn của Vũ, Cẩm My nhẹ cười. Sự chủ động ở cô đã không bị hiểu lầm. Quá nhiều đàn ông ngốc nghếch tin rằng, e thẹn khép nép là đoan trang là chung thuỷ. Giả dối luôn có khuôn mặt của trinh tiết dịu dàng. Vũ khẽ nhìn xung quang, tiền sảnh mênh mông rộng với bơ vơ một quầy giải khát nhỏ. Cẩm My không nhìn Vũ, cô nói.

" Em chưa ăn bữa tối "

Vũ thật sự quýnh, vội vàng hùa theo là từ chiều anh cũng chưa kịp ăn gì. Gã trưởng đoàn đứng he hé chỗ ngoặt cầu thang nhìn xuống. Vũ nhìn thấy gã. Vũ khẽ trân trọng gập người, lịch sự mời Cẩm My. Hai người sóng đôi, bỏ lại sau lưng cái nhìn hậm hực của gã trưởng đoàn. Vẫn anh chàng Nghệ Tĩnh lái xe, thành thạo đưa hai người tới một tiệm ăn. Bắc Kinh loang loáng mầu sắc, nhiều ô tô và cũng nhiều xe đạp. Dân tình vội vã đi lại, có vẻ bận rộn hơn người Hà nội. Xe đỗ. Chủ quán cao to hình như đã quen, nói được chút ít tiếng Việt, ngọng nghịu khoe sẽ mở một cái Hải Vương Tinh như thấy này nữa ở Sài Gòn. Vũ nhờ chủ quán chọn hộ đồ ăn, Vũ uống Cognac còn Cẩm My uống nước cam.

" My ở phố nào của Hà nội"

Cẩm My nói tên phố, suýt nữa cô nói cả số nhà.

" Làm sao anh biết bọn em diễn ở đây"

Vũ nói có nhờ vài người bạn Việt nam rất sành Bắc Kinh, tìm mãi mất hơn hai ngày.

" Tôi đã nghĩ là phải về Hà nội mới gặp được My"

Đáng nhẽ ra cô phải hỏi là tại sao anh muốn gặp lại cô. Và nếu hai người nhỡ không gặp lại nhau. Nhưng Cẩm My im lặng, cô xôn xao thỉnh thoảng nhìn xung quanh. Những người đang yêu thật tất thẩy đều vụng về. Và Vũ vụng về tiếp vào bát cô một miếng Ba ba nhỏ. Cẩm My nheo mắt. Rõ ràng anh ta không quen gắp hộ cho người khác. Cả hai hình như đã nói bâng quơ nhiều chuyện. Giữa cốc rượu thứ ba của Vũ, thì gã nhạc sĩ trưởng đoàn loạng choạng đi vào. Có hai gã nửa Tầu nửa Việt hầm hố đi cùng. Cả ba cố ngất ngư tỏ vẻ say. Nếu hôm ấy Vũ không đánh nhau thì có thể Cẩm My vẫn yêu anh. Chẳng biết thế nào được. Người ta hầu như không biết rồi mình sẽ làm cái gì. Vũ hắt ly rượu dở vào mặt tay mặc áo vét tông mầu trắng, đang sấn sổ đứng cạnh. Gã nhạc sĩ trưởng đoàn hùng hổ cầm vỏ chai đập vào lưng Vũ. Gã không phải côn đồ thật, gã không phải say rượu thật. Đúng ra gã phải đập vào đầu. Những thằng nô tài khi cáu nhất vẫn tỉnh táo tính cửa lùi. Bọn chúng đê tiện quen hăm doạ. Khi anh chàng Nghệ Tĩnh đè ngửa gã ra sàn, vừa văng tục vừa gọi tên gã, gã nhợt nhạt biết. Trong một lần hội thảo, anh chàng này đã từng tóm cà vạt sếp của gã. Lắp bắp, gã biết mình đụng phải thứ dữ. Người đang ngồi uống rượu với Cẩm My không phải là người bình thường. Cẩm My lấy khăn mùi xoa day mắt cho Vũ, nó tím và đang chầm chậm sưng. Tay thanh niên đi cùng gã trưởng đoàn, quờ quạng đấm trúng Vũ, sau khi bị Cẩm My hắt cả nồi lẩu vào mặt.

" Anh chớp chớp mắt thử xem"

Vũ bẽn lẽn nhìn Cẩm My khẽ lắc đầu. Một tay Vũ đang cầm một tay Cẩm My.

" Em sẽ xin lỗi anh sau, còn bây giờ em phải về đây"

Cẩm My và Vũ đang ngồi tại sảnh tiếp khách của khách sạn Vũ ở. Cô thật sự bối rối lo lắng nhìn Vũ. Anh chàng Nghệ tĩnh đứng ở góc xa xa hút thuốc ở cửa ra vào, vài ba trung niên không rõ người Việt hay người Trung Quốc đang thập thò. Họ sợ sệt nhìn, liên tục liếc trộm Cẩm My. Cẩm My nghiêng tay xem đồng hồ. Vũ đòi đưa cô về, My nhất quyết lắc đầu. Cái kiểu lắc đầu của cô không hiểu sao đàn ông không dám nài. Cô đi một mình ra gọi tắc xi, không cho Vũ tiễn. Anh chàng Nghệ tĩnh nhìn sếp dò ý, rồi đứng lại gật đầu chào cô. Ngoài trời, tuyết nhè nhẹ rơi rõ từng bông khi bay ngang ánh đèn cao áp. Qua cửa kính xe tắc xi, Cẩm my đã nhìn thấy gã trưởng đoàn. Gã mặc phong phanh lạnh, bồn chồn lo lắng đứng ở thềm lên xuống khách sạn. Anh chàng Nghệ Tĩnh bên trong cửa kính khệnh khạng phẩy tay, gã co rúm lủi thủi rụt rè bước vào. Cẩm My về phòng, đồng hồ chỉ đúng mười hai giờ. Mãi về sau, Cẩm My mới biết, đêm hôm ấy nhiệt độ ở Bắc Kinh xuống năm độ dưới không./.

(còn nữa)

 

Ý kiến của bạn về bài viết này:
Tên người gửi
Email
Tiêu đề
Nội dung
 
Chú ý: Ý kiến của bạn phải được Ban Quản Trị duyệt mới dược hiển thị

Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:

 

 
TÌM KIẾM
Sắp xếp theo tên tác giả
BÀI ĐỌC NHIỀU

Nguyễn Bình Phương

 

Đặng Thân

 

Dương Kiều Minh

 

Đoàn Minh Hải

 

Nguyệt Phạm

 

Đỗ Kh.

 

Lê Vĩnh Tài

 

Hoàng Ngọc-Tuấn

 

M.Đ.Triều Tâm Ảnh

 

Trịnh Cung

 

eL.

 

Khánh Phương

 

Lê Ngân Hằng

 

Nguyễn Việt Hà

 

Nhã Thuyên

 

Nguyễn Quang Thiều

 

Lam Hạnh

 

Y Ban

 

Đỗ Phấn

Số lượt người truy cập:
Trang chủ | Kết nối | Mai Văn Phấn | Poetry by MVP | Liên hệ  

Bản quyền trang Web thuộc về MAIVANPHAN.COM @2007
Email: maivanphan@gmail.com