Nhà xuất bản Hội Nhà văn 2005
(tiếp)
Và Vũ mở mắt ra. Cái hơi lạnh trong xe camry bao giờ Vũ cũng ngửi thấy một mùi tanh khe khẽ. Chỉ là giấc mơ thôi. Tất cả cái nhảm nhí đấy chỉ là một giấc mơ. Vũ còn nhớ rất nhiều giấc mơ của năm thứ nhất sinh viên. Tất cả những giấc mơ đều nồng mùi ngai ngái lầy nhầy lạnh quanh chỗ bụng dưới, rất đặc trưng cho thời trai trẻ. Mơ linh tinh kể cả lúc khó ngủ. Tuyết trắng xứ lạ day dứt nỗi trằn trọc xa nhà. Các giấc mơ mầu kem lờ nhờ nhưng minh bạch nhẹ nhõm dễ chịu. Không biết đến lúc nào, những giấc mơ của Vũ lả tả rụng dần. Ba năm rưỡi làm ở Thành Đoàn, tuyệt đối Vũ không thấy mơ. Ngay lúc ấy Vũ đã biết là tại sao. Lúc Vũ lấy vợ, Vũ lãng đãng mơ lại. Vào lúc đó, có nhan nhản giấc mơ Vũ không thể nhớ. Nó thường nhợt nhạt và ngô nghê. Bất hạnh là những giấc mơ không mầu không mùi và lặp lại. Sau khi yêu Cẩm My, Vũ thêm thói quen chợp một giấc nhỏ trên xe riêng. Và lần nào Vũ cũng mơ. Cơn mộng mị dài lộn xộn trong một giấc ngủ ngắn. Nếu đó là lỗi, thì là lỗi của Cẩm My. Cô âu yếm để Vũ gối lên đùi rồi bâng quơ lan man hát. Nó không phải là ru và Vũ dịu dàng ngủ. Trước đây khi đi xe, Vũ có thói quen nghe tin thời sự từ các đài BBC hoặc RFI, buổi phát sóng bằng Việt ngữ. Đôi lúc, Vũ nghe lại những báo cáo những tường trình mà dàn trợ lý của Vũ đã đọc vào băng cát xét hoặc ghi vào đĩa CD. ở văn phòng, Vũ ngồi nhiều giờ xem băng Video, những thước phim quay nội bộ. Bất cứ trường đoạn nào có sếp, Vũ đều ấn nút slow. Những động tác chậm rãi thường biểu lộ cá tính. Có một vị uỷ viên Trung ương, mỗi khi day dứt nhắc đến chống hối lộ, không hiểu sao rất hay nuốt ngầm nước bọt. Thời gian của một ngày đối với Vũ là ít hay nhiều. Hạnh phúc nhất là được sống cho cái mà mình thích. Cẩm My chợt ngừng hát.
- Sao anh không ngủ nữa đi.
- Đã qua Ninh Bình chưa.
- Em không biết. Anh Long ơi, anh Vũ hỏi là đến đâu rồi.
Long là lái xe của Vũ, ngay từ hồi Vũ mới được tiêu chuẩn có xe riêng. Hình như Vũ nằm mơ thấy cậu ta, cảm ơn Chúa, một giấc mơ thật lợi hại. Long chưa đến bốn mươi, là dân đạo gốc, giáo dân của giáo xứ Nhạc Giao. Nếu tính theo rễ má dây mơ lằng nhằng thì Long là anh họ của Vũ. Ông ngoại cậu ta với ông nội Vũ là anh em thúc bá. Vợ Vũ rất không ưa Long, nhưng không thể kêu ca được gì. Chị muốn đi lễ bà Chúa kho từ ba giờ sáng. Vâng. Hôm nay chị phải hầu Đồng đến mười hai giờ đêm, chú nhớ sang phủ Giầy đón chị. Vâng. Thường đấy là những lúc Vũ đang công tác ở nước ngoài. Nghĩ cho cùng, vợ Vũ tận dụng xe công cũng là do tham vặt. Vợ Vũ liên doanh với vợ một tay khá gộc bên Bộ Ngoại giao, thầu hẳn một đội xe mười bẩy chiếc. Có bốn chỗ, có mười hai chỗ, toàn xe Ford Lazer hoặc “mẹc” Transit. Không thèm làm dịch vụ du lịch, không chạy thuê, chỉ chạy theo yêu cầu của một đám đồng bóng quan bà, tự hạch toán đã thấy lời khủng khiếp. Xuân thì lễ hội vía Bà ở Châu Đốc. Hè thì lộn về hành hương lên chùa Đồng Yên tử. Rồi thì đền ông Hoàng. Rồi thì am bà Chúa. Ba mươi hai nghìn ki lô mét vuông Việt nam đều là địa linh, chỗ nào cũng khấn được Thần, chỗ nào cũng cúng bái được Thánh. Mà đi lễ đi lạy đâu có phải vì mình, vì chồng vì con hết. Tại số chồng làm quan cao chức trọng, hoạn lộ gập ghềnh bất trắc hiểm trở. Bọn tiểu nhân phản phúc nhung nhúc đông, lác đác mới có vài ba quân tử tận tuỵ. Hoặc được làm ông hoặc xuống làm thằng, may rủi chập chờn trong gang tấc. Lạy Thần lạy Phật phù hộ độ trì cho nhà con thêm tài thêm lộc. Trời tru Đất diệt tổ tông khốn nạn nhà chúng nó. Xì sụp quỳ khấn lầm rầm. Thôi thì tiền nong là vật ngoại chi thân, cứ làm mâm tướng dâng lên các ngài. Có thờ có thiêng có kiêng có lành, truyền thống dân tộc nghìn nghìn năm đã đúc kết vậy. Phần chồng tàm tạm, còn con nữa chứ. Bọn trẻ ngây thơ chỉ quen trốn học, nông nổi tiêu tiền như nước làm sao biết được câu phúc đức tại mẫu. Thằng Bảo nhà Vũ chán đua xe máy, dại dột uống rượu lấy một cái Pho đem đi đua xe hơi. Thằng ngu ấy loạng choạng non tay, vọt qua xa lộ, đâm gẫy cả đài biểu tượng “Tổ quốc ghi công” ở một nghĩa trang liệt sĩ. Đám đua có mười một chiếc ô tô đời mới, toàn của con ông cháu cha, bị đội cảnh sát cơ động của Tỉnh giữ. Vũ nghe nói con trai bị dập đầu lập cập cùng vợ mặt đang xanh mét nhễu nhão khóc, phóng sang. Thằng Bảo khoác vai một con bé tóc vàng váy ngắn rách ngược đứng cạnh hai thằng mập mạp bụ sữa. Cả bọn tay chân quấn băng sáng ngời, đang hô hố cười giữa những xuýt xoa của đám phụ huynh quan chức tròn xoe nhiều mỡ. Bọn trẻ đa phần đều ngoan, hiếm hoi mới có đứa dùng thuốc lắc, còn tuyệt đối không chích hút. Vợ Vũ hoàn hồn rưng rức khóc, vô thức theo thói quen sờ xem chim thằng bé. Thằng Bảo ngượng đỏ mặt văng tục. Hồi cách đây hai năm lúc mẹ nó đang bắt nó ngồi ỉa bô thì con bạn gái cùng lớp phải đến bệnh viện phụ sản nằm để nạo. Bố mẹ lũ kia cũng đến đầy đủ, quá nửa làm ở các ngành nội chính. Đám tiểu thư công tử bai bai các chú công an, dung dăng dung dẻ cầm mấy tờ biên bản phạt đem về nhà ép plát tíc làm kỷ niệm. Vũ áy náy nhìn viên đội trưởng già đang tủi thân đau đớn đứng hút thuốc một mình ở góc sân. Cái quân hàm thiếu tá nhăn nhó bất lực trên bả vai nhô xương. Thằng Bảo giằng lại cái phong bì mà mẹ nó đang định đưa cho ông Thiếu tá. “Lão khọm ấy lúc trước suýt tát con”. Vũ giơ thẳng tay tát thật mạnh vào mặt thằng con trai duy nhất. Đây không phải là lần đầu tiên Vũ đánh con. Thằng Bảo sắp được đi học ở Mỹ khóc gào lên. Nó dúi mặt vào đám thú nhồi bông lộn xộn trên giường, mấy tập truyện tranh Đô rê mon, vịt Đô nan của nó xoè tung rơi tá lả. Đã mười tám mười chín tuổi, nhưng vì được chiều, thằng Bảo vẫn giữ nhiều thói quen từ hồi mẫu giáo. Chợt nó vùng dậy trề cái môi cong sụt sịt đẫm nước.
“ Bố đánh con nữa đi, bố tưởng bố hay lắm à”
Vợ Vũ đang định cong cớn bênh thằng con giai sợ đông cứng cả người. Hiếm hoi lắm thằng Bảo mới dám nói hỗn với bố. Vũ nặng nề sát lại gần thằng con, thằng tồ tệch ấy không biết tránh tiếp tục lĩnh trọn một cái tát.
“Ông toàn đi chơi với cô giáo cái Bằng Lăng thôi”
(còn nữa)