(trích tập thơ I)
NHÀ XUẤT BẢN ĐÀ NẴNG 2006
hôm nay a1
CON ĐƯỜNG
Tôi vẫy tay chào chia tay tôi hôm qua
trở lại làm gì con đường mòn xưa cũ
hối tiếc làm gì lời nhàm chán con ngựa chân mỏi
nhiều bàn tay trăm tuổi kéo từ phía sau lưng
không chùn bước tới
Tôi chào mừng tôi hôm nay
cắt băng khánh thành con đường thênh thang mới
ngôn ngữ quay trong không gian nhiều chiều
vẫn còn hai hàng cây
nụ hôn ban ngày bình thường
vẫn còn em
Tôi đợi tôi suốt chiều dài
ví dụ ai đó mai này mở nhiều đại lộ hơn
nhiều ngả đường giao nhau hơn
xin giữ lại xin giữ lại
hai hàng bóng mát
tôi muốn vậy
THÁI ĐỘ
Tìm lại ly cà phê không đường
nhỏ giọt đen xanh
như xưa xanh
chiều đặc quánh
thường trực điếu đen đầu lọc xanh
ngực tối
Tìm lại bóng tôi treo lên
bóng thoát dài mạnh mẽ
cái bóng kéo tôi treo lên
tôi rút mình yếu đuối
Em rơi nước mắt bằng tiếng nói
tôi rơi nước mắt bằng lặng yên
Gìn giữ sâu đo phiền toái
âm ỉ trí nhớ
cần thiết một lần can đảm
nhổ đi nhổ đi
cái răng đau
Đổi cho ly rượu mạnh
tôi cắn vào lá gan của mình
TRƯƠNG CHI KHÁC
Đêm qua cánh tay mọc dài
cố với nụ hoa dưới vực
có khi phải tin vào mệnh số
buông theo dạ hương
ước chi
Lẽ nào sống thường xuyên bằng nghi vấn
phải chăng chính từ đôi môi hình trái tim kia
mãi mãi màu huyết dụ
bao lâu rồi từ đôi mắt khép hờ kia
tiếng hát còn nhỏ lệ
hình như bên trong lồng ngực trái kia
quả chuông không tần số rung
Tôi đeo đuổi tôi hoài tôi không gặp
có khi phải tạm tin vào kiếp khác
xuôi mái chèo trên cạn
thèm một lời vỗ về giả dối
vì sao
NHÃ CA KHÁC
Này người anh em
hãy tin rằng giấc mơ
là đời sống khác
Thời gian ngược chiều trở lại Eden
địa đàng hết mùa trái cấm
lá nho che trên xương sườn nhan sắc nhiều hơn
loài rắn chia lìa nọc độc cám dỗ
không còn chỗ cho đôi môi tê dại
không còn chỗ cho đôi mắt mở to
không còn chỗ cho mũi tên xuyên qua trái tim nhỏ máu
mặt trời mọc khủng khiếp một lần
không tắt nắng ở phương tây
Vinh hiển cho cái lưỡi chưa một lần thổ lộ
vinh hiển cho ngón tay chối từ cái cùm đeo nhẫn
vinh hiển cho sự lẻ loi đóng đinh trên thập tự
vòng nguyệt quế trao dâng
Làm gì có hạnh phúc lứa đôi
hai đường thẳng song song
nơi gặp nhau vô cực
hân hoan gì tình yêu mà chờ đợi
con trăng mộng ngàn ngàn xưa
không có thật
Rồi sẽ có thiên đường nơi trái tim không hối thúc
mai sau thôi phán xét
( tặng HD )
THIẾU NỮ VÀ GƯƠNG SOI
Cô gái và bó hoa là một giá trị
hương thơm không tỏa phía trong gương
mặt phẳng vô vàn cảm tạ
Cô gái và bó hoa là hai người
cùng lời ủ rũ
mưa nhòe soi bóng không bóng
gương còn buồn hơn
gương tự vỡ
Dán lên những chỗ nứt rạn
dung nhan bàng hoàng lập thể
rơi tự do bó hoa
PHẢN ĐỀ
1.
rực rỡ biết bao
hoa héo tàn
héo tàn biết bao
nhà thơ tẩm nước hoa
2.
có thể hạnh phúc
mỗi lần tay vẫy tay
có thể phiền muộn
mỗi lần tay nắm tay
3.
chiều phố rượu
con mèo con chó con chuột
tự do hơn chim rừng
hoàng mai hướng dương vạn thọ
tự do hơn hoa rừng
SÂN GA
Tôi xây xẩm ngay chấm đỏ bầm giữa vầng trán em
còi tàu rú còi tàu rú có hẹn trước
co giật từng cơn hối hả
trưa căm ghét
môi hôn không dừng lâu
xé đôi bàn tay nắm
Bỗng dưng rất tiếc tiếng còi tàu chạy trốn
em sình sịch xa hút
tôi thở với ống khói nhả độc
mây manh động đen trên đầu
ho rách ngực
Tôi đợi trời chiều ở đường ray
còi tàu ngược miền ánh sáng về êm dịu
không có em
không có em bước xuống
Còi tàu thảm thiết dài sâu vào giấc ngủ
em kiều diễm chạy đến bằng bánh sắt nghiền nát tôi
tới tới nhiều đêm sau
KHƯỚC TỪ
Nàng ngủ suốt mùa đông
tôi chim én thất bại
không vượt qua đôi cánh
Thức dậy thức dậy thức dậy
ồ nàng thức dậy
mùa xuân đã trôi
Vẫn gõ cửa kiên nhẫn
trái tim đồng lõa với then cài
không mở ngỏ
Nồng nhiệt trên hành trình cố định
dòng sông không cạn tháng năm
niềm im lặng
Thèm muốn nhiều mùa sau
vẫn chim én thất bại
tiếng hót không bay khỏi giá băng
Khởi điểm từ đá
hai vì sao vô biên nơi pho tượng
có nháy mắt bao giờ
GIẤC MƠ CỦA…
Cận cảnh bên trong lâu đài cho thuê giấc mơ
tâm hồn quấn lấy tâm hồn
mùa giá rét gọi mùa nóng ấm
nàng cắn vào bờ vai phía trước vầng trăng
vầng trăng nhắm mắt
lời thì thầm trườn qua đầm lầy qua thảo nguyên cỏ cháy
tình ơi
em thèm nhả nọc
Rằng điểm tâm mở ra ngày mới
em lột xác
ngây ngây kỳ lạ
Rằng bóng chiều khép kín hôm qua
anh lột xác
chiếc áo nhầu nghiêm trang
nơi ngực trái hiện hình bò sát
Tiếng thở dài đẩy cửa lâu đài giữa khuya
ước mơ chạy trốn vào giấc mơ
ra đi một bóng
Làm ơn bật ngọn đèn trăng
trái tim rắn trong bầu rượu cổ
kim giây thời gian ngược chiều vòng quay
mùa đợi mùa
(còn nữa)