CHIẾN THẮNG
Phá xong giặc Ân
Đông Ki Sốt
Phóng mình lên ngựa sắt
Dông tuốt
Không ở lại dự tiệc.
VẮNG MẶT
Sự vắng mặt
Của những người chính thống
Thổi một luồng gió nóng
Vào ngọn lửa của các cuộc biểu tình
Và mang chúng đi khắp nơi.
TRONG RỪNG
Anh lội qua suối
Mùa lũ, nước chảy xiết
Quay lại
Không thấy em đâu
Anh gào thét
Nước mắt ướt trên gối.
BÀI THƠ GIÁNG SINH 2007
Trầm cảm
Vì cuộc biểu tình bị đàn áp
Tôi ra đường xúc tuyết
Hất lên trời
Một chú sáo đen
HAI VẦNG TRĂNG
Năm tuổi, ta thức dậy sớm
Theo mẹ lên nhà ga
Mi cũng đi theo ta
Ra cửa
Rồi chạy theo ta trên xe lửa
Ôi vầng trăng lặng im
Anh của ta cũng không tin
Và bảo: hôm đó mi vẫn còn ở trong sân.
BUỔI SÁNG NÔNG THÔN
Cả nhà chờ tin anh rất lâu
Không ai biết anh đi đâu
Làm gì
Sống chết ra sao.
Bây giờ anh xách chiếc gàu
Ra giếng
Đánh răng, rửa mặt.
BẢY NĂM
Mất bảy năm trời
Tôi mới tìm ra một chổ ngồi thuận tiện
Trong căn bếp của mình.
- Tranh đầu trang của Bùi Xuân Phái