Biển 1
Gối đầu lên sóng
tóc miên man những tua sứa
con hải quỳ giật mình đỏ rực.
Cánh chim biển thả rơi trắngmuốt đồng tiền cổ có mảnh vỡ ở giữa
gợi nhớ những triệu năm
Con tàu thép
con trỏ nhấp nháy viết thơ lên màn hình biển
tiếng rủa của những thuỷ thủ say
tiếng kêu thét
con tàu mắc cạn giữa đại dương
lễ tẩy rửa nắm xương cuối cùng
bằng rượu mang từ đất liền
Tôi vẽ hình nude của mình lên biển
mặt trời sấp bóng
tôi không kiếm đâu nổi bộ mặt buồn
những người không phải thuỷ thủ mà bỏ mình ngoài biển.
Sóng cuốn hết những phần ngọt ngào trên cơ thể tôi
chấm vòi rồng lừng lững dâng lên
bàn tay chặn ngang họng Biển…
Gốm
Em là tạo tác của anh
bàn xoay số phận
giọt cao lanh thầm lén
tràn nữa lên tràn nữa lên
vòng xoay tụ lại mười đầu ngón
âm thầm đau
âm thầm méo
trách chi lửa hoang tàng
trách chi lửa thờ ơ
Ngọt như đất
im như đất
kiêu như đất
biến mình thành gốm yêu Anh
Đông
Những toa tàu chạy qua nghĩa địa
cành cây móc vào bầu trời xám
một viên đá đề tên tôi đặt dưới gốc cây
tôi là ngôi nhà của những người đang chết
những toa tàu dừng lại nửa chừng mửa ra những người đang chết
những trái táo độc những con cá độc những dòng sông
thành phố sau mưa mọc đầy nấm độc
Oẹ ra miếng giò thiu ăn nhầm từ nhiều năm trước
cơn nôn giả
tôi ngại dọn những rác rưởi tâm hồn
năm phút chín mì tôm
mì tôm chín năm phút
này em
trước khi ân ái
chúng mình đánh răng
bọt xà phòng cay xé
những nghi lễ mất thiêng
----------------------------------
Tranh đầu trang của Đinh Quân