Trang chủ Kết nối Mai Văn Phấn Poetry by MVP Liên hệ  
Kết nối
Tin văn
Trả lời phỏng vấn
Thơ
Văn
Bài viết khác
Mai Văn Phấn
Sáng tác mới
Thơ
Trả lời phỏng vấn
Dư luận
Tiểu sử
Poetry by Mai Van Phan
Poetry
Interview
MaiVanPhan's profile
Translator's profile
Các tập thơ đã xuất bản
Vách nước - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Hội văn nghệ Hải Phòng 1992
Nghi lễ nhận tên - Thơ Mai Văn Phấn
Cầu nguyện ban mai - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng 1997
Gọi xanh - Thơ Mai Văn Phấn
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Các tập thơ trên Website

QUAY THEO MÁI NHÀ
(công bố: 11.2007)

anhanhemem
(công bố: 10.2007)

 


Chùm thơ I

 

Đừng làm xạ thủ giật mình

Binh nhất Joe Smith ngồi ăn kẹo mơ
màng từ đầu phiên gác giờ nếu đang
ở nhà anh sẽ đi lùng ra một
chỗ đại hạ giá máy tăng âm bass
ba trăm watts để gắn vào thùng sau
cái Camaro nghe Dixie Chicks
cho nó đã dù mấy con nhỏ này
có phát biểu bởi vì ông Bush mà
nó xấu hổ làm người Texas thì
tụi nó ca cũng vẫn rất mùi đi
đăng lính để học nghề tưởng gì giao
cho cây đại bác bắt mặc áo giáp
ngồi giữa sa mạc làm xạ thủ xe
chiến đấu bọc sắt Bradley giờ để
tôi giải thích cây đại liên 24
9 kiểu FN Mag bắn đạn cỡ
có 7 ly 62 cây đại liên
Browning M2 bắn đạn 12
ly 7 nhưng ở đây lên hàng đại
bác nghĩa là 25 ly có đầu
nổ và 3 loại đạn cả xuyên thép
công phá và bốc cháy tùy theo mục
tiêu mà lựa trong khi nạp nhưng khó
là ngồi đây đóng chốt kiểm soát theo
lời ông Trung tá ra lệnh thấy thường
dân đi lại còn phải đếm từ 1
tới 5 “5 giây là họ phải quay
đầu và biến khỏi nơi này sau 5
giây là họ chết” vậy chứ còn 4
giây hay là 6 thì sao Abu
Hassan làm nghề nông năm nay có
được mùa cũng kể như là bỏ ông
gọi cả nhà tới cho coi tờ truyền
đơn máy bay Mỹ thả có vẽ cái
hình một gia đình Ả rạp quay quần
đề 2 chữ “An Toàn” theo tao thì
ở đây chỉ có mà lãnh bom tên
lửa với lại đạn giờ gom hết con
nít lên cái Land Rover đời 7
4 ông diện bộ đồ vét oai nhất
kiểu có sọc như là chuyên gia mua
bán chứng khoán ở London “coi cho
nó giống Mỹ” để tao cầm lái nhét
vô tam đại 17 người chạy tới
được Karbala là kể như khỏe
khỏi cần lo khi rời Najaf gặp
cái chốt đầu nó xét cho qua tụi
mày thấy chưa mặc dù tao không bằng
C Anh ngữ có ai giết chóc gì
đâu mà sợ tờ truyền đơn là do
chính tụi nó thả “An Toàn” định mệnh
đã an bài và sắp xếp mọi chuyện
xin độc giả đừng có nóng rồi chiếc
Land Rover 29 tuổi của A
bu Hassan mặc áo vét sọc sẽ
phải gặp chiếc chiến đấu bọc sắt Brad
ley của Joe Smith tay cầm súng đại
bác liên thanh 25 ly mặc áo
bụi đường xa đúng theo như từng chi
tiết kế hoạch hành quân đã định sẵn
và diễn tiến vô cùng tốt đẹp của
bộ trưởng quốc phòng Donald Rumsfeld
khi người lính đầu tiên giơ tay kêu
dừng và Abu Hassan lại tưởng
là vẫy cho qua khi người lính thứ
nhì không nghĩ liền đến việc nổ súng
chỉ thiên để cảnh cáo và binh nhất
Joe Smith đang mơ màng đến ban nhạc
Dixie Chicks giật mình còn anh có
kịp đếm đến 5 hay không thì 2
người con trai và 2 người con dâu
của Abu Hassan cũng qua đời
cùng với 2 đứa cháu gái lên 1
2 và 15 tuổi đi theo ông
bà nội và ông cố ông vải nhưng
vẫn còn 2 con trai khác và 2
dâu sống sót với lại đứa cháu lên
7 để mà chôn cất với lại hương
hỏa đèn dầu chứ chẳng lẽ Abu
Hassan lại ác đức đến nỗi để
mà tuyệt tự chị con dâu Lame
a 36 tuổi đang có bầu 9
tháng hên mà không bị sẩy thai chỉ
chết thằng con trai lên 3 còn “hai
đứa con gái tôi lên 2 và lên
5 tôi thấy chúng bị bứt mất đầu”
đã bảo đạn đại bác 25 ly
nó trúng thì khó chữa đâu phải chuyện
vừa vậy là cả nhà 17 chết
11 có 1 anh con còn nằm
đó mà thoi thóp chết 7 còn 3
chết 2 còn 1 mà chiến tranh này
chỉ mới bắt đầu thì tai nạn chứ
biết sao ông Đại úy sau đó còn
chạy lại chửi thề Đù mẹ tụi bây
vừa giết cả 1 gia đình vì đéo
có thằng nào bắn cảnh cáo sớm nói
nhè nhẹ thôi ông thầy nhất là khi
xạ thủ đại bác đang hườm cò súng
đừng có la lớn làm người ta lại
giật mình.
02.04.03

 

 

Chiến tranh đã chấm dứt từ lâu

gửi Nguyễn Lương Ba

1.

Tôi thích bộ đồ hoa bèo người Mỹ gọi là đồ thợ
săn vịt thứ Phi Châu rất oai kêu là áo loại người
beo tuy xuất xứ hiền hòa nó là ruộng đồng Âu Mỹ
vào chủ nhật cuối tuần giải trí lính đánh thuê người Bỉ
mặc vào để làm loạn Katanga anh nông dân Kan
sas thuộc Nhóm Nghiên Cứu và Quan Sát (1) phủi trên người bụi
đường xa ngồi uống bia la de trong Club Nautique ở
bờ biển Nha Trang hai tay ôm hai cô gái Khánh Hòa
tôi chẳng phải giết người desperado tuyệt
vọng trên cầu vai mặt trời Biafra (2) le lói
mọc một lần chót trước khi sĩ quan Nigeria tốt
nghiệp trường kỵ binh Sandhurst gậy chỉ huy cặp nách dấn
tăng vào ổ kháng cự cuối cùng vào đời tôi bộ đồ
đã hiếm gọi là đồ biệt kích và bộ đội vào B
sinh Bắc tử Nam chỉ sợ có hai điều pháo đài
bay 52 và Biệt kích 81 tôi cũng biết sợ
họ và sợ như họ vậy chẳng qua là tôi thích bảnh
mũ nồi xanh nhét túi quần ngang ở café Garden
Bastos suy tư đầu lọc những núi đồi Quân khu 2
chồng chất Cọp ba lằn sét (3) về đây mịn váy ngắn Sài
gòn.

2.

Chợ Bà Chiểu kiếm không ra lông lòi quần si-líp (4) An
Lộc địa sử ghi chiến tích (5) tôi theo anh trung
sĩ tuyển mộ về trại Nguyễn Huệ một lần đầu tất cả
chỉ có ba người tình nguyện khám sức khỏe 20 cái
hít đất tôi nhìn không ra cô ca sĩ cười trên lịch
vậy là anh thiếu úy trợ y biết là tôi
cận thì tôi cận thì tôi sinh viên du học tú tài
Pháp toàn phần lần thứ ba hay thứ bảy tôi năn nỉ
tôi có đủ tiền mua đôi giày MAP Mỹ (6) ông Thiếu tá
trưởng trại nói em tài nguyên quốc gia em chịu khó đi
Long Thành (7) ra trường rồi về đây qua nhận tôi thầm
nghĩ học một năm quân trường nữa thì hết mẹ nó chiến
tranh đó là thời Hội Nghị Ba Lê đình chiến thời dành
dân lấn đất 5, 10 lần vi phạm mỗi ngày nhưng 3
0 năm rồi cũng phải hết những núi đồi Quân khu 2
sẽ trở về yên tĩnh bụi cao nguyên sẽ không còn đỏ
những cánh dù trên nắp túi Nam Lào sẽ không còn được
đi du lịch bằng càng đáp của máy bay lên thẳng chân
đong đưa và XM 16 bá xếp lủng lẳng bên
đùi.

3.

Không nhận thì thôi tôi đăng lính khác thứ cận thị tàng
tàng ra giêng tôi được Thiếu tá Rào (8) cho đi phép mượn
được bộ đồ xi vin gần  ½ đêm tôi về đến được
Ngã 5 Bình Hòa ngang qua quán cháo lòng Bảy Viễn mấy
đứa Nhân dân tự vệ thấy ïmặt lạ kéo nhau ra chận
tôi làm bộ hỏi nhà con Thu bán xăng con Thu bán
xăng nào tôi tính kể là người yêu thư tín em gái
hậu phương có tặng hình cho tôi cẩn thận thì người quen
ra nhận thằng bạn tôi mặc áo hoa rừng mới toanh dưới
ánh đèn dầu của xe nước đá cái phù hiệu nó sắm
bằng đồng lấp lánh lính tò te mới về đến Liên đoàn
nhưng sao thì cũng bằng dù biệt kích nó nói buồn quá
buồn quá mày ơi Phước Long đi tròn 2 đại đội ngon
lành nghĩa là sao nghĩa là hết sạch 2 đại đội nhảy
xuống thị trấn đang bị vây hãm lơ thơ một vài mống
lội rừng về làm tôi tiếc rẻ phải giờ tôi đăng thì
chắc tôi chột mắt Liên đoàn cũng lấy nói gì cận thị
5 độ 25 nhưng mà đã trễ áo màu xanh không
hoe hoét tôi cũng đã khoác lên người ờ thì Trinh sát
đó là chưa nói phải vài tháng trước tôi trở thành Biệt
kích thì Phước Long biết đâu tôi đã đi chẳng hẹn ngày
về.

4.

Anh trung tá cấp bậc chót phi đoàn trưởng chức vụ chót
ở Cần Thơ căn cứ chót nói nếu giờ này chưa mất
nước chắc anh cũng đã lên tướng chứ phải đùa tôi nói
nếu giờ này chưa mất chắc em cũng đã lên hạ sĩ
nhất.

5.

Khách sạn ở miền đông nước Pháp màu mè tôi ra bãi
đậu xe anh phục vụ lon ton theo nặng nhọc lê hành
lý anh mặc đồng phục đại khái giống như là sĩ quan
võ bị vào ngày lễ ra trường “Sinh viên sĩ quan quỳ
xuống! Đứng lên Tân sĩ quan!”chỉ có thiếu cái kiếm tòn
ten anh nhỏ con tóc xoắn tôi cứ ngỡ anh là người
An giê ri gì đó nhưng nghe tôi nói chuyện với cô
bạn đi cùng anh thốt lên anh chị là người Việt làm
tôi giật bắn mình thì học tập 9 năm sang đây diện
bà già bảo lãnh từ đó tới giờ làm ở khách sạn
này sao tới 9 năm hồi đó có thiếu úy nhưng tại
vì tôi phòng 7 Tổng Tham Mưu cái gì phòng 7 cô
bạn gái làm sao biết lá cờ vàng 3 sọc đỏ cô
cũng chưa từng thấy nói gì đến sắc áo của Hồn ma
biên giới vật vờ Người ra biển Bắc Sở nghiên cứu địa
hình (9) biệt kích không bận đồ hoa bận bà ba ngụy trang
hay đồ bộ đội Lôi hổ cầm tiểu liên Thụy điển có
gắn ống hãm thanh ở trên nòng tôi thành kính hồi đó
ông thầy nhảy toán anh ta bẻn lẻn không chỉ làm giấy
văn phòng mà tội đó thì mới nặng còn anh ở Mỹ
qua dạ em ở Mỹ thì cái xe tôi bóng loáng bảng
Cali (10) anh về Việt nam lấy vợ trẻ người Hà Nội
thì cô bạn tôi nõn nà trắng và tím cả bằng lăng
tím cả đồi sim ôi tím cả Hồ Tây sao đoán ra
hay vậy thì từng ở ngoài đó cải tạo mút mùa Lệ
Thủy.

6.

Chạy xe con beo hay là đeo phù hiệu con cọp ở
trong rừng cao su thấy ông bà ông vải hay là về
Hà Nội vũ trời bắt sao thì chịu vậy cải tạo hay
là lấy vợ trẻ 20 năm về sau đầu lâu không
còn nhỏ máu trên màu áo hoa bèo và em làm sao
hiểu ôi em làm sao hiểu mỗi người một nỗi ở trong
lòng.

09-03

Đỗ Kh.
--------------------------------------------------
Chú thích (cho người em gái thành đô)

1. Studies and Obsevation Group (SOG), đơn vị chiến tranh không quy ước (tức  chiến tranh kín và không được hợp pháp hoàn toàn) của Hoa kỳ ở Việt nam, lung linh huyền thoại. SOG đỡ đầu và khai sanh các đơn vị tương tự của Miền Nam, cũng cải trang nửa hở dưới những danh xưng như Nha Kỹ thuật, Sở Nghiên cứu địa hình…

2.  Đầu đến cuối thập niên 60, Phi châu đẫm máu những chiến tranh ly khai sau khi độc lập, từ Katanga (Congo) đến Biafra (Nigeria) và giành giật với Việt nam những trang nhất của truyền thông quốc tế. Phù hiệu của quân đội Biafra là mặt trời mọc nửa, sui xẻo sao người Ibo thất trận không tách ra thành công khỏi liên bang Nigeria.

3.  Phù hiệu cầu vai của Biệt cách nhảy dù. Bên kia là phù hiệu Liên đoàn hình tam giác có con ó nhưng không ai gọi BCND là lính con ó.

4.  Lời nhại của 1 bài hát : “Trời hồng hồng sáng trong trong, bận cái quần si líp lòi lông”.

5.  “An Lộc địa sử ghi chiến tích, Biệt cách dù vị quốc vong thân” là 2 câu thơ 1 cô giáo tên Pha làm tặng nghĩa trang BCD ở An Lộc năm 1972. Trận đánh này Liên đoàn 81 đổ vào thị trấn sắp sửa bị mất và giúp Sư đoàn 5 giữ vững tuyến cho đến ngày giải tỏa. Tháng 12 năm 74, trước khi Phước Long thất thủ, Liên đoàn lại được nhờ đến nhưng 1 lần thôi chứ, 2 đại đôi BCD tấn công 2 trung đoàn địch và bị tiêu diệt tại đây. LĐ 81 nổi danh sau Tết Mậu thân ở Sàigòn và là đơn vị cuối cùng giữ bộ Tổng tham mưu. Trên xa lộ Biên Hòa ngày 30-04, LĐ là đơn vị xếp hàng 5 mà giải tán trong trật tự, không có chuyện cởi áo (thì đã lỡ hoa bèo) ra mà mạnh ai nấy chạy. Cảnh này được phóng viên miền Bắc ghi hình cẩn thận, không biết có còn lưu trữ ở Hãng phim Tài liệu Khoa học Trung ương.

6.  Giày trận viện trợ của Hoa kỳ (MAP: Military Assistance Program), vào thời điểm 1974 đã khan hiếm, giá 15.000 đồng miền Nam, hơn 1 tháng lương binh sĩ, so với ngày nay bảnh ngang giày Italy nửa triệu.

7.  Trường sĩ quan trừ bị bộ binh, trước kia ở Thủ Đức.

8.  Đi phép không giấy, chui rào trốn ra khỏi trại.

9.  Phòng 7 là phòng không có trong cấp số của Tổng tham mưu (chỉ có từ 1 đến 6), tức phòng “bí mật” trước ngụy trang dưới những danh xưng đã kể, công tác gửi người ra miền Bắc hay các nước bên cạnh. Gặp được nhân viên phòng 7, ngày trước không khác gì được á hậu người mẫu ký tặng hình (lõa lồ), nghĩa là lắp bắp và run rẩy, mơ ước của cả 1 đời nhưng làm sao em có thể hiểu? Nói cách khác, phòng 7 TTM ngày đó như là ngày nay đi du học Mỹ (hay thăm Trung tâm William Joiner) mới về hay thủy thủ viễn dương 10, 15 năm trước đây.

10.  Đây là chuyện thật nên hơi khúc mắc, như mọi chuyện thật ở đời. Hôm đó tuy ở Pháp nhưng chiếc xe nói trên là từ Mỹ gửi sang nên mới còn bảng số Cali để khác người.

 

Ý kiến của bạn về bài viết này:
Tên người gửi
Email
Tiêu đề
Nội dung
 
Chú ý: Ý kiến của bạn phải được Ban Quản Trị duyệt mới dược hiển thị

Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:

 

 
TÌM KIẾM
Sắp xếp theo tên tác giả
BÀI ĐỌC NHIỀU

Nguyễn Bình Phương

 

Đặng Thân

 

Dương Kiều Minh

 

Đoàn Minh Hải

 

Nguyệt Phạm

 

Đỗ Kh.

 

Lê Vĩnh Tài

 

Hoàng Ngọc-Tuấn

 

M.Đ.Triều Tâm Ảnh

 

Trịnh Cung

 

eL.

 

Khánh Phương

 

Lê Ngân Hằng

 

Nguyễn Việt Hà

 

Nhã Thuyên

 

Nguyễn Quang Thiều

 

Lam Hạnh

 

Y Ban

 

Đỗ Phấn

Số lượt người truy cập:
Trang chủ | Kết nối | Mai Văn Phấn | Poetry by MVP | Liên hệ  

Bản quyền trang Web thuộc về MAIVANPHAN.COM @2007
Email: maivanphan@gmail.com