Biển sương mù kết thúc biển
Em nghiêng tuổi rơi nhanh khói thuốc xuống thấp
lan tỏa thành hình biển sương mù
đại dương phủ nhận mình xanh vĩnh cửu
sóng bạc đầu pha màu mắt xanh sâu cay
Có cần phải biện minh tâm trạng
hơi thở trắng xúc tác cô đơn đam mê sáng tạo mở ra đêm trắng
có cần phải hình dung phi thực
tĩnh vật giấy trắng & cây bút cùng ngón tay điếu gầy đang cháy
chỉ nghe sóng âm vang ôm ngực sặc sụa
xám mùa hạ đỏ bỏng màu môi
đen màu môi mùa xanh thiếu nữ
Tàn đốm lửa nhỏ đồng lõa hồn nhiên tàn phai hồn nhiên
tàn đốm lửa nhỏ phản đề cái đẹp tàn thiêu cái đẹp
biển buồn ghê gớm / trút cơn địa chấn trong lòng biển
sóng động cuồng vỗ bãi bờ nỗ lực xua sương trắng
chà xát ngôi thứ nhất từ anh nồng nhiệt sang tôi bất lực
rung động đột ngột thôi ngất sảng
gà gáy khuya trợ giúp thành công bài tập lãng quên
tôi xứng đáng được đánh mất
Dự án chiếc cầu trường ca tha thiết nối biển Đông với phía bên trong
gãy đổ khi vừa đóng móng
chữ hụt hẫng chữ rơi chữ đuối
ý tứ dật dờ trôi mênh mông
chiếc phao tin yêu xa xa khuất
giữa bốn bề quạnh hiu
em còn lại ngày kia biển đỏ
tôi còn lại ngày nay biển đen
biển còn lại ngày mai biển chết (*)
thơ còn lại hòa tan trong sương mù đục
kết thúc
trước toan tính cùng mừng ngày mùa đông biển & em sinh nhật
(*) Liên tưởng ngược lại với “Ngày mai không bao giờ chết : Tomorrow never dies”
tên một cuốn phim về điệp viên 007
Biển có màu xanh vĩnh cửu (*)
Em giấu tên giấu yêu ( yêu là phải giấu )
tới tôi tối hôm qua ám ảnh hôm nay
mang sinh lực mới khơi dậy sinh lực tiềm ẩn
mang hồn nhiên thiêu đốt tuy nhiên
tôi mang suy nghiệm che lấp kinh mghiệm
ánh chớp tia lửa bốn con mắt phản chiếu lưu giữ trong lăng kính tâm thức
Thời gian xanh thức dậy
xa rời từ trường khuôn mẫu
em khuya khoắt liều lĩnh lao vào biển
Tôi hào phóng tặng em háo hức
biển em hào phóng tặng tôi sóng gió
từ lâu người ta gán trong suốt biển sắc xanh
( nghi vấn quyến rũ tìm kiếm màu vĩnh cửu )
tôi & em thực & ảo có cự ly di động tịnh tiến
Tôi tiêu hao tuổi xanh qua suốt đại dương
cái gọi nguyên xanh biển nguyên xanh em tôi chưa bao giờ biết
Giấc ngủ mất ngủ gọi tôi mua hy vọng
hy vọng xác xuất một phần triệu ước mơ
hòa tan trong sóng
bài thơ không tới đích
Tôi vẫn mãi hành trình tìm kiếm vô vọng xanh
em bình minh từ biển trồi bước lên
vừa do dự vừa quyết đoán
không ngoảnh lại
(*) Bài thơ này viết trước kia vu vơ dự báo gửi bâng quơ , bây giờ chỉnh lại đích thực gửi về biển.
- Tranh đầu trang của Nguyễn Quang Thiều