những chiếc là sen khô
I
Ngày tháng mười, gió mang theo hơi sương lạnh buốt. Mùa hè thấp thoáng đâu đây, hương lá sen khô mang tiếng nói ẩn nhẫn thầm kín che phủ cái phóng khoáng tinh khiết dưới từng đợt gió xuân xuyên thấu.
Mùa hạ qua từ lâu, mùa đông chiếm lĩnh phong toả các vùng đất. Ôi, những chiếc lá sen khô xếp chồng khuất lấp nơi chái bếp. Đã từng núi lớn sông lớn, đã từng phong sương. Ngươi hội tụ linh khí những gì rực rỡ nồng nã, thanh nhã nhất bốn mùa. Ngang tàng, bao dung tiếng nói ân tình vãm vỡ ẩn náu chốn ao đầm. Sinh trong sấm rền chớp giật, vùi mình quên lãng tê buốt. Mùa đông sao phong toả được hơi thở ao đầm sấm chớp mưa giông, mặt trời đỏ lửa rừng rực từ tinh sương cho tới khi chiều xuống.
Những chiếc lá sen khô tàng giữ thanh cao mùa hạ, khai sinh những mùa hạ mới, mùa hạ ẩn tàng trong sương giá đông hàn.
II
Những chiếc lá sen khô đội mưa tìm lại mùa thu đầm Vạc. Những gì bỏ quên từ nửa thế kỷ đang gạt làn bụi và lá mục, lộ dần hơi sương thoang thoảng.
Tựa hồ giấc mơ xa xăm mấy chục mùa thu, lẫn trong bùn đất cỏ cây thôn dã chợt ngân lên âm thanh vang động trong trẻo trên con đường quê đơn độc vắng lặng buổi mai.
ồ bài ca số phận rung lên phím cây thiên cầm thuở ấy.
Những lá sen khô lũ lượt đội mưa trắng xoá tìm lại những gì rực rỡ, trong trẻo, không tuổi tên bị lãng quên.
Ôi, cái buổi non tơ vừa nhô khỏi mặt đầm phổ hương khí vào trời đất. Qua đi mùa hạ chói chang, qua đi mùa thu trong lặng. Những hạt mưa mang hơi lạnh thưa thớt xa vắng gõ lên sự già nua cô quạnh. Vẻ tàn tạ chiếm lĩnh không gian rộng lớn, ai người đánh thức buổi thanh xuân.
Sự kiêu hãnh giờ chỉ còn dấu vết kỷ vật.
Những chiếc lá sen khô đội mưa tìm lại mùa thu đầm Vạc. Những âm thanh trong trẻo vang động đâu đó trong trời đất ngân trên cây thiên cầm thuở ấy.
cảm tác qua cầu sông tích
Tôi ngại ngùng trước trang giấy trắng. Ngại ngùng trước hữu hạn và vô hạn đời người, khi gặp cây cầu gỗ bắc qua sông từ thế kỷ trước, dãi dầu phong sương chứng kiến bao khởi đầu, kết thúc.
Người ôm ấp khát vọng dựng cây cầu qua sông, giờ nằm đâu? Vô danh trên đỉnh đồi trơi trọi, bên bờ sông hoang vắng, hay giữa cánh đồng trải rộng hiu quạnh?
Cây cầu như chứng tích in sẫm ký ức im lìm dưới ráng chiều sương khói bàng bạc. Dựng đứng những lùm cây mờ tỏ như người cùng thời chứng kiến thăng trầm lúc thu sang, buổi xuân về.
Đời người ký thác cây cầu. Số phận ký thác làn nước. Làn nước khi mau khi chậm, khi trong khi đục. Có thể tan biến trong chớp mắt, có thể trường tồn đến ngàn năm.
Xuân đến kia – trước thềm!
Tặng anh Trần Anh Thái
Bạn nhắc bài thơ xuân
Bần thần, xuân sắp đến
Bề bộn chuyện nhân gian
Mình cách xa xuân quá
Vời vợi dòng sông xưa
Mưa bụi mờ bến bãi
Lữ khách lòng bồn chồn
Hơi xuân chiều thấm lạnh
Mình cách xa xuân quá
Vật cỏ đầm hơi sương
Cánh đồng ngày thơ ấu
Những bụi hoa cúc dại
Ngào ngạt theo xuân về
Mình cách xa xuân quá
Lầm lụi cả đời người
Thương kiếp này thương khó.
Xốn xang lời bạn nhắc
Ô kìa xuân – trước thềm!
Ngày 16 tháng 12 năm 2007
Xuân khởi
Khí xuân khởi lên đột xuất trong thinh lặng mênh mông sâu thẳm, chớp mắt đã lan rộng khắp trong khoảng trời đất. Bàn tay Người bao dung nâng niu mầm sống bật lên tiếng vang mỏng nhẹ.
Thực tại uyên nguyên như một phép màu. Mùa tuần tự thuận theo chu trình biến diễn khép mở không ngừng, không bỏ qua, không
ngắt quãng.
Hoa Thiết mộc lan sực nức trong đêm từ từ truyền dẫn thông điệp
mang năng lượng của sự sống
Tôi và bạn chẳng thể làm gì ngoài việc trôi theo dòng chảy, miên viễn của thời gian, chúng ta dần xô tới mép rìa của sinh thành hoài diệt trong một cảm giác mạnh rơi xuống một đời sống mới.
Từ đáy buổi cuối chiều mưa bụi, ta chợt ngước giữa thinh lặng mênh mông sâu thẳm khí xuân đánh thức các giác quan mở ra đón nhận dương khí đang trồi lên trước sự chờ đón của vạn vật.
Ta chẳng thể chối từ ân huệ xô đẩy từ nghiệp lực hoà vào dòng ánh sáng trộn lẫn âm thanh cuốn hút mang theo tất cả nỗ lực của kiếp người.
Tôi và bạn và hàng triệu sinh linh chợt nhận ra, thức dậy trong làn hơi ẩm xao động khởi lên mùa sống mới mãnh liệt mang theo sức sinh
sôi không gì cưỡng nổi.
- 18-12-2007 -
Thanh tước
1.
Những gò đầm nứt vỡ trời cao
ngân hà dâng ngập
đây đó gió mây tán loạn
Mẹ đứng chờ bên cửa
khăn thâm, nón lá, áo nâu sồng.
Con gào gọi,
Người nào nghe thấy.
Ngùn ngụt khói sương
dải Thanh Tước, phượng hoàng về đậu.
Xa xa đồng
Xa xa mương máng
Xa xa con đường bụi cuốn cuối chiều
…
Con gào gọi,
Người nào nghe thấy.
Mẹ chờ bên cửa
khăn thâm, nón lá, áo nâu sồng.
Những gò đầm trời cao nứt vỡ
Người đâu để ý đến thiên hà…
2.
Sớm mùa thu cất lên tiếng khóc
Bên ao đầm câu chuyện xa xưa
Cha kể quả đồi tước mẹ về đẻ trứng
Để lại chim tước xanh
Bao giờ? Bao giờ?
Lối heo may khuất khuất…
Hay chăng nơm nớp buổi chiều
Con tước xanh còn bay về quả đồi quê cũ
Bên ao đầm mẹ đứng tóc bạc phơ.
Gửi bạn đêm cuối năm
Tôi ngồi lặng lẽ trong đêm, từng làn gió lạnh tiếp thêm sinh khí. Những đại lộ sôi réo dòng sông dằn dữ xối dốc. Ta chợt thấy hoang mang con người cuốn mất tăm vào thế giới vật chất, không hiểu để làm gì. Ân huệ hay gánh nặng?
Tôi đón nhận làn gió lạnh như một sự ban phước của đêm, rồi trở ngược làn gió qua không gian rộng thênh trong lành những cánh đồng cuối năm đã được thu dọn chuẩn bị sang vụ mới, gặp ngôi nhà xưa cũ. Đêm xao động trong vườn, những cánh hoa mận trắng mỏng nhẹ ngân vang giấc mơ của bạn. Những cánh hoa mận trắng run rẩy làm lòng ta ấm lại giữa ngày tháng chứa đầy bất ổn.
Gánh nặng chất lên mỗi số phận không tiêu tan, không suy giảm. Gánh nặng chất lên tăng dần theo năm tháng đời người. Chung cuộc ta không cam nổi, đến một ngày... đành để buông xuôi.
Bạn có thể không tin. Những cánh hoa mận trắng nhắc nhở chúng ta về ý nghĩa cùng tột của sinh tồn trên mặt đất.
Bạn có thể không tin, giữa đêm tỉnh giấc thấy nhân gian trơ trọi lạnh lẽo màn đêm mênh mông câm lặng, tựa như ta vừa bị bàn tay vô hình nhấc từ một nơi nào đó rồi đặt xuống đây, rồi cứ thế cuốn theo vòng quay bất tận của luân hồi rất ít có cơ may thoát ra như tiếng tách vỏ của chồi cây hoặc như tiếng búng nước.
Giữa thinh lặng mênh mông tiếng gió từ phía sông Đáy duổi qua con đê kéo ngang cánh đồng trước nhà hoà cùng tiếng côn trùng tiếng xào xạc cây lá tạo nên những giai điệu kỳ bí của đêm toả ngát hơi thở bí ẩn thiên nhiên và vũ trụ.
Tự ngẫm đời người ước ao kỳ vọng thu lại tựa vốc nước trên lòng tay. Cái đích của đời sống thực giản dị tới mức không thể tin được. Điều làm bạn xốn xang đến từng mạch máu là làn mưa xuân rất mỏng phả nhẹ lên những bông mận trắng mong manh như hơi nước.
Thực ra chúng ta được choáng ngợp trong hạnh phúc từ những gì mà người đời bỏ qua. Theo những con đường vòng khuất khúc của số phận, trước ngưỡng cửa tuổi già gặp lại người bạn gái thuở ban đầu, hạnh phúc nghẹn lời - Đời người thế là đủ lắm, ta còn chờ đợi điều gì!
Mẹ ơi, mùa xuân gấp gấp
Cơn mơ rất dài trở về thăm mẹ ngôi nhà lợp rạ ẩm thấp, mẹ lụi hụi bên bếp lửa mùi khói toả lên nồng nã.
Thức giấc, hơi ẩm trong đêm lùa qua khe cửa, mùa xuân đang về. Lại một năm đã qua. Mùa xuân gấp gấp.
Mẹ ơi, con mệt quá. Gánh nặng cuộc đời như đá tảng, con kiên nhẫn vượt qua theo tiếng gọi náo nức con đường thân thương bóng mẹ.
Con mệt quá, dìu đỡ con âm thanh vang lên thời thơ ấu, con hít căng lồng ngực hơi xuân toả ngát cánh đồng mờ mưa bụi. Gánh nặng chợt tiêu tan tiếng chim tước đồng cất lên mênh mông tĩnh lặng.
Mẹ ơi, mùa xuân gấp gấp, con nghe thấy ngõ quê tinh khôi rải ướt xốn xang bước chân thôn nữ gính nước ngày cuối năm, cây đào trụi lá nở những bông hoa đầu tiên, hơi xuân tràn về từ những cánh đồng.
Càng nhiều tuổi con càng thấu hiểu, niềm vui mong manh như tơ nhện vương bụi hoa hồng dại tuổi ấu thơ băng qua con đường cỏ ướt giờ vẫn tươi ròng. Con bền bỉ theo những câu thơ mang trên vai số phận lớn lao hơn điều con tưởng.
Đây, ngày tháng năm này con chìm ngập trong âm nhạc của Johann Sebastian Bach niềm vui cứu rỗi thanh khiết ngập tràn mặt đất.
Đây, mùa xuân gấp gấp con cuốn theo tiếng gọi mơ hồ. Trong mơ con trở về chiều cuối năm mẹ lụi hụi ngóng chờ bên bếp lửa nồng nàn mùi khói.
Trước ngôi nhà nhỏ bé lợp rạ con đứng lặng im
Trước mẹ già nua ngực con thắt lại.
Đấy mùa xuân gấp gấp, mắt con trào lệ, tóc đã hoa râm chiều xế, con chỉ có thể ngược trở về thăm mẹ ký ức những mùa xuân xa tít, bóng mẹ đổ dài dọc theo con đường đơn độc ngút ngàn ước vọng.
Bên cuộc rượu mùa thu
Gửi Trịnh Lê Văn
1 –
Bạn hẹn gặp bên cuộc rượu mùa thu
Những sợi dây mỏng tang nóng hổi xuyên qua không
gian rộng lớn
Hiển hiện trong làn gió buổi tối
Vắng lặng choàng kín những đồ vật dưới lớp bụi xa vắng
Tôi xếp đặt lại ký ức trong tâm tưởng
Réo rắt vô hồi vọng tới tiếng vĩ cầm từ bản giao
hưởng “bốn mùa”
ồ vầng trăng cuối thu, phải ngươi tới đây theo lời mời
của bạn ...
2 –
Chợt đã đầu đông, hơi lạnh bưng kín mặt sông
ấm nóng lời hẹn cuộc gặp gỡ ngày cuối mùa thu
Rượu đây
Bạn đấy
Cuộc hẹn xuyên qua hai mùa
Tôi vừa chạm vào tình bằng hữu chuyển những sợi sóng
xoắn quyện truyền qua không gian rộng lớn
3 –
Đã phai ố trên mặt bàn bản thảo ghi lại cảm xúc dào
lên bên cuộc rượu mùa thu
Đấy, một đời sống đã hiện hữu và hoàn thành bổn phận
Tôi rót chậm rãi đầy hai chén rượu
Làn hương đặc biệt lan toả vị lạnh đầu đông
Nào, nâng chén mời bạn
Làn gió lạnh thăm thẳm ào qua lấp đầy sông Nhuệ
4 –
Nhớ những cuộc ngao du cuốn theo nắng gió ào ạt
Những dải đồi vương, những con đường đất
Núi non
Hồ nước
Cổng cũ
Bến xưa
Ngôi nhà cất giữ đầy ắp kỷ niệm trong chiếc rương
thời gian
Phải mải mê cuộc sinh nhai ta xao nhãng bỏ quên
Kí ức hào hiệp, bao dung trao lại những gì ngỡ như
vừa mất
5 –
Tôi chìm sâu suy tưởng vọng lại tiếng ầm ì từ đại lộ
như những dòng sông chảy xiết
Những cơn dịch bệnh kinh hoàng lần lượt đi qua
Cơn dịch của băng giá và ác độc cứ ăn sâu, loang rộng
mãi trong lòng con người
Lời bạn nhắn gửi, tôi đón nhận như cốc nước mát lành giữa
sa mạc cuộc đời
Đã một lần hưởng trọn dư vị toả lan bên cuộc rượu mùa thu
Rượu đây
Bạn đấy
Ta nâng cốc chạm làn gió đầu đông mang bí ẩn khởi lên xao động trong ngần tựa giọt sương treo trên cành trúc.
06/11/2007