(tiếp)
Bài Thơ Thánh Gióng
Vợ tôi* nằm như nệm rất là êm
Vợ tôi đắp như mền rất là ấm
Tôi gối đầu vào bụng nàng nghe ục ạc
Tôi úp mặt vào ngực nàng nghe mát
Tôi ôm nàng rất chắc
Vợ tôi bông hollofill vải mịn tơ tằm
Vợ tôi cói hoa phản gụ ra trải trắng
Tôi đè nàng cứng ngắc gỗ lim
Vợ tôi giường chiếu rất là mềm
Đó là khi nàng nằm
Tôi mớm cho nàng giữa hai đùi dịu dàng
Hết ba nồi cơm
Vươn mình dậy nàng thành phù đổng
Nhổ bụi tre nàng đi đuổi giặc
Lúc đứng thẳng vợ tôi là con người ghê gớm
Nàng lớn
19/02/97
--------------------------------------------
*"Vợ tôi vân vân...", André Breton.
Việt kiều ở Hà hồi
Chiếc áo cởi ra vắt trên vai
Tôi trần đi giữa phồn hoa nắng
Bị gái thành đô lừa sạch nhẵn
Lầm to vệ nữ với lại gò Đống đa
Thất thểu
Tiểu thư...
Tiểu thư tiểu thư dư tiền lẻ
Cho tôi xin độ đường về quê
(10-04-97)
Kỷ Niệm Mười Tám Năm Thành Hôn
Mỗi ngày
Tối nằm
Đít mềm
Và ấm
Cũng có lúc vú mát và săn
Lưỡi lè cứng những phương trời thổn thức
Thì không
Mỗi ngày
Tối nằm
Đít mềm
Và ấm
18 nhân 365
Kể cả những lỗ trống
Lỗ hổng những lỗ nóng cuối thác đầu ghềnh
(25/03/98)
Liên Khúc ông Đồ
Quân bất kiến tại Tương giang đầu
Tương giang vĩ Hoàng hà chi thủy
Hải âu phi xứ bất phục phản
Mùa thu lá bay máu nhuộm bãi Thượng hải
Ông đồ vẫn ngồi đó
Hoàng hà chi thủy em ơi
Dạ đáo trung thanh bất phục hồi
Ngã ái từ xưa như danh tướng
Cô tô thành ngoại một mình tôi.
(5/02/98)
Bà Quản Gia
Chào Khiêm đã nhận được hình và
điện thư thấy rất đẹp và buồn
Thật ra không có buồn nhưng rất
riêng tư thành thử chỉ có thể
là đọc giả nhưng người đọc bao
giờ cũng riêng có ý xem một
Truyện về confetti bị đánh
mất trên một con tàu biển tự
hỏi ( không biết Cameron có
đánh cắp để dùng cho Tita
Nic) hôm nay mất một bức tường
tự hỏi (trong nhà có chăng thừa
nhiều vách ) tự hỏi ở cửa hàng
bánh mì ( sao bà hàng lại trông
Giống như một cái bánh ngọt vẽ
vời ) tự hỏi mọi người đều có
thấy mọi thứ như là một loài
thông điệp mặc dù rất khó biết
Nó muốn nói gì tiến trình của
những kết luận hay: ai cũng có
thể nghĩ này nghĩ kia và nghĩ
thế nào cũng chẳng có gì đáng
Để ý “ nhưng suy tư này không
trong tầm của bà quản gia và
do thế không được khai triển với
những thành quả gặt hái có thể ”
Tôi tự hỏi là ( nếu đời anh
là một tiểu thuyết thì đã đến
lúc bắt đầu nên viết ) Bích Nga
(10/12/00)
Bạn cũ xa rồi,
có người về đất buông xuôi...
ờ thì vẫn Sàigòn Chợ lớn
“nửa đêm em đổ mồ hôi trộm”*
quay mình
Houston nhớn nhác một giòng kinh
14/12/00
* Thơ Cao Đông Khánh
bỏ đi tám
một vợ
hai con
ba công việc
bốn ngừơi yêu
ở năm chỗ khác nhau
sáu điều u uất
bảy ngày trong tuần
15/12/00
Cải tạo ở Nice
1 Người yêu tôi A đưa con đi học
2 Người yêu tôi B đưa con tôi đi học
3 Người yêu tôi C chưa có con
4 Người yêu tôi D có con còn bé bỏng
5 Người yêu tôi E có con ở Đại học
6 Người yêu tôi F đã có chồng
7 Người yêu tôi G không có chồng
8 Người yêu tôi H niềm vui hạnh phúc
9 Người yêu tôi I một mình khó nhọc
10 Người yêu tôi J cắn răng chịu đựng
11 Người yêu tôi K thay bồ nhanh chóng
12 Người yêu tôi L ở vậy
13 Người yêu tôi M ở không
14 Người yêu tôi N nhoẻn miệng cười
15 Người yêu tôi O lè lưỡi
16 Người yêu tôi P mấp máy bờ môi
17 Người yêu tôi Q đứng ngồi
18 Người yêu tôi R nằm
Giao động
Buổi sáng năm từng dưới là mặt lộ
Xe cộ lào xào
Một bên là đồi một bên là biển
Người yêu tôi không phải ít
(Vậy cũng là nhiều)
Những người yêu tôi ở khắp nơi không có ai ở Nice
(10-05-01)
(còn nữa)