vừa mới đây thôi
bị cắt lìa khỏi anh
em nép vào cành nhánh vừa ra lộc
nhựa ròng ròng nối lại thương yêu
khuôn ngực nhỏ bé miệng cười phấp phỏng những bước chân rất khẽ
em sợ làm trái tim anh đau một nhịp lỡ em sảy bước xuống vực sâu nào không rõ
những con mắt khép những con mắt mở trò ú tim đồng lõa
em biết tìm anh đâu khắp những ý nghĩ ngổn ngang ngổn ngang những dòng máu nhỏ
lời ru cho những vết đau mau lành
lời ru cho những con thuyền bỏ neo trong nhau từng cặp trên gối đêm
những cơn mưa sao rớt xuống vệt râu trên má anh quên cạo
hơi thở mềm thả tung những cuộn len khác màu trong giỏ đồ đan
ru anh trên ngực em những con tằm trổ con mắt hư không trên lá
con cá quẫy vào nỗi đau mồi câu và sợi dây câu
lưỡi dao tàn sát những cành xanh ứa dòng nhựa ăn năn trong đêm cứu chuộc
giấc ngủ và anh
quên đi ngày mai mình thức dậy trong huyên náo tiếng còi
chiếc xe lao đi cắt ngang dòng chuyển động của ánh sáng
Cái tạp dề
Ném những trái dâu chín vào kem tuyết
khẩu vị khai mở cái nhìn một chiều hè thật xa thật xa
đàn châu chấu từ đâu sà xuống cỏ
vẽ lên từng mắt bão
vẽ chớp giật vào màn đêm vừa buông
phố lớn đầy món ăn ngoại lai
cái hăng gô màu xám nuốt gọn bữa trưa của người phu khuân vác.
Nếm anh không ngừng, không ngừng
trong những món ăn em vừa nấu
canh cá quả dọc mực luộc cà ri gà tôm rang rau đậu
ngày nào mình xa nhau
em bật khóc trong lưng cơm anh bỏ lại
Học cách ăn của lãnh chúa bạo ngược đậu phụ rau spinat
Vây quanh bàn những khẩu vị nhạt thếch buồn rầu
dìm bát nước chấm đánh đắm đại dương ngàn tuổi
Bếp gas mở tưng bừng vũ điệu
quay trộn vun đảo bóc cắt trộn vun quay đảo
tẩm gia vị kiêng khem lên men gia vị
ngăn cách em và lưỡi lửa kia
cái tạp dề rất mỏng.
- Ảnh Khánh Phương đầu trang do Zonzon chụp