Trang chủ Kết nối Mai Văn Phấn Poetry by MVP Liên hệ  
Kết nối
Tin văn
Trả lời phỏng vấn
Thơ
Văn
Bài viết khác
Mai Văn Phấn
Sáng tác mới
Thơ
Trả lời phỏng vấn
Dư luận
Tiểu sử
Poetry by Mai Van Phan
Poetry
Interview
MaiVanPhan's profile
Translator's profile
Các tập thơ đã xuất bản
Vách nước - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Hội văn nghệ Hải Phòng 1992
Nghi lễ nhận tên - Thơ Mai Văn Phấn
Cầu nguyện ban mai - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng 1997
Gọi xanh - Thơ Mai Văn Phấn
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Các tập thơ trên Website

QUAY THEO MÁI NHÀ
(công bố: 11.2007)

anhanhemem
(công bố: 10.2007)

 

Thơ Trịnh Cung là thơ của người biết rõ mình, cảm nhận rõ cái hữu hạn của từng khoảnh khắc tồn tại cũng như rành mạch tường minh mỗi ý tưởng đưa ra tương ngộ cùng bạn đọc. Không có cái huyễn hoặc hay sự quẩn quanh trì trệ của tư duy. Hẳn trước kia ông cũng đã viết kha khá thơ theo lối siêu thực, những bài thơ không tồi, nhưng cho đến thời kỳ gần đây, lấy mốc là năm 2000, Trịnh Cung trả cho mình một thứ ngôn ngữ nhẹ nhõm của cảm giác và ý nghĩ. Một cuộc hiện sinh thoải mái và tận tâm giữa tất thảy, dằn vặt và sung sướng, đen và trắng, thuận và nghịch, cái chết- ý niệm với sự sống khoảnh khắc, cái đầu và đôi tay, tự do hay thối  rữa , “em” hay “con bửa củi” vv…..

Hóm hỉnh, nhạy cảm, Trịnh Cung phản ứng nhanh với những đổi thay một cách bình thản và minh triết… Chân thành, tận hiến nhưng không quá buồn và không quá dằn vặt, người thơ tận hưởng sống và bình đẳng cùng đời sống. 

Hội họa của Trịnh Cung thời kỳ sau bộc lộ khuynh hướng biểu hiện- siêu thực, có phần nhẹ nhàng và tinh tế, nhưng ít thâm trầm gai góc. Giai đoạn ông tham gia nhóm Họa sĩ trẻ Sài Gòn những năm 60 thế kỷ trước, cùng với Thái Tuấn, Nguyễn Trung, Đinh Cường, Đỗ Quang Em… có lẽ chính là những năm Trịnh Cung tiếp nhận ảnh hưởng và khai phóng dòng cảm thức “tiền phong” nhất, vừa tự do khoát đạt kiểu Mỹ vừa nhuốm cảm quan hiện sinh phương Đông. Cũng khó tin, vừa lúc tuổi đôi mươi, Trịnh Cung từng đốt tập thơ đầu tay để hiến mình cho hội họa. Riêng người viết, lại thiện cảm hơn với thời Trịnh Cung sáng tác Cuối cùng cho một tình yêu (Trịnh Công Sơn phổ nhạc năm 1958), có lẽ thế, bởi cái rụt dè hồn hậu, nỗi như nhiên của kẻ linh cảm được và dám coi nhẹ thênh cái gánh vô biên; bài thơ được cất lên trong giai điệu tiết tấu mãnh liệt phóng túng của Trịnh, con người đệ nhất tài hoa, như một tình khúc đẹp và sống mãi…

Trịnh Cung

NỘI TÌNH CÁI HẺM

(tập thơ VII)

NỘI TÌNH CÁI HẺM

Không có gì mới ở đó
Cái hẻm thời quá độ thiu
Vẫn những khuôn mặt đáng nghi
Những cặp mắt không ngừng chơi trò bắt rận trên báo
Những cái miệng không ngừng chửi bọn chó đẻ
Thà thủ dâm
Để khỏi hộc máu
Khỏi nôn mửa xuống ly cà phê chú Hoành
Nơi tự chết của loài kiến gió

Chẳng có gì khác ở đó sau cái chết tệ của hắn
Cái hẻm mục cát bụi
Dưới bóng cây xoài già mặt dạn mày dầy ngậm tăm lịch sử
Gã làm thơ trên mạng
Lặng lẽ ngồi
Vớt xác
Phơi chúng trên bàn tay

 

 

 

NGÔI NHÀ BÍ ẨN Ở DEDHAM – BOSTON

Tặng LDV và TTD

1.
NGÀY KHÔNG

Không có điều gì bí ẩn trong ngôi nhà gỗ ấy
Ngoài khối im lặng vắng chủ giữa cánh rừng phong không lá bao quanh
Cánh rừng trơ xương sau mùa đông như gã thi sĩ qua một trận thất tình
Bị đàn bà tước sạch hết chữ nghĩa

Nhưng
Cánh rừng rồi có lá
Chỉ ngôi nhà đang chết mòn theo hơi thở phì phò của lão đất già và những cơn đau thắt từ chứng thấp khớp của gỗ mỗi đêm
Không phải bước chân linh hồn viên đại tá chủ nhà chết trận ở Việt Nam giận dữ quanh những căn phòng bị xâm phạm
Ông ta chẳng thể nào hiểu nổi nước Mỹ hôm nay
Bỏ dollar mang những thằng dở hơi từ Việt Nam đến đây để cãi nhau mỗi ngày
Từ phòng khách đến bếp ăn
Cả khi ngâm mình trong bồn tắm nước nóng và tẩy rửa bằng bodywash hiệu Dove
Từ Boston đến New York
Hành trình tiếng ngáy
Bản nghịch tấu cuốc xẻng và dze chai

Nếu đó có thể được coi là điều bí ẩn
  
2.
ĐÊM CHỈ

Không có gì bí ẩn trong ngôi nhà gỗ ấy
Chỉ những con sâu bò ra từ ác mộng
Nhát ma bọn đi đâu cũng dáo dác thấy mình con nợ
Chỉ cái cựa mình của xác chết thời gian
Nhắc nhở một hiện hữu không mai táng
Chỉ tiếng ú ớ của những giấc ngủ
Nằm mơ thấy chập chờn tự do
Chỉ tiếng lục cục những con rối đào thoát khỏi kiếp làm rối nước
Made in Viet Nam

Nếu đó là điều bí ẩn
  
3.
GIỜ THỨ 25

Không có gì bí ẩn trong ngôi nhà gỗ ấy
Trừ căn phòng ngủ của 2 gã Sài Gòn ăn chơi bại trận trở thành trại tu dòng khắc kỷ
Máy sưởi Mỹ nghỉ đông
TV Mỹ diễn mù
Điện thoại Mỹ diễn câm
E-mail Mỹ cắt nguồn
Nước tắm Mỹ lạnh băng
Thằng quá căng ỉa máu
Thằng quá buồn sình bụng
Đêm ngày tự tra tấn mình bằng ngọn roi hối tiếc mong được Chúa cứu chuộc


          cuối cùng
                               Giờ thứ 25
                                                      LDV đã đến
Quần jeans Giorgio Armani bó xanh trong boot đen BCBG cao bước thiên thần thoăn thoắt
Nổ đom đóm 10 con mắt ma
Cuộc giải cứu tự do nhanh    gọn    hoàn    hảo


Cây ở Dedham bắt đầu lú lá
Đó mới chính xác là điều bí ẩn

Boston, tháng 5/2007

 

 

 

GIÁ MÀ TUYẾT RƠI XUỐNG BÂY GIỜ

Kính tặng những người chết vụ 11 tháng 9 và những ai đã chết vì khủng bố

Mùa đông vẫn cố làm New York ốm và rỗng
Dù bây giờ là tháng 5
Chúng tôi hai thằng Sài Gòn chỉ có một buổi sáng
Làm sao nuốt hết con đường số 5
Lần này không phải là những viện bảo tàng Broadway Wall Street và toà nhà Liên Hiệp Quốc
Quên ngay chúng đi
Ai biết chỉ giùm linh hồn 2986 người chết ngày 11 tháng 9 ở quảng trường Times nay ở đâu
Có tiếng thở dài và lời thầm thì từ tro bụi trên những tấm hình những kỷ vật những người lính cứu hoả đã bỏ lại
Có tiếng ai đó nói vào tai chúng tôi: ”Hãy nhìn lên bầu trời”
Sao không thấy Chúa khóc
May mà Nữ thần Tự do đứng bên kia bờ
Nên tự do vẫn đẹp như mơ

Và chúng tôi chỉ còn biết nuốt nước miếng

Em và New York vẫn còn ngủ trong chăn len Cachemire
Dù bây giờ là 9am một ngày làm việc giữa tháng 5
Những sợi mì chưa kịp tuột xuống bao tử
Hơi lạnh phả ra từ cái ngáp của buổi sáng trên vỉa hè phố Tầu
Chỉ có đôi mắt gã homeless trên Fifth Ave là trong và sáng
Chúng tôi bỗng nhớ những cụm hoa tulip vừa chớm đỏ trước cửa chuồng chó ở Massachusettes
Và cũng thấy nhớ những con kiến gió chết mỗi ngày trong ly trà chanh ở hẻm 47

Không phải mùa đông chưa chịu ra đi
Những khung cửa kính New York đã không chịu mở
Em cũng còn muốn cuốn chặt lấy nó
Ánh mắt chàng homeless vẫn trong và sáng
Trong và sáng hơn mắt Nữ Thần Tự Do
Dù bây giờ là 12am ngày 15 tháng 5 năm 2007

Giá mà tuyết rơi xuống
Bây giờ

New York, 05/07

 

(translated by Đỗ Lê Anhdao )
To the victims of the 9/11 attack and all victims of terrorism
Winter still forces New York to be thin and hollow
Even though it is May now
We are a couple of guys from Saigon with only a morning
How can we swallow Fifth Avenue
This time is not about the Broadway museums Wall Street and the United Nations
Forget about them
Someone please show us the way to the current residence of the 2986 deaths from the 9/11 in the World Trade Center
There are exhales and whispers arising from the ashes above the photos the keepsakes that firemen have left behind
Someone says in our ears: “Look at the sky”
Why don’t we see a weeping God
Luckily the Statue of Liberty is on the other side of the water
Thus freedom remains as beautiful as a dream

And all we know how to do is swallow our saliva

You and New York are still sleeping under the Cachemire knit blanket
Even though it is 9 am of a working day in the middle of May
The strings of noodles haven’t had time to slip into stomachs
The cold air released from a yawn of the morning on Chinatown sidewalks
Only the eyes of the homeless man on Fifth Avenue are bright and clear
We suddenly miss the tulip blossoms barely scarlet in front of a dog house in Massachusetts
And also we miss the winged ants that die daily in the glasses of lemon tea at Hẻm 47

It’s not that winter hasn’t wanted to leave
The New York windowpanes haven’t wanted to open
You have wanted to wrap around it
And the eyes of the homeless man remain bright and clear
More so than the Statue of Liberty’s eyes
Even though now is 12 am the day of May 15, 2007

If only it would snow
Now

New York 05/07

 

 

 

GIA PHẢ TÊN VÔ LẠI

TỔ TIÊN TÔI

Chắc chắn không thuộc nòi con rồng cháu tiên
Không chui ra từ quả trứng
Thứ huyền sử chứa đầy tai ương  
Không Đinh Lê Lý Trần
Chẳng họ hàng Tôn Thất
Càng không Quang Trung Nguyễn Huệ

Họ
Suốt bao đời
lính lác thời chiến
mang tơi kéo cày thời bình
theo đóm ăn tàn chống xâm lăng
dây máu ăn phần mở cõi

Họ
loại cùng đinh vô học
trôi sông lạc chợ
không một miếng đất cắm dùi
lơ mơ quê hương
mù mờ tổ quốc

 

VÀ TÔI 

Vọt ra từ một cơn nứng
chàng trai Quảng Nam nghèo kiết xác bỏ quê tha phương cầu thực
cô gái gánh mắm làng Chụt - Khánh Hòa
xăm nỗi bất hạnh từ trong trứng nước
nối sứ mệnh cha truyền
nhân bản kẻ vô lại

Biết không thể tháo bỏ những cơn thèm muốn khỏi sự sống
loài di căn đeo bám từ thuở mới tinh trùng
khi mỗi sợi tóc rụng đều do ý Chúa
mù điên mê tín
xưng tụng hoan lạc ẩn đen vùng sâu thẳm đàn bà
nơi những huyền thoại được cứu vớt
và hơn thế
linh hồn tôi cuối cùng tìm thấy chốn dung thân

 

RỦI RO TỒN TẠI

Những bước chân thú dữ loang lổ
đi qua thời gian
uốn éo đường sẹo lừa đảo cướp của giết người
tôi ươn hèn sống sót qua khe hở chiến tranh
đốn mạt đánh đĩ tự do đổi lấy khẩu phần hoà bình
biết không thể tống khứ cái chết ra khỏi tâm hồn

Mang hội chứng thừa thiếu tự do
tôi thu hình khép bóng 
sống đời thực vật

Rủi ro tồn tại
trên mỗi thành phố của quá khứ
không còn ai cư ngụ
những con nợ lịch sử đã bỏ trốn
chỉ oan hồn và chiếc bóng tôi ngây ngô bại trận
vất vưởng
vỉa hè

Mỗi con đường trôi qua
ngổn ngang những giấc mơ lở loét
tôi lang thang tìm kiếm cuộc đời sau
gửi lại hơi thở và những dấu chân
chứng tích cuộc tháo chạy không kịp về phía le lói sự sống
tìm cơ hội thay hình đổi dạng
hôm nay và quá khứ
tôi thủ tiêu tôi.

SG 21/5/2005

 

 

 

CHỖ CỦA NHỮNG CON CẶC BUỒN

Những con cặc buồn vẫn đến đó cãi nhau
Vì sao đêm Việt Nam không đen
Đêm lờn nhờn xanh đỏ tím vàng
Vì sao ngày Việt Nam không sáng
Ngày đui mù quờ quạng
Chỉ lúc nhúc toàn đầu vịt lá môn

Những con cặc buồn chỉ còn mỗi chỗ đó
Và cái đầu gối
Để nôn mửa

 

 

 

ĐƯƠNG THỜI RAO

Kể từ keo diệt chuột không một công nghệ hoá màu nào sánh kịp đi qua thành phố lúc 9 giờ sáng mỗi ngày
Tôi thường mơ thấy chuột

Đêm qua lại mơ thấy bị chuột cắn
Sứt một khúc
Chúng vừa tha đi vừa ca: như có hot dog trong ngày vui đại thắng…

 

 

 

HAI HÒN THẾ CHẤP

Công dân già tôi trân trọng cám ơn các bạn trẻ Việt Nam trong 2 cuộc biểu tình “không được phép” tại Hà Nội và TP HCM đã thổi bùng ngọn lửa mà tôi những tưởng đã lụi tàn.

Nào có phải Trung Cộng chiếm đoạt Trường Sa, Hoàng Sa
Chỉ là việc đòi nợ đáo hạn sau nhiều lần gia hạn
Vì “biển một bên và (đàn) em một bên”
Vì “môi Anh mà hở thì thằng em không còn cái răng”
Ngoài bản văn thế chấp *
Sổ đỏ sổ hồng
Hai hòn Trường Sa, Hoàng Sa
Còn gì nữa không
Bao giờ là Hà Nội - Huế - Sài Gòn
“Đường kách mệnh” thênh thang siêu (chiếm đoạt) địa ốc

Lớn
       Huy động máu dân
       Thế chấp tổ quốc
Vừa
        Bán đất-bán biển-bán rừng
        Tàu Hàn, Tàu Đài, Tàu Sing, Tàu Hồng, Tàu Nhật ỉa đái chất độc khắp ruộng đồng
        An toàn đầu tư bóc lột công nhân giá rẻ
        An toàn kinh doanh bóc lột tình dục giá rẻ
Nhỏ
        Rút ruột công trình
        Biển thủ công quỹ
        Bóc lột đền bù giải toả
        Lừa đảo căn hộ cao cấp

Nào đâu phải Trung Cộng ăn hiếp thằng đàn em
Chỉ là cuộc trả vay sòng phẳng
Bao nhiêu năm cơm áo gạo tiền
Súng đạn
Mưu đồ
Và cả xương máu
Để đánh cho Mỹ cút Nguỵ nhào
Thì có đáng là bao hai hòn        đảo xa
Dăm xác ngư dân
Thật là        hảo hảo lớ!

Người Việt       các chú em hãy vỗ tay reo
Hãy hát lên “Nối vòng tay lớn”
Tình anh em chúng ta muôn năm hảo hảo
Dẹp phăng ngay cái trò biểu tình
Không nhớ bài học năm 1979 mang tên Đặng Tiểu Bình (cái bình đái được)?
Bộ quên vụ 1989 cả ngàn đồng bào, sinh viên con cháu bọn tao dở trò đòi dân chủ chết nát thây dưới bánh xích xe tăng ở quảng trường Thiên An Môn

Việt Nam, nị hầy pín co?
Bộ quên hai triệu rưỡi cái đầu Căm Pốt (không rõ có bao nhiêu bọn mày) đi đứt dưới lưỡi cuốc Pôn Pốt sau ngày 17/4/1975 và cuộc chiến biên giới Tây Nam 1977 mà bọn tao là đạo diễn
Và mới đây
Lính Miến Điện đánh vỡ đầu sư sãi đòi dân chủ
Bắn vỡ ngực nhà báo Nhật Bản
Cầm tù hằng ngàn dân biểu tình đòi tự do
Bọn tao, nhà tài trợ chính
Có thằng Tây, Mỹ nào làm gì được
Và những anh hề Liên Hợp Quốc
Khi người Trung Cộng cùng họ nắm trong tay quyền phủ quyết
Quyền chia phần thế giới
Quyền phân phối hoà bình
Quyền trừng phạt và đe doạ
Chúng tao khiêu vũ với bầy sói
Từ Tử Cấm Thành đến Điện Élysée
Từ Trung Nam Hải đến White House
Ai sói ai người, đố chúng mày biết

Việt Nam, who do you think you are ?
Khôn sống mống chết
Đừng chọc giận cả tỷ cặc lồn chúng tao
Nước đái “Mao” sẽ phá vỡ đê sông Hồng
Ngập lụt Hà Nội ngay tức khắc
Rồi cửa đập Tam Điệp sẽ mở hết
Rửa sạch Việt Nam

Chúng ta chỉ mất có Trường Sa và Hoàng Sa
Chắc không chỉ có thế
Chắc không chỉ “1000 năm nô lệ...”

Sài Gòn 9-12-07

-------------
* Mời xem văn bản thế chấp ở bài “Tất cả vì miền Nam thân yêu” của Nguyễn Tôn Hiệt  tienve.org.

 

Đã đăng:
NỘI TÌNH CÁI HẺM (tập thơ I) - Trịnh Cung
NỘI TÌNH CÁI HẺM (tập thơ II) - Trịnh Cung
NỘI TÌNH CÁI HẺM (tập thơ III) - Trịnh Cung
NỘI TÌNH CÁI HẺM (tập thơ IV) - Trịnh Cung
NỘI TÌNH CÁI HẺM (tập thơ V) - Trịnh Cung
NỘI TÌNH CÁI HẺM (tập thơ VI) - Trịnh Cung

 

Ý kiến của bạn về bài viết này:
Tên người gửi
Email
Tiêu đề
Nội dung
 
Chú ý: Ý kiến của bạn phải được Ban Quản Trị duyệt mới được hiển thị

Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:

 

 
TÌM KIẾM
Sắp xếp theo tên tác giả
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z
BÀI ĐỌC NHIỀU

Nguyễn Bình Phương

 

Đặng Thân

 

Dương Kiều Minh

 

Đoàn Minh Hải

 

Nguyệt Phạm

 

Đỗ Kh.

 

Lê Vĩnh Tài

 

Hoàng Ngọc-Tuấn

 

M.Đ.Triều Tâm Ảnh

 

Trịnh Cung

 

eL.

 

Khánh Phương

 

Lê Ngân Hằng

 

Nguyễn Việt Hà

 

Nhã Thuyên

 

Nguyễn Quang Thiều

 

Lam Hạnh

 

Y Ban

 

Đỗ Phấn

Số lượt người truy cập:
60940
Trang chủ | Kết nối | Mai Văn Phấn | Poetry by MVP | Liên hệ  

Bản quyền trang Web thuộc về MAIVANPHAN.COM @2007
Email: maivanphan@gmail.com