Thơ Trịnh Cung là thơ của người biết rõ mình, cảm nhận rõ cái hữu hạn của từng khoảnh khắc tồn tại cũng như rành mạch tường minh mỗi ý tưởng đưa ra tương ngộ cùng bạn đọc. Không có cái huyễn hoặc hay sự quẩn quanh trì trệ của tư duy. Hẳn trước kia ông cũng đã viết kha khá thơ theo lối siêu thực, những bài thơ không tồi, nhưng cho đến thời kỳ gần đây, lấy mốc là năm 2000, Trịnh Cung trả cho mình một thứ ngôn ngữ nhẹ nhõm của cảm giác và ý nghĩ. Một cuộc hiện sinh thoải mái và tận tâm giữa tất thảy, dằn vặt và sung sướng, đen và trắng, thuận và nghịch, cái chết- ý niệm với sự sống khoảnh khắc, cái đầu và đôi tay, tự do hay thối rữa , “em” hay “con bửa củi” vv…..
Hóm hỉnh, nhạy cảm, Trịnh Cung phản ứng nhanh với những đổi thay một cách bình thản và minh triết… Chân thành, tận hiến nhưng không quá buồn và không quá dằn vặt, người thơ tận hưởng sống và bình đẳng cùng đời sống.
Hội họa của Trịnh Cung thời kỳ sau bộc lộ khuynh hướng biểu hiện- siêu thực, có phần nhẹ nhàng và tinh tế, nhưng ít thâm trầm gai góc. Giai đoạn ông tham gia nhóm Họa sĩ trẻ Sài Gòn những năm 60 thế kỷ trước, cùng với Thái Tuấn, Nguyễn Trung, Đinh Cường, Đỗ Quang Em… có lẽ chính là những năm Trịnh Cung tiếp nhận ảnh hưởng và khai phóng dòng cảm thức “tiền phong” nhất, vừa tự do khoát đạt kiểu Mỹ vừa nhuốm cảm quan hiện sinh phương Đông. Cũng khó tin, vừa lúc tuổi đôi mươi, Trịnh Cung từng đốt tập thơ đầu tay để hiến mình cho hội họa. Riêng người viết, lại thiện cảm hơn với thời Trịnh Cung sáng tác Cuối cùng cho một tình yêu (Trịnh Công Sơn phổ nhạc năm 1958), có lẽ thế, bởi cái rụt dè hồn hậu, nỗi như nhiên của kẻ linh cảm được và dám coi nhẹ thênh cái gánh vô biên; bài thơ được cất lên trong giai điệu tiết tấu mãnh liệt phóng túng của Trịnh, con người đệ nhất tài hoa, như một tình khúc đẹp và sống mãi…
Trịnh Cung

NỘI TÌNH CÁI HẺM
(tập thơ V)
TỪ DẠ HỘI MÙA ĐÔNG
Tôi mang bó hoa về
Nửa khuya
Mở cửa vào yên lặng
Đặt bó hoa vào trong hồ
Nước co mình mất ngủ
Đêm lại bắt đầu tấn tuồng cũ
Gõ cửa
Em đừng tìm kiếm chi
Trong quá khứ tôi
Cỏ cũng chết từ sau mùa xuân
Khi tôi tìm lại bó hoa kia
Trong hồ màu quạ đen
Chỉ còn lại
Lũ lục bình
Và tôi kiệt sức
Ngày lại bắt đầu tấn tuồng cũ
Từ những quán càf ê
Tôi còn hỏi ai
Mùa đông Cali 1996
VỀ NHỮNG NỖI IM LẶNG
Ngày nào
Tôi cũng đi qua những phòng tranh chép
Đi qua nỗi im lặng phiên bản
Ngày nào
Tôi cũng đi qua những cửa hàng đồ lót
Đi qua nỗi im lặng hình hài
Ngày nào
Tôi cũng đi qua những hè phố thưa
Đi qua nỗi im lặng bóng
SG 9/05
CÂY CHỔI CÙN VÀ CHỨNG HOẠI TỬ TỰ DO
Như mỗi lần tắm Bé Bờm
(Trước ngày bị bọn buôn chó bắt trộm)
Tôi lột hết những lớp áo quần đầu óc mình
Dội nước
Xát xà–phòng–tẩy–não
Dội lại nước
Để gỡ từng con bọ chét phiền muộn no máu bấu chặt móng vuốt vào khối nhão ký ức
Trần truồng loang lổ thương tật
Có khi đứt hơi
Phải thu dọn lại hồn mình
Một warehouse chờ thanh lý
Tất cả đều đã lỗi thời và quá date
Không thể lùa hết vào recycle bin
Cây–chổi–cùn–ý–thức–tôi ngoan cố ù lì độc diễn vô cảm trò bất lực đốn mạt
Vết thương cũ lại bừng bung mủ
Rác quá khứ động kinh vùng trỗi dậy
Hỗn loạn tôi
Trí nhớ có khi còn tệ hơn
Kỷ niệm chen lấn nối hàng hoen rỉ lẫn cùng bệnh phẩm chứng hoại tử tự do
Dồn nén trong những khoảng trống dành dụm tăm tối
Tôi đã lén lút với chính mình
Cất giấu những điều đã qua
Những toan tính bất thành
Dẫu sao
Tôi cũng cố thanh toán sòng phẳng lần cuối đời mình kịp trước khi em–tinh–khiết trở lại
Bằng thứ cường toan vô biên
Chiết xuất từ tiếng thở dài của muôn vạn oan khiên
Và
Máu cô đơn của những cái trứng định kỳ tự thối rữa từ chối số phận đầu thai
Em đã dành riêng cho anh
Trong ngày lễ dọn hồn.
SG 9/05
(còn nữa)
Đã đăng:
NỘI TÌNH CÁI HẺM (tập thơ I) - Trịnh Cung
NỘI TÌNH CÁI HẺM (tập thơ II) - Trịnh Cung
NỘI TÌNH CÁI HẺM (tập thơ III) - Trịnh Cung
NỘI TÌNH CÁI HẺM (tập thơ IV) - Trịnh Cung
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|