Trang chủ Kết nối Mai Văn Phấn Poetry by MVP Liên hệ  
Kết nối
Tin văn
Trả lời phỏng vấn
Thơ
Văn
Bài viết khác
Mai Văn Phấn
Sáng tác mới
Thơ
Trả lời phỏng vấn
Dư luận
Tiểu sử
Poetry by Mai Van Phan
Poetry
Interview
MaiVanPhan's profile
Translator's profile
Các tập thơ đã xuất bản
Vách nước - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Hội văn nghệ Hải Phòng 1992
Nghi lễ nhận tên - Thơ Mai Văn Phấn
Cầu nguyện ban mai - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng 1997
Gọi xanh - Thơ Mai Văn Phấn
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Các tập thơ trên Website

QUAY THEO MÁI NHÀ
(công bố: 11.2007)

anhanhemem
(công bố: 10.2007)

 

Thơ Trịnh Cung là thơ của người biết rõ mình, cảm nhận rõ cái hữu hạn của từng khoảnh khắc tồn tại cũng như rành mạch tường minh mỗi ý tưởng đưa ra tương ngộ cùng bạn đọc. Không có cái huyễn hoặc hay sự quẩn quanh trì trệ của tư duy. Hẳn trước kia ông cũng đã viết kha khá thơ theo lối siêu thực, những bài thơ không tồi, nhưng cho đến thời kỳ gần đây, lấy mốc là năm 2000, Trịnh Cung trả cho mình một thứ ngôn ngữ nhẹ nhõm của cảm giác và ý nghĩ. Một cuộc hiện sinh thoải mái và tận tâm giữa tất thảy, dằn vặt và sung sướng, đen và trắng, thuận và nghịch, cái chết- ý niệm với sự sống khoảnh khắc, cái đầu và đôi tay, tự do hay thối  rữa , “em” hay “con bửa củi” vv…..

Hóm hỉnh, nhạy cảm, Trịnh Cung phản ứng nhanh với những đổi thay một cách bình thản và minh triết… Chân thành, tận hiến nhưng không quá buồn và không quá dằn vặt, người thơ tận hưởng sống và bình đẳng cùng đời sống. 

Hội họa của Trịnh Cung thời kỳ sau bộc lộ khuynh hướng biểu hiện- siêu thực, có phần nhẹ nhàng và tinh tế, nhưng ít thâm trầm gai góc. Giai đoạn ông tham gia nhóm Họa sĩ trẻ Sài Gòn những năm 60 thế kỷ trước, cùng với Thái Tuấn, Nguyễn Trung, Đinh Cường, Đỗ Quang Em… có lẽ chính là những năm Trịnh Cung tiếp nhận ảnh hưởng và khai phóng dòng cảm thức “tiền phong” nhất, vừa tự do khoát đạt kiểu Mỹ vừa nhuốm cảm quan hiện sinh phương Đông. Cũng khó tin, vừa lúc tuổi đôi mươi, Trịnh Cung từng đốt tập thơ đầu tay để hiến mình cho hội họa. Riêng người viết, lại thiện cảm hơn với thời Trịnh Cung sáng tác Cuối cùng cho một tình yêu (Trịnh Công Sơn phổ nhạc năm 1958), có lẽ thế, bởi cái rụt dè hồn hậu, nỗi như nhiên của kẻ linh cảm được và dám coi nhẹ thênh cái gánh vô biên; bài thơ được cất lên trong giai điệu tiết tấu mãnh liệt phóng túng của Trịnh, con người đệ nhất tài hoa, như một tình khúc đẹp và sống mãi…

Trịnh Cung

NỘI TÌNH CÁI HẺM

(tập thơ IV)

SIÊU THỊ ẢO VỌNG

Anh hoá thành con lân tưng bừng múa cho nghi thức khai trương
Ngắm nhìn số phận tế lễ
Thỏa mãn phơi trần giữa bốn chân
Em từ chối nói lời cuối cùng bằng cái hôn sâu
Được chết như được yêu

Hãy chia nhau phần rượu lễ
Cho hết thảy bọn người đang chen lấn trước cửa siêu thị ngày big sales
Không đủ xe đẩy
Những giấc mơ rẻ tiền
Ôm ấp từ thời khốn khó

Hãy mặc bọn họ dẫm đạp lên nhau vào cửa hàng ảo vọng
Những cuộc hành hương đến miền cứu chuộc
Cố mang về một món hàng hiệu hết thời
Như một đức tin
Vá lại chiếc phao nhiều lỗ mọt
Để được nổi trôi những tháng ngày cơm áo nhỏ nhen chờ cuộc cầu may kế tiếp
Quyết dốc hết những đồng xu dành dụm vào kho bạc kẻ mua bán thiên đường
Kiếm tìm một hứa hẹn cho lần đầu thai sau

Em hãy đổi vai
Đến phiên anh bại trận giữa vòng vây căng cứng lưới tình
Hãy thả xuống mây mưa và trăng sao từ đôi mắt hả hê thống trị
Cho anh đủ thời gian sơ tán bọn tinh trùng
Chỉ chúng ta tiếp tục múa khúc lỡ lầm vì những khẩu phần ảo vọng

 

 

KHOẢNG TRỐNG CHẾT LƠ LỬNG

Nhiều khi phải chồng lên những vết sẹo vừa bỏ lại
Sau chiến dịch tháo gỡ
Tôi lén dán mặt mình lên vách phố
Bờ tường những con hẻm
Cột đèn
Bên cạnh những số điện thoại hút hầm cầu
Kh cắt b tông
Trĩ nội mạch lươn gia truyền

Có khi với lời rao tìm người nhà thất lạc xin hậu tạ

Thật ra
Tôi đã biến dạng từ thời 11 năm mặc áo lính Cộng Hòa
3 năm trong các trại cải tạo
2 năm trên cánh đồng ngập lũ vùng kinh tế mới Long Định
Những lần vượt biên hụt
Và 10 năm vẽ tử cung đặt vòng tránh thai

Có khi là lệnh truy nã kẻ bội tình

Thật ra
Tôi đã thất tán từ những lần yêu bất thành
Họ đến cắt xẻo rồi đi
Chỉ còn cái bóng tôi gầy thời gian
Gồng gánh một linh hồn tàn phế

Có khi là lời rao thu gom phế liệu

Thật ra
Tôi đã xé rách cạo sửa mặt mình nhiều mảnh
Để lọt qua những trạm kiểm dịch tự do
Ngụy trang lòng khoan hồng
Nên giờ tôi xa lạ tôi

Có khi là một cáo phó

Thật ra
Tôi nào có tồn tại
Chỉ là khoảng trống chết lơ lửng cuộc thọ hình

Mỗi ngày tôi mang mặt mình đi tìm chỗ dán
Theo cách của những người kh cắt b tông...

SG 07/2005

 

 

CON THÚ KIỂNG TÔI

Mỗi ngày
Những sợi kẽm vô hình
Uốn những đường cong theo hình thú kiểng

Tôi mọc nhánh bò theo

Mỗi ngày
Những chiếc kéo vô hình
Cắt tỉa những những ý nghĩ bò ra ngoài luồng

Con thú kiểng tôi nhập bầy

 

(còn nữa)

Đã đăng:
NỘI TÌNH CÁI HẺM (tập thơ I) - Trịnh Cung
NỘI TÌNH CÁI HẺM (tập thơ II) - Trịnh Cung
NỘI TÌNH CÁI HẺM (tập thơ III) - Trịnh Cung

 

Ý kiến của bạn về bài viết này:
Tên người gửi
Email
Tiêu đề
Nội dung
 
Chú ý: Ý kiến của bạn phải được Ban Quản Trị duyệt mới được hiển thị

Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:

 

 
TÌM KIẾM
Sắp xếp theo tên tác giả
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z
BÀI ĐỌC NHIỀU

Nguyễn Bình Phương

 

Đặng Thân

 

Dương Kiều Minh

 

Đoàn Minh Hải

 

Nguyệt Phạm

 

Đỗ Kh.

 

Lê Vĩnh Tài

 

Hoàng Ngọc-Tuấn

 

M.Đ.Triều Tâm Ảnh

 

Trịnh Cung

 

eL.

 

Khánh Phương

 

Lê Ngân Hằng

 

Nguyễn Việt Hà

 

Nhã Thuyên

 

Nguyễn Quang Thiều

 

Lam Hạnh

 

Y Ban

 

Đỗ Phấn

Số lượt người truy cập:
60940
Trang chủ | Kết nối | Mai Văn Phấn | Poetry by MVP | Liên hệ  

Bản quyền trang Web thuộc về MAIVANPHAN.COM @2007
Email: maivanphan@gmail.com