Thơ Trịnh Cung là thơ của người biết rõ mình, cảm nhận rõ cái hữu hạn của từng khoảnh khắc tồn tại cũng như rành mạch tường minh mỗi ý tưởng đưa ra tương ngộ cùng bạn đọc. Không có cái huyễn hoặc hay sự quẩn quanh trì trệ của tư duy. Hẳn trước kia ông cũng đã viết kha khá thơ theo lối siêu thực, những bài thơ không tồi, nhưng cho đến thời kỳ gần đây, lấy mốc là năm 2000, Trịnh Cung trả cho mình một thứ ngôn ngữ nhẹ nhõm của cảm giác và ý nghĩ. Một cuộc hiện sinh thoải mái và tận tâm giữa tất thảy, dằn vặt và sung sướng, đen và trắng, thuận và nghịch, cái chết- ý niệm với sự sống khoảnh khắc, cái đầu và đôi tay, tự do hay thối rữa , “em” hay “con bửa củi” vv…..
Hóm hỉnh, nhạy cảm, Trịnh Cung phản ứng nhanh với những đổi thay một cách bình thản và minh triết… Chân thành, tận hiến nhưng không quá buồn và không quá dằn vặt, người thơ tận hưởng sống và bình đẳng cùng đời sống.
Hội họa của Trịnh Cung thời kỳ sau bộc lộ khuynh hướng biểu hiện- siêu thực, có phần nhẹ nhàng và tinh tế, nhưng ít thâm trầm gai góc. Giai đoạn ông tham gia nhóm Họa sĩ trẻ Sài Gòn những năm 60 thế kỷ trước, cùng với Thái Tuấn, Nguyễn Trung, Đinh Cường, Đỗ Quang Em… có lẽ chính là những năm Trịnh Cung tiếp nhận ảnh hưởng và khai phóng dòng cảm thức “tiền phong” nhất, vừa tự do khoát đạt kiểu Mỹ vừa nhuốm cảm quan hiện sinh phương Đông. Cũng khó tin, vừa lúc tuổi đôi mươi, Trịnh Cung từng đốt tập thơ đầu tay để hiến mình cho hội họa. Riêng người viết, lại thiện cảm hơn với thời Trịnh Cung sáng tác Cuối cùng cho một tình yêu (Trịnh Công Sơn phổ nhạc năm 1958), có lẽ thế, bởi cái rụt dè hồn hậu, nỗi như nhiên của kẻ linh cảm được và dám coi nhẹ thênh cái gánh vô biên; bài thơ được cất lên trong giai điệu tiết tấu mãnh liệt phóng túng của Trịnh, con người đệ nhất tài hoa, như một tình khúc đẹp và sống mãi…
Trịnh Cung

NỘI TÌNH CÁI HẺM
(tập thơ III)
GIAO HƯỞNG NÍN
Chương 1 - Giả Vờ
(Andante con umore)
Finom
Đêm nhà nàng
Tết mùng 2 Bính Tuất
Cả nhà châu mắt xem Sâm Văn Lại và Quỳnh Thị Diễm múa lân trên màn hình Samsung 17” đời 1997
Tôi lượn lờ tên trộm ngoài vùng vui xuân cùng VTV
Rắp tâm khai cu đầu năm
Ho húng hắng mấy tiếng che mắt mẹ cha nàng giả nai chui vào phòng thằng em trai nội gián ngủ sớm cam kết nếu chưa đi cưới thì chưa động phòng
Trùm mền tủm tỉm âm mưu
Mai phục
Ấm dần lên
Căng dần lên
Chương 2 - Đột Nhập
(Segreto ed improvviso)
Nửa đêm
Đột khởi gió mùa
Ngột khởi áp thấp
Bão tốc hồn
Độc chiêu em
Tôi tê liệt cấp tính
Đột tử như mơ
Suỵt!
Phải im lặng tuyệt đối!
Bộ giây; bộ hơi; bộ gõ
Ngậm câm hoà tấu
Acoustic bằng tay
Mặt gói trong tóc
Miệng bụm miệng
Thở như nín
Chương 3 - Cưỡng Hiếp
(Presto con fuoco)
Lưỡi dao rắn đanh thọc sâu quả dưa hấu
Ruột đỏ phân đôi
Cát ngọt ứa lạnh toàn thân
Hạt toát mầm
Reo nín
Ngúc ngắc
Ư ứ
Thở nghẹt
Sướng nghẹt
Tiếng rú nổ ngược trong cuống họng
Bần bật môi tham hãm thanh
Chỉ thân thể (nhạc cụ) rung lên trong mái vòm sợi len Cachemire lắc lư nhà hát
Bản giao hưởng đứt quãng
Mỗi khi ổ khoá lảng vảng tiếng bước chân
Trong tối tăm rình rập
Hằng trăm con mắt lỗ tai lỗ mũi mọc ra
Khép kín trùng vây linh hồn tổ tiên
Vụ cưỡng đoạt không tránh khỏi được dự báo hết cấp
Vì em chủ mưu
Chương 4 - Tẩu Thoát
(Rondo - funzionare rapidamente)
Tẩu tán báu vật còn nóng ran vào máu
Rút êm
Sung sướng sợ đầm đìa
Em lẻn ra khỏi nhà hát trước lúc canh gác đổi phiên bắt đầu một ngày khác
Anh lặng lẽ thu hồi an toàn tang vật độc nhất
Chiếc đũa chỉ huy đam mê còn bưng bưng
Còn tưng tưng
Rondo
Rondo
Thoát đẹp như mission impossible!
Finom – SG 14/2/06
THIÊN ĐƯỜNG RỖNG
Em đã tự dẫn mình đến cuộc thử nghiệm nguy hiểm
Cánh cửa đền thiêng quá giờ tế thần đóng sập
Từ hôm đó
Thế giới bắt đầu vỡ ra từng mảnh
Không còn tin ở ngày mai
Xin ứng hết những tháng ngày còn lại
Yêu em cả vốn liếng đời sau
Em đã rơi
Đường siêu tốc thời gian nườm nượp hai chiều quá khứ tương lai
Ngược về hỏa thiêu mọi thứ không thể chôn cất
Xuôi ra hằng hà kiếp buồn nối đuôi thụ tinh
Sống chết cũng hai chiều tiếng khóc
Anh dốc hoang tưởng còn lại đầu cơ lần cuối nước mắt em
Anh đã mơ về cái chết để tự do mình đăng quang
Cuốn ra khơi bằng chiếc lưỡi già vô tâm của biển
Để chẳng bao giờ trở lại nơi phải sống bám vào những giấc mơ
Em đã chìm
Xuyên qua thiên đường rỗng
Luồn lách giữa ruỗng mục ngồn ngộn xác ướp quá khứ
Và tả tơi những huyền thoại
Cuối cùng cuộc truy nã anh cũng chỉ là hư ảo
Trong những giờ phút trắng tay
Em hãy tựa vào nỗi buồn
Để quên nhanh lời Chúa hứa
Và lỗi lầm anh
PHÓNG SANH ANH
Em tìm gì trong 2 bàn tay lúc nào cũng im lặng
Khư khư một thế giới không tồn tại
Chúng ta bước ra từ thối rữa
Soi gì trong từng sợi tóc rụng sau giấc giông đêm
Nào có ký thác một áp thấp mùa mật dữ
Điều có thể là lạm phát giấc mơ
Bất chấp biển cấm có sọ người và hai ống xương bắt chéo
Những con đường ngày cứ mọc ra bóng tối
Em cuồng điên đột nhập
Thấy gì trong từng bí mật cháy rụi cánh đồng ký ức
Em thả hoài nghi bay theo sợi khói
Hãy phóng sanh anh
TC 1.9.06
(còn nữa)
Đã đăng:
NỘI TÌNH CÁI HẺM (tập thơ I) - Trịnh Cung
NỘI TÌNH CÁI HẺM (tập thơ II) - Trịnh Cung
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|