Trang chủ Kết nối Mai Văn Phấn Poetry by MVP Liên hệ  
Kết nối
Tin văn
Trả lời phỏng vấn
Thơ
Văn
Bài viết khác
Mai Văn Phấn
Sáng tác mới
Thơ
Trả lời phỏng vấn
Dư luận
Tiểu sử
Poetry by Mai Van Phan
Poetry
Interview
MaiVanPhan's profile
Translator's profile
Các tập thơ đã xuất bản
Vách nước - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Hội văn nghệ Hải Phòng 1992
Nghi lễ nhận tên - Thơ Mai Văn Phấn
Cầu nguyện ban mai - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng 1997
Gọi xanh - Thơ Mai Văn Phấn
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Các tập thơ trên Website

QUAY THEO MÁI NHÀ
(công bố: 11.2007)

anhanhemem
(công bố: 10.2007)

 

Thơ Trịnh Cung là thơ của người biết rõ mình, cảm nhận rõ cái hữu hạn của từng khoảnh khắc tồn tại cũng như rành mạch tường minh mỗi ý tưởng đưa ra tương ngộ cùng bạn đọc. Không có cái huyễn hoặc hay sự quẩn quanh trì trệ của tư duy. Hẳn trước kia ông cũng đã viết kha khá thơ theo lối siêu thực, những bài thơ không tồi, nhưng cho đến thời kỳ gần đây, lấy mốc là năm 2000, Trịnh Cung trả cho mình một thứ ngôn ngữ nhẹ nhõm của cảm giác và ý nghĩ. Một cuộc hiện sinh thoải mái và tận tâm giữa tất thảy, dằn vặt và sung sướng, đen và trắng, thuận và nghịch, cái chết- ý niệm với sự sống khoảnh khắc, cái đầu và đôi tay, tự do hay thối  rữa , “em” hay “con bửa củi” vv…..

Hóm hỉnh, nhạy cảm, Trịnh Cung phản ứng nhanh với những đổi thay một cách bình thản và minh triết… Chân thành, tận hiến nhưng không quá buồn và không quá dằn vặt, người thơ tận hưởng sống và bình đẳng cùng đời sống. 

Hội họa của Trịnh Cung thời kỳ sau bộc lộ khuynh hướng biểu hiện- siêu thực, có phần nhẹ nhàng và tinh tế, nhưng ít thâm trầm gai góc. Giai đoạn ông tham gia nhóm Họa sĩ trẻ Sài Gòn những năm 60 thế kỷ trước, cùng với Thái Tuấn, Nguyễn Trung, Đinh Cường, Đỗ Quang Em… có lẽ chính là những năm Trịnh Cung tiếp nhận ảnh hưởng và khai phóng dòng cảm thức “tiền phong” nhất, vừa tự do khoát đạt kiểu Mỹ vừa nhuốm cảm quan hiện sinh phương Đông. Cũng khó tin, vừa lúc tuổi đôi mươi, Trịnh Cung từng đốt tập thơ đầu tay để hiến mình cho hội họa. Riêng người viết, lại thiện cảm hơn với thời Trịnh Cung sáng tác Cuối cùng cho một tình yêu (Trịnh Công Sơn phổ nhạc năm 1958), có lẽ thế, bởi cái rụt dè hồn hậu, nỗi như nhiên của kẻ linh cảm được và dám coi nhẹ thênh cái gánh vô biên; bài thơ được cất lên trong giai điệu tiết tấu mãnh liệt phóng túng của Trịnh, con người đệ nhất tài hoa, như một tình khúc đẹp và sống mãi…

Trịnh Cung

NỘI TÌNH CÁI HẺM

(tập thơ I)

 

CÁO TRẠNG SỐ 0 10/04

Có tiếng đàn chìm trong gối
Em cất giấu hớ hênh niềm hoan lạc
Ướt đẫm anh nước trăng tháng 10 ngai ngái men non
Bữa tiệc người không báo trước
Bản giao hưởng nước mắt và thân xác của hai nửa thất lạc
43 năm qua hành trình sự sống và cái chết

Làm sao em tìm thấy anh trong khói bụi Sài Gòn
Giữa rừng người mang khẩu trang
Chực cận chiến khi đèn ngã tư bật xanh

Làm sao em tìm thấy anh
Kẻ đào tẩu khỏi con người
Che dấu con thú hoang đằng sau những chiếc mặt nạ thánh thần cha truyền con nối
Khắc khổ và từ bi
Món thời trang hết thời dở trò khuyến mãi

Có lời ru của những giọt nước mắt lăn về khởi thuỷ
Em vụng về vai diễn để chảy loang ướt lộ khoảng tối thiên đường
Cho anh úp mặt xuống máng cỏ nhận phần nước thánh
Rửa tội sau lần tái sinh

Làm sao em tìm thấy anh sau phiêu bạt cơn đại hồng thủy tháng tư
Khi nước đã thừa thắng xông lên ngập lụt mọi con đường
Anh bì bõm rao bán giá cho không gã nô tỳ già hồi xuân sau cái chết bất thành
Lì lợm phơi mình chờ độ lượng

Làm sao em tìm thấy anh trong hằng hà quán nhậu bia ôm
Nơi mặt người đã đổi từ đỏ qua xanh
Từ xanh qua đỏ
Trốn chạy món nợ lương tâm bằng trò rượu thịt
Hoan hỉ cuộc tự sát

Có điệu múa lộn ngược của những thầm thì ngôn ngữ
Em cuồng dại bài ngợi ca tình yêu bằng lông lỗ con chữ tổ tiên
Đốt cháy anh tội đồ mang hình người
Phục sinh con thú hạnh phúc

Làm sao em tìm thấy anh trong phù phiếm xa hoa bãi rác ô hợp Sài Gòn
Giữa ngập ngụa mỹ phẩm, mỹ nhân và mùi lừa dối
Anh lẩn quẩn mù loà mê muội đi thụt lùi từ lối ra
Khi em còn chưa hiện thân là trứng

Làm sao em tìm thấy anh
Giữa mênh mông lưu lạc ngồn ngộn ảo vọng
Băng qua khoảng cách 43 năm với đôi hài ánh sáng
Em nhân danh tình yêu đòi nợ anh món tội tình tiền kiếp

Bản cáo trạng số 0 10/2004
Tuyên án treo
Trả tất cả về cội gốc
Bằng cam kết sẽ không bỏ trốn em một phút giây nào nữa
Cho đến khi kiệt sức

1 – 1 - 2005

 

 

 

CHÚC THƯ CON BỬA CỦI

Sao em lại đến
Có còn gì để nhặt
Ngoài hoang phế thân xác và rác rưởi tâm hồn
Cái chết tầm gửi đang hối hả những giờ phút thèm muốn cuối cùng
Trong khu vườn hoan lạc lấn chiếm sự lỡ lầm
Của những người đàn bà cầm tinh mèo cái hoang
Rống rách màng đêm trên nóc nhà cháy mùa động tình

Sao em lại đến
Anh quên cắm biển báo vùng nguy hiểm phải dừng
Dù em có mang mặt nạ chống hơi độc và áo quần bảo hộ
Cũng xin đừng chạm đến anh
Sự chờ đợi đã bốc men tuyệt vọng
Chất độc sẽ vỡ tràn vung vãi bọn tinh trùng đói khát điên loạn trước giờ tự sát tập thể

Sao em lại đến
Mọi người đàn bà đã di tản từ lâu
Mang đi tất cả tuổi thanh xuân và những giấc mơ hoang đường anh
Bỏ lại khu vườn xum xuê ác mộng
Cây thâp tự và những đinh hoen rỉ
Chưa kịp trừng phạt kẻ không thuộc dòng dõi chui ra từ quả trứng
Lưu vong đời đời trong cõi chết con người
                                                                                                       
Nhưng dẫu sao em đã đến
Hãy thả bình minh xuống thanh tẩy vùng ô nhiễm
Cứu lấy một sự sống đang lẩn trốn
Trong khu vườn rong rêu thời gian
Ngổn ngang tàn tích quá khứ và những ảo vọng ngày mai
Cái chết đội nấm nguỵ trang cất giấu bản chúc thư con bửa củi
Chờ cuộc đầu thai thừa kế của eL.

Em hãy kéo cờ xác tín chủ quyền và tưới đẫm rượu mừng lên đỉnh linga
Con bửa củi hiện nguyên hình chờ em thống trị

SG 15/12/2005

 

 

 

NHỮNG Ô CỬA BÊN KIA SÔNG

Tặng L. & những chiều Thanh Đa 

Khi chúng ta trở lại chỗ ngồi bên dòng sông
Những tảng lục bình ngày hôm qua đã trôi về đâu
Ký thác đìu hiu của Chúa
Dấu vết một huyền thoại lỗi lầm
Dẫu đã phơi trần tàn tạ
Cũng cố nổi trôi khất thực niềm tin từ những sự sống đang mấp mé bờ vô vọng

Hãy ngồi xuống bên nhau
Ký thác vào môi anh giấc mơ hoang dại margarita màu trắng
Mặc sạt lở phập phồng dưới chân
Và nước đã dâng trào cấp báo vượt đỉnh
Sự đổi kiếp sắp xảy ra
Những ô cửa bên kia sông vẫn không ngừng im lặng
Không ngừng đổ xuống dòng sông nỗi đen phế thải từ lỗ tối thiên đường
Cho nhanh hơn giờ tận số

Hai ta còn kịp
Nằm gác chân lên nước
Và cuốn lưỡi vào nhau để cùng trôi về một hướng
Bài học từ lũ lục bình
Tự sống và tự chết hồn nhiên trên từng cơn thuỷ triều
Bài học từ những ô cửa đen ngòm lầm lì bí ẩn
Nơi dung thân của những vì sao không có chỗ trên bầu trời
Hãy cứ hân hoan nhập vai người tình
Sân khấu không đèn không PR

Đừng mơ dại dột tháo gỡ nỗi bất hạnh ra khỏi đời mình
Tự đánh mất thứ credit không bao giờ hết giá trị và chẳng ai thèm đánh cắp
Rồi có một ngày sẽ ào ạt lũ lục bình kia trở lại
Có thể là thế hệ mới
Tiếp tục cuộc trình diễn vô tư vở hài kịch Lòng Từ Bi Dối Lừa bao đời trên dòng nước cũ
Dẫu chúng ta mãi mãi chẳng quay về
Mãi mãi trôi đi...

4/2005

còn nữa)

 

Ý kiến của bạn về bài viết này:
Tên người gửi
Email
Tiêu đề
Nội dung
 
Chú ý: Ý kiến của bạn phải được Ban Quản Trị duyệt mới được hiển thị

Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:

 

 
TÌM KIẾM
Sắp xếp theo tên tác giả
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z
BÀI ĐỌC NHIỀU

Nguyễn Bình Phương

 

Đặng Thân

 

Dương Kiều Minh

 

Đoàn Minh Hải

 

Nguyệt Phạm

 

Đỗ Kh.

 

Lê Vĩnh Tài

 

Hoàng Ngọc-Tuấn

 

M.Đ.Triều Tâm Ảnh

 

Trịnh Cung

 

eL.

 

Khánh Phương

 

Lê Ngân Hằng

 

Nguyễn Việt Hà

 

Nhã Thuyên

 

Nguyễn Quang Thiều

 

Lam Hạnh

 

Y Ban

 

Đỗ Phấn

Số lượt người truy cập:
60940
Trang chủ | Kết nối | Mai Văn Phấn | Poetry by MVP | Liên hệ  

Bản quyền trang Web thuộc về MAIVANPHAN.COM @2007
Email: maivanphan@gmail.com