… Quan sát nhóm Ngựa Trời trước đây (2006), tôi thấy thế này: Lynh Bacardi nhiều [suy] tưởng [tượng] về cảm giác, Phương Lan chặt chẽ trong tư [biện] duy, Thanh Xuân thiên về lý [tự] sự, Khương Hà kể [thuật] chuyện, và Nguyệt Phạm thì tâm [cảm] tình... Cái tâm cảnh, tâm tình trong thơ Nguyệt Phạm là một tiếp nối của truyền thống nữ tính trong văn chương Việt, với những trải nghiệm về hình ảnh và tâm tư trong đời sống thường nhật. Để từ đó tác giả này làm khác đi, tuy cũng đằm thắm nhưng thẳng thắn và nhiều sức sống hơn các tác giả đi trước mình. Thơ tự do của Nguyệt Phạm không dàn trải như Lynh Bacardi, không trúc trắc như Phương Lan, không ám chỉ như Thanh Xuân, không phơi mở như Khương Hà…, ở đây là một tiếng nói nhẹ nhàng, một chiều và chân tình. Tiếng nói ấy dường như được thốt ra từ cái khả năng bẩm sinh về sự quan sát những biến chuyển, thay đổi rất vi tế của đời sống xung quanh, và cả bên trong chính mình. Nếu chỉ nói về khả năng nhạy cảm này, không ai trong nhóm Ngựa Trời qua được Nguyệt Phạm.
(Trích trong bài: “Đọc Ngựa Trời, quen mà lạ…!” – chưa công bố)
Lý Đợi
Nguyệt Phạm

Mắt Giấy
(tập thơ V)
NHÀ XUẤT BẢN THANH NIÊN - 2008
YÊU CON TỪNG GIỜ
Đâu còn gì khác
Từng ngày mẹ tìm vui trong con
Đón ngày mới
Bằng tiếng khóc nung khô.
Nâng niu tình yêu của mẹ
Lời hát thầm thầm
Giật mình con huơ tay níu giữ
Lời ru mẹ còn vướng đêm qua
Trưa.
Ngước nhìn con từ phía trên
Nắng gắt.
Góc ngực thẳng đứng
Sữa vẫn tinh khôi
Nuôi lớn ước mơ còn trong tiềm thức
Đêm.
Nằm mơ,
Lại thấy bé cười
Nụ hôn mịn màng
Mồ hôi trẻ thơ có vị dòng sông
Yêu con từng giờ
BÒ CÁI HỒN NHIÊN
Một đêm lạ lùng
Thiêu thân bay loạn xạ trong thành phố
Tấn công những ngọn đèn đường khiêm tốn
Con bò cái cất tiếng rống thô thiển từ cõi nào
Tự hào về cái đầu quá khổ
Tôi. Sợ hãi?!
Tiếng lục lạc đấm bóp giác hơi đáp lời xéo xắt
Loanh quanh ngã tư
Tôi lắng nghe sự im lặng trong phòng kín
Chúng tôi đang tập trung cho một chương trình có kịch bản
Thật hoàn hảo!
Con bò cũng hiện diện
Giương mắt điên tiết góp ý:
Hãy nói cho mình trong ngày Đức Mẹ khóc
Và thất vọng
Những con cừu ngây thơ
Hoang đàng theo đuổi từng dấu chân suy nghĩ
Hiểu rõ giá trị của im lặng
Bầy cừu tiếp tục im lặng
Con bò cái hồn nhiên
Kiên nhẫn gom nhặt những mảnh xơ mít thơm vàng
Rao giảng vô vọng
Hôm đó Đức Mẹ vẫn đang khóc
Và Người bị tiếng rống làm phiền
BÀ NÀ
Lên rừng đếm lá
Ngày tưởng mưa
Hoa địa lan, tàn tích cũ
Không còn xanh trên khung cửa
Ánh lửa và những nàng bướm mê muội.
Mù mờ nặng nhọc
ẩm ướt
Vùng hiếm hơi người
Hồn ma trú đầy trên thân cây và thân tôi
Vội vã ra đi
Sặc sỡ đám rêu đỏ chơi trò dậu đổ bìm leo
Bỏ quên trên dãy núi cao đầy mây, sương mù
Cả tiếng rên đêm qua tôi nghe thấy
Bà Nà
Tại sao tôi nghĩ đến
Người con gái thường xuyên vận dụng
khả năng rơi nước mắt nhưng không biết khóc
Kìa thác đổ
Nước khỏa dấu tôi…
Đà Nẵng, 6.2005.
PHỨC CẢM QUE QUE
Những con ngựa trời xinh đẹp
Lạ thay, một cảm xúc bất lực khi nói về chúng
Có sự khác biệt mơ hồ
Trên đỉnh cao đầy nắng, dư thừa hơi lạnh
Tôi khoái những con que que chân tay dư thừa màu thân củi
Hào hứng vui sướng lạ thường
Quên hỏi nó tên gì, đặc tính sinh dục, sở thích, kích thước tối đa
Tôi chỉ biết nó rất đặc biệt
Lần đầu tiên
Trong phòng tắm lạnh ngắt không nước nóng
Nó nhúc nhích như con ma trinh tiết cố tình chọc phá tôi
Thế thôi
Ngựa trời,
Có thể cùng tổ tông nhưng trông xinh xắn
và thu hút hơn nhiều
Điều mờ ám thiên vị?
Để bảo vệ bí mật
Chúng sẵn sàng nuốt trọn cái đầu của những tên bọ đực bẻm mép
Ăn năn vì trót được sinh ra trong hình hài bảnh bao
Suốt ngày sám hối tội đồ tổ tông
Tôi quí những con bọ ngựa – loài vật đầy cá tính
Nhưng luôn cảnh giác nghi ngờ giai thoại và động cơ lí giải
Tôi thích những con que que
Mơ hồ và công khai chơi trò quái
Tôi gặp nó chỉ một lần
Trong căn phòng thiếu sáng và nó thiếu màu sắc
Giấu đôi mắt
Không biết que que nhìn tôi từ bộ phận nào
Thích và sợ…
Hightland, 27,9.2005
TRẬT SỐ
Những chiếc dép lạc nhau không cùng số
Gá nghĩa vợ chồng
Sống - chết
Mỗi ngày lại thấy hạnh phúc
Mỗi đêm đấu lưng nhau dấu ánh nhìn
Những chiếc dép cùng màu
Hát lời yêu đương rời rạc
Những chiếc dép lẻ loi lề lệch trầy trật
Gắng gượng nâng đỡ
Đôi chân đầy vết xước
Gập ghềnh đè đám sỏi nhố nhăng
Những chiếc dép khập khiễng
Ti tỉ khóc
Mân mê vết đau
Sần vùng da chân
Ngón út móp đầu
Lâu ngày tim đau
Dị tật mãn tính
Chật chội từng giờ
Còi cấp cứu nối vòng hình quả tim…
NÔNG CẠN
Những người đàn bà quê học đòi sang trọng
Tụ tập trong những buổi chợ trưa
Lê táo bưởi bồng chuyện nhà chuyện cửa
Con ông nọ bà kia
Vừa đi nước ngoài
Vừa vào đại học
Thọc mạch vách rào
Liếc ngang liếc dọc
Dọ dẫm người này to nhỏ người kia
Huyễn hoặc lợi danh
Bán mua thân xác
Những người đàn bà đá thúng đụng nia
Rửa mặt bằng bùn
Mù màu
Tiền treo trên thân xác đám con gái mới lớn
Bán Tây bán Tàu
Bán ngoài chợ đêm
Mặt mày vênh váo
Những người đàn bà nông cạn
Nói về nỗi nhục của mình quá đỗi tự nhiên
Những người đàn bà mù quáng
Tự hào khoe mấy đồng bạc cắc lẻng kẻng trong quần.
BIỂU TƯỢNG TRÒN
Vòng tròn nhốt những giấc mơ sáng tạo
Mỗi người tự chạy rông lẩn quẩn trong đời sống mình
Một đường tròn hoàn hảo!
Mỗi tháng một vòng tròn
Ngăn cản những cuộc gặp tiền định
Hẹn mà không thấy
Sự sống vỡ toang
Trôi chảy dưới dạng một dòng máu bẩn
Cuộc đời một hình tròn khổng lồ
Điểm khởi đầu và kết thúc khó gặp nhau
Cứ thế lăn tới dấn tới
Kéo theo sự già nua
Li biệt, đau khổ và cuối cùng là kết thúc
Chẳng biết sẽ về chốn nào
Vòng tròn – thiện cảm
Mang lại cảm giác an toàn
Vui sướng
Hài lòng
Mất cảnh giác
Đón nhận bất hạnh
Những vòng tròn thực sự hiện hữu?
Minh chứng điều gì?
Những hình tròn hôm nay
Dự báo tai họa?
Đã đăng:
Mắt Giấy (tập thơ I) - Nguyệt Phạm
Mắt Giấy (tập thơ II) - Nguyệt Phạm
Mắt Giấy (tập thơ III) - Nguyệt Phạm
Mắt Giấy (tập thơ IV) - Nguyệt Phạm
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|