… Quan sát nhóm Ngựa Trời trước đây (2006), tôi thấy thế này: Lynh Bacardi nhiều [suy] tưởng [tượng] về cảm giác, Phương Lan chặt chẽ trong tư [biện] duy, Thanh Xuân thiên về lý [tự] sự, Khương Hà kể [thuật] chuyện, và Nguyệt Phạm thì tâm [cảm] tình... Cái tâm cảnh, tâm tình trong thơ Nguyệt Phạm là một tiếp nối của truyền thống nữ tính trong văn chương Việt, với những trải nghiệm về hình ảnh và tâm tư trong đời sống thường nhật. Để từ đó tác giả này làm khác đi, tuy cũng đằm thắm nhưng thẳng thắn và nhiều sức sống hơn các tác giả đi trước mình. Thơ tự do của Nguyệt Phạm không dàn trải như Lynh Bacardi, không trúc trắc như Phương Lan, không ám chỉ như Thanh Xuân, không phơi mở như Khương Hà…, ở đây là một tiếng nói nhẹ nhàng, một chiều và chân tình. Tiếng nói ấy dường như được thốt ra từ cái khả năng bẩm sinh về sự quan sát những biến chuyển, thay đổi rất vi tế của đời sống xung quanh, và cả bên trong chính mình. Nếu chỉ nói về khả năng nhạy cảm này, không ai trong nhóm Ngựa Trời qua được Nguyệt Phạm.
(Trích trong bài: “Đọc Ngựa Trời, quen mà lạ…!” – chưa công bố)
Lý Đợi
Nguyệt Phạm

Mắt Giấy
(tập thơ IV)
NHÀ XUẤT BẢN THANH NIÊN - 2008
ĐÈN ĐỎ
Buổi chiều
Nhiều hơi hướng kẹt xe
Quen thuộc.
Tôi bỗng thấy mình
Một thai phụ đứng trơ người
Giữa ngã tư
Chờ ánh đèn xanh nhấp nháy
Vạch trắng ngang đường
Làn ranh mong manh
An toàn đứt gãy.
Một vài cuộc xé rào nho nhỏ
Chạy băng đến cái chết
Đèn đỏ không còn ý nghĩa
Thời gian - lực hút mạnh hơn
Mỗi giờ tôi dọ dẫm bước
Rụt rè cảm tính
Trong mớ luật rối beng hỗn mang
Đâu là tín hiệu dừng lại
Đèn đỏ đứng ở trên cao
Mơ hồ chuyển động
SỬA MÌNH
Tôi đại tu mình bằng nhiệt độ.
Lửa đỏ rừng rực.
Những cây cà-phê thành than,
Đen láy lốp bốp nổ.
Những hòn lửa chuyển mình thành trắng
Vỡ vụn – tro bay.
Đau đáu
Thơm nồng
Mùi tiêu xông.
Khô khốc.
Se nhỏ từng lỗ chân lông
Mồ hôi quyện mùi thân thể
Nóng châm chích
Thớ thịt mất nước sạm đen nhăn nhúm
Chịu đựng từng ngày
Hành xác mình để tự lớn khôn.
MỘT NGÀY VÔ NGUYÊN CỚ
Tôi rong chơi qua những ngày buồn ngơ ngác
Gõ ngón tay lên mặt kính
Chỉ xuất hiện những âm khô
Kem chảy loang mềm trong ly
Thìa bé
Mồm đắng
Ngày ngắn
Quên lo lắng.
Tôi có sứ mệnh nào không?
Hay chỉ là một sự vô tình
Xuất hiện
Ra đi
Và để lại một sự vô nghĩa khác
Thật vô duyên!
NGÔN NGỮ
Tôi tìm thấy gì trong vần thơ anh?
Niềm tự hào vô nghĩa
Hay đó chỉ là những hố đen sâu hoắm
Chực chờ kéo tuột tôi khỏi anh.
Tương lai
Có thể là giờ tới
Có thể là hết đời
Tôi tìm lời giải đáp ở chốn nào?
Những ngày đi qua
Tưởng nhớ và mơ mộng
Tôi buồn vì lẽ gì?
Thất vọng và đau đớn trong thế giới riêng mình
Không gì xâm hại được
Trò chuyện với mình
Hai mươi bốn giờ không thốt thành lời
SA NGÃ TƯỞNG TƯỢNG
Mỗi ngày hoài nghi
Ngập tràn những câu hỏi
Rằng anh yêu em bao nhiêu
Anh có muốn biết về người đàn ông không mặt - không hình hài
Chỉ tồn tại giọng nói khi nửa đêm gọi cho em chỉ để nói:
“Tự nhiên anh nhớ em!”
Thế rồi mất sóng
Anh có muốn thấy những giấc mơ
Lo sợ xa xôi về điều không hiện hữu
Em trầm cảm với những sa ngã tưởng tượng
Xông hơi nỗi buồn
Anh có muốn nghe lời yêu
Vụng về như những tứ thơ vụt hiện
Từ em
CHỜ CON
Mỗi ngày mẹ dành ba mươi phút tập đi
Tập quên
Tập yêu để chuẩn bị cho một cuộc vượt qua
Xa lạ và thiếu kinh nghiệm
Mỗi buổi sáng
Mẹ tập thở bằng những ngón chân
Bằng ý nghĩ
Để chuẩn bị cho một làn hơi thở ra mạnh mẽ của con
Tiếng khóc mẹ mong chờ
Nhịp điệu lốc cốc
Con gõ kiến bấu vào thành bụng mẹ
Đau nhói – hạnh phúc ngời ngời
Bé yêu!
Mỗi ngày yêu con đều đặn
Trong sự lặp lại của ba nhịp thở
Ba mươi phút dành cho trang viết thưa dần
Mẹ làm những động tác vặt vãnh không đâu
Cho một khởi đầu
Niềm tự hào mong manh
Xuyên qua ngày
Chờ đợi trong tẻ nhạt
Không ý thức
Đôi khi cũng thấy buồn
Rồi lại vui
Rồi an ủi
Chờ con
Tiếng gọi xa lạ chưa từng thấy…
CỬ ĐỘNG
Niềm hạnh phúc mong manh khẽ quẫy đạp
Cái giật mình chật cứng buổi trưa
Đau nhói một không gian nhỏ bé
Những sợi tóc con mọc đầy bụng mẹ
Đôi mắt con trong
Đen hai đầu vú mẹ
Lóng lánh tiếng nghịch ngợm
Rơi trong đáy làn hơi
Thở đau
Những buổi trưa mệt nhọc thở lên
Tất thảy sinh linh ngủ quên
Đào ngũ cuộc sống bằng những trống trải
Cơn bão đi qua vùng nào?
Cánh đồng vàng rực những thân lúa chết khô
Chưa kịp cứng mình
Xơ xác những sợi lông mảnh dẻ
Rụng từng mảng trên làn da chuyển màu tim tím
Mẹ ngủ quên bên bàn vi tính
Mơ về con
Những cử động non nớt
Đủ làm đau mẹ
Đủ làm nên hạnh phúc
THỤ THAI
Gió đập vào lưng
Từng mảng tôi
rời mình bay phần phật
Tháng ngày
Rơi theo từng động tác nhắm mở
Tôi rơi vào đâu?
Trong những tiếng nói cười
Ngã nghiêng súc sắc
Ai rơi vào tôi
Rồi nẩy mầm
Rồi tung tẩy
Rồi ca vang
Khóc thét
BÀI THƠ CHO BÉ YÊU
Khoảnh khắc được nghe con khóc
Những mong ước vỡ trào
Tưới lên mẹ lạnh những giọt mồ hôi vùng trán
Nước mắt ướp mềm đôi môi mất máu
Toàn thân ánh lên nụ cười
Nhìn con từ một góc nghiêng
Làn da nhăn nhúm trắng nõn
Những giọt máu từ mẹ vẫn còn đỏ sáng
Lung linh ôm ấp thân con.
Cong vành môi
Tiếng khóc rung rinh
Con yêu chào đời
Mẹ biết làm người lớn
(còn nữa)
Đã đăng:
Mắt Giấy (tập thơ I) - Nguyệt Phạm
Mắt Giấy (tập thơ II) - Nguyệt Phạm
Mắt Giấy (tập thơ III) - Nguyệt Phạm
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|