… Quan sát nhóm Ngựa Trời trước đây (2006), tôi thấy thế này: Lynh Bacardi nhiều [suy] tưởng [tượng] về cảm giác, Phương Lan chặt chẽ trong tư [biện] duy, Thanh Xuân thiên về lý [tự] sự, Khương Hà kể [thuật] chuyện, và Nguyệt Phạm thì tâm [cảm] tình... Cái tâm cảnh, tâm tình trong thơ Nguyệt Phạm là một tiếp nối của truyền thống nữ tính trong văn chương Việt, với những trải nghiệm về hình ảnh và tâm tư trong đời sống thường nhật. Để từ đó tác giả này làm khác đi, tuy cũng đằm thắm nhưng thẳng thắn và nhiều sức sống hơn các tác giả đi trước mình. Thơ tự do của Nguyệt Phạm không dàn trải như Lynh Bacardi, không trúc trắc như Phương Lan, không ám chỉ như Thanh Xuân, không phơi mở như Khương Hà…, ở đây là một tiếng nói nhẹ nhàng, một chiều và chân tình. Tiếng nói ấy dường như được thốt ra từ cái khả năng bẩm sinh về sự quan sát những biến chuyển, thay đổi rất vi tế của đời sống xung quanh, và cả bên trong chính mình. Nếu chỉ nói về khả năng nhạy cảm này, không ai trong nhóm Ngựa Trời qua được Nguyệt Phạm.
(Trích trong bài: “Đọc Ngựa Trời, quen mà lạ…!” – chưa công bố)
Lý Đợi
Nguyệt Phạm

Mắt Giấy
(tập thơ I)
NHÀ XUẤT BẢN THANH NIÊN - 2008
Em giữ ngày thường như một bí mật!
…
THẾ GIỚI THIẾU SẺ CHIA
Ngồi đợi
Người không tới
Ai hất vào tôi những cơn vô cảm
Ngồi nghe
Ai khóc? – Tiếng khóc quen thuộc
Hình như trong tôi
Vô cớ
quá khứ dội vào ngực ứ tràn cơn nhớ
Ngồi hát
thách thức những cái nhìn xa lạ
Cười nhiễu cợt
Hát vì quá sợ hãi
Đến không còn nhận ra
Ngồi một mình
Ai gởi vào tôi
Ý niệm ngày
mơ hồ suy nghĩ nông cạn say đắm
Tôi
Ngồi
Đợi
Khóc
Suy nghĩ
Hát
Viết
Trong thế giới thiếu sẻ chia.
Piano, 5.10.2005
THÀNH PHỐ TRÊN CAO
Một mình tôi lẻ lạc
Thành phố trên cao
Ngày vội vàng không kịp
đón những giọt mưa quất buốt vào mặt
Ngạc nhiên, trên cao nước rơi nhanh đến thế!
Mắt tôi treo trên đọt cây bị cắt trụi lá
Suy nghĩ miền đắng khát mưa
Hàng hàng áo tơi di động đổ về
Những con ruồi đen bíu chân trong sa mạc nước
Đoàn người bất động trước đèn xanh đèn đỏ
Bao tay, nón mũ, áo khoác
Mưa mưa mưa!
Mưa tím mưa vàng
Mưa vãi trên những câu slogan quen thuộc:
“Thời trang và hơn thế nữa”,
“Như Tide mới là sạch”, “Khát khao hơn”,
“Luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu”…
Từ trên cao tôi vẫn đang lắng nghe
Hợp âm phố phần nào trở thành quen thuộc
Như tiếng xe vẫn ám trên mặt
Trên loang lổ cao ốc đô thị
những ngón tay âm khô chai sạn
Mơ dàn vĩ cầm chơi khúc giao hưởng
Ban mai phố tràn tiếng chim
Tháng 6.2005
CÀ PHÊ VỈA HÈ
Cà phê vỉa hè
Chiều vắng hoe
Rút từng cọng xòe
Ngày hai mươi tuổi trẻ
Tình đang xuân tuổi trẻ
Chỉ thấy vui vui vui
Chỉ thấy buồn buồn buồn
Chỉ thấy yêu yêu yêu
Cười ngờ nghệch, vênh mũi hếch
Đôi khi ngày dài lơi khơi
Tuổi rằm xuân treo ngơ trời
Cà phê vỉa hè
Một mình nói một mình nghe
Trơ như đất
Sưởi bằng hơi ấm của suy nghĩ
Mắt xa xăm
chẳng có gì cũng nhíu mày căng thẳng
Con bạn gọi
“- Alô, mày hả? Tao đang bận!
Có vấn đề! Biết chưa?”
Chiều cuối năm
ước mơ thầm
Ngày đầu năm
xin xăm
Khát vọng hà rầm ngực trẻ
Lửa yêu xoáy ngầm tim trẻ
Cà phê vỉa hè
Một mình nói một mình nghe
Chiều cao áp
Anh có biết
Đôi khi em là quãng lặng trong bài hát?
Đôi khi em
một nốt câm trong bài hát?...
MẮT GIẤY
Nhiều khi em nhìn anh bằng đôi mắt giấy
Trống rỗng vô hồn
Nhiều khi anh viết gì trên giấy
Trống rỗng vô hồn
Nhiều ngày em qua phố
Ai nhìn em
Ai nhìn nhau bằng những đôi mắt giấy
Nung thanh sắt đỏ sau gáy
Dán cuộc đời thiển cận
Nhiều khi em đọc được điều gì đó
Xuyên qua giấy
Nhìn khi em chẳng thấy được điều gì
Trên giấy
Mắt giấy, mắt giấy đang nhìn ai trên những cao ốc đô thị
Chiều nay em vào shop thời trang
Tìm mua những chiếc xì giấy
Cho chuyến du lịch sớm mai
Tạm bỏ những ngày buồn như giấy loại
Sàigòn, 8.2004
QUÁN LẠ
Tặng Phương Lan.
Quán lạ
Hẹn nhau cuối ngày
Đốt thuốc
Đốt nhau…
Tưởng niệm một ngày qua?
Hình dung một đời qua?
Thì em cứ ngồi xa xăm như thế!
Phông vải vốn đã dày
Bút vẽ cũng đã bày
Thêm vài vệt màu cũng chẳng làm chi!
Về đi em!
Sau giờ làm việc…
Quán lạ
Hôm nào cũng thế
Chẳng để làm gì!
Là cà lanh canh ly muỗng
Những tách chanh dây
Dòng chữ ngả nghiêng xiêu vẹo
Đêm mất ngủ…
Có một người đang ra vẻ chờ em, cần em
Ra vẻ yêu em…
Thôi thì…
Em đưa tay vuốt mặt mình
Tê cứng lạnh lùng
Chẳng biết!
Hình như vừa cầu kinh đưa thân xác phiêu linh
Lại hốc hác,
hối hả
Trát những hạt phấn li ti trắng hồng lên mặt
Khẩu trang che bụi
Che chính mình?!
Bước ra đường
Lịch trình y cũ
Chạy. Chạy và chạy…
Năm 2004.
TÌNH TRẠNG
El nhỏ hẹp
Đón tôi bằng chùm hoa cau trắng lòa xòa
Thanh nhã và quyến rũ
Tính cách thị thành!
El nhỏ hẹp
Hào phóng đãi tôi một ly nước cam đóng hộp
Giàu vitamin C
Đời sống đóng hộp!
El nhỏ hẹp
Mở bung những khung cửa sổ
Bùng nổ cấu trúc
Đa dạng chủng loại
Tùy lựa chọn
Đan ngang – vạch chéo
Thưa thớt – dày đặc những ô vuông
Muôn ngàn thế giới
Căng thẳng độ cao
Thư giãn cao độ
El nhỏ hẹp
Nhốt tôi vào những vòng tròn vô lí
Cùng tâm điểm xuất phát
Tung về nhiều phía khác nhau
180 độ ngả nghiêng
Những con ốc màu gạch rỗng ruột
Trong ô cửa riêng mình
Tôi ngổn ngang đơn độc
Đô thị bao năm căng mình xa lạ
(còn nữa)
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|