Trang chủ Kết nối Mai Văn Phấn Poetry by MVP Liên hệ  
Kết nối
Tin văn
Trả lời phỏng vấn
Thơ
Văn
Bài viết khác
Mai Văn Phấn
Sáng tác mới
Thơ
Trả lời phỏng vấn
Dư luận
Tiểu sử
Poetry by Mai Van Phan
Poetry
Interview
MaiVanPhan's profile
Translator's profile
Các tập thơ đã xuất bản
Vách nước - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Hội văn nghệ Hải Phòng 1992
Nghi lễ nhận tên - Thơ Mai Văn Phấn
Cầu nguyện ban mai - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng 1997
Gọi xanh - Thơ Mai Văn Phấn
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Các tập thơ trên Website

QUAY THEO MÁI NHÀ
(công bố: 11.2007)

anhanhemem
(công bố: 10.2007)

 

Nhã Thuyên

mật đêm

(tập thơ IV)

(tiếp)

Song sinh

Cô đơn, âm của nó, một âm trơn, mênh, lờn, phun ra theo hình vòng khum khum đài phun nước, và hình dáng tạo thành nó có thể gợi vẻ đẹp. Những đôi lứa đã nương dựa vào nhau, một đêm trăng lạc trời, một vòm cây tối, cột đèn, bậc tam cấp trong một khuôn viên xa lạ, dưới bóng hoa ban trắng đêm đẫm nước... Chàng trai rũ xuống tâm hồn nàng và đêm như một dải lá mềm, và yếu đuối, và xót xa, quạnh hiu, như một kẻ bại trận, không phải với những vết thương, mà với, một nỗi cô đơn. Nỗi cô đơn vừa vuột qua tay nàng, trong ánh mắt nàng, thảng thốt, nỗi cô đơn mặc áo trắng, có bóng đổ trên tường màu trắng, in hình bất động trên cánh cửa gỗ đèn rọi vào vẽ một bóng đen, nỗi cô đơn như phần khuất một câu thơ, dính lại ở mặt sau của vỏ chữ. Chàng trai phổng phao trong mưa, rồi rũ gục như một cành cây gẫy đổ, rồi chính chàng, người thi sĩ duy nhất dâng động nàng, và người thứ nhất, không, sau đó sẽ không còn một thứ bậc nào cho chàng cả, chinh phục nàng, một kẻ kiêu kì, và nàng không bao giờ hiểu được về chàng trai nữa, ngay khi tưởng đã có chàng trọn vẹn.

Cô độc, âm của nó, một âm nặng, trục, khốc, ộc xuống một vật nặng, một con chì ném vào lò lửa, lư trung hỏa, lửa đỏ chuyển màu đen quánh, thẫm tối và căn phòng nơi họ đang ngồi trước nhau, dồn nặng nhọc vào từng milimet khí thở. Cô độc, kí ức nàng xộc trở lại, thô mộc một khối nhân hình chưa và sẽ không bao giờ được đẽo gọt trơn trụi, một hình ảnh con người một tảng đá mốc thếch thu lu góc vườn, con chó nhỏ, cụp tai, mơ một cái hộp gỗ làm nhà riêng, một cục gạch lẻ vỡ ở góc vườn có con ốc sên nhỏ bám chặt không rời, nếu không cậu bé nào dứt ra để xem lưỡi nó nhớt nhả ươn ướt cảm giác của sự sống và nếu không mạnh tay bóp bóp để biết con ốc sên nhỏ đó rất dễ vỡ thì a, ha, này, thiên hạ đang reo, cứ tưởng cu mày là một kiểu hóa thạch đấy. Ở đó, ngôi làng cũ, căn nhà cũ, góc vườn, những xung đột âm ỉ và đau đớn bên trong gia đình đầy những nghi ngờ, cái khả thể của một nỗi đau không bao giờ ai dám xé toạc ra lớp màng - nhìn thấy rõ bên trong nó... Cho đến khi nỗi cô độc của hình nhân tối quạnh ấy lớn dần lên, âm thầm, và không ai biết đó là một ngọn lửa tăm tối.

Nỗi cô đơn, mênh mang, mở mãi, mây, nước, màu trắng, bao dung, thi sĩ, triết nhân, chúa cứu thế... Còn nỗi cô độc nặng trầm, vón cục, khép chặt, đá, chì, màu đen, vực thẳm, rừng sâu, thèm biển, nước mắt, nhạo báng, văn sĩ, kẻ sát nhân, nhà khoa học, tội lỗi, nghiệp chướng, tự sát... 

Đằng sau chúng, chỉ có những câu chuyện sinh thành là khác nhau, còn lại, không một a biết gì hơn cả, không bao giờ hiểu được, cô đơn và cô độc, anh và em,...

2007

 

 

Những giấc mơ nghĩ lại

Nàng nói dối, bởi thực ra, những đêm, nàng đã không ngủ. Nàng nằm đó, để một ngày trôi qua, để những ngày đã qua của hơn 20 năm, chầm chậm lướt qua trí óc, chạm vào da, vào cánh tay nàng gầy nhỏ với những đường gân nổi lên, da nàng run run, rồi run run, một điều gì của-vừa-qua, chạy dọc cơ thể, sống lưng nàng vùng da bụng nàng cồn cồn chạy, như cát đã ướt khi con sóng đến và đi, những sợi lông chân bé nhỏ, hình như chúng đã được những ngón tay nghịch ngợm, vuốt vuốt đôi khi, hay là gió, chính là gió đã vuốt đôi khi, những sợi lông chân rung rung như tơ và bỗng huyền hồ trong bóng sáng của đèn điện đã tắt mà đêm còn giữ lại bằng hình dung, bằng mơ tưởng, nàng nằm đó, nàng nói dối, nàng đã không hề ngủ, nàng đã nằm, để đôi khi rung bần bật những giấc mơ nghĩ lại, nhớ không thôi cái đã mất tuyệt vọng hiện diện trở lại, để được nằm, nghĩ về, mơ về, một cái gì, của nàng, vì nàng, dành riêng cho nàng, chính là nàng, không phải, ồ, chẳng có gì là đúng nữa đâu, lúc này,…

Nàng nằm đó đôi khi đã chạm môi vào một cặp môi xa lạ, nàng thấy lạnh bởi chạm vào một tảng băng, một màu đá hoang của một hang động nguyên thủy tình yêu, thuở ấy, thật đẹp, chẳng lẽ con người lại không biết yêu nhau. Nàng biết mình đã đến trước kì hạn phải đến trong cuộc sống, và đòi ôm cả thế giới, đòi khởi đầu, đòi xáo trộn, đòi sắp đặt, đòi hỗn loạn và đòi trật tự và đã nhận, một món quà từ nó, là sự thất vọng cứ lớn mãi, chật bung khỏi cơ thể nhỏ bé, và bàn tay đã tìm kiếm, đã hân hoan, đã úp mặt, đã chối từ, đã tát, đã tát chính mình để lay dậy cho kì được một nỗi đau đòi chết vĩnh viễn của mình, một đêm nào đó. Cuối cùng, nàng rời đi khỏi vùng đất, nơi nàng đã ngu ngơ đến trước kì hạn phải đến, để lại thành kẻ ngu ngơ, khi một tình yêu bắt đầu, ở nơi nào đó trong vùng cấm của tim nàng, vùng ngăn trở, vùng cằn sỏi, vùng gian nan khai khẩn, vùng ý nghĩ cầm tù, vùng trào nhựa, vùng ngào ngạt, vùng chàng trai của nàng đã say sưa mùi hương độc và lạ, đã trườn tới với đôi mắt khói ám trong một chiều đen trên thành phố đen... như thế, chàng trai đã chạm vào nàng, trái tim nàng, giật tung bằng sức mạnh của kì năng yêu thương chiếc vòng cổ đã thít chặt nàng vô lí và đòi nàng phải để sống lặng lặng trên tay, trên da thịt, trong ý nghĩ, trong gân tủy, máu xương, tóc, trong tâm hồn những cảm giác của mình, những-cảm-giác-tuyệt-đối-mình, hàng đêm, hàng đêm, độc-quyền-tuyệt-đối-mình...

Nàng nói dối, bởi thực ra những đêm, nàng đã không ngủ. Nàng nằm đó để được hôn bằng môi bằng mắt bằng vuốt ve bằng ý nghĩ trìu mến bằng một hơi thở mềm bằng ngón tay đan bằng hình dung và bằng chữ. Những đêm nàng đã không ngủ và hôn và chữ đã chạm đến nàng, đã tới được nàng, những đêm đó, nàng có thể đã tìm thấy, và đã khóc, và nàng, đã không phải là tuyệt vọng.

13.08.07

 

 

Căn cội của hành vi

Bất chấp những cái nhìn soi mói, sự phán xét đạo đức anh một tay hợm hĩnh nửa mùa, một kẻ mới nứt mắt đã học đòi thói tật các ngôi sao mới xuất hiện, bất chấp cảnh báo anh sẽ đánh mất rất nhiều thứ khi lao vào những cuộc chơi không chuẩn bị, trong một cộng đồng mù mịt và yếu ớt; bất chấp sự tưởng tượng ồn ào anh đang tính toán úp chụp mọi tai tiếng lên những kẻ đã coi thường và cười nhạo anh bằng ngôn từ lợm giọng, để đấu tranh cho bằng được và thu chiến lợi phẩm cho mình, bất chấp sự nhạo báng anh sẽ thất bại trước lực lượng và sự phòng vệ chắc chắn của họ,… Thậm chí, anh cũng đã bỏ ngoài tai lời khuyên tận tụy của những người luôn nghĩ họ sẵn sàng ở cạnh anh, anh từ chối sự gắng sức để chứng tỏ mình không là kẻ thua cuộc, anh từ chối những cuộc chiến tưởng tượng vô nghĩa, từ chối từ “tranh đấu” không phải bởi vì anh hèn nhát, yếu thế,

Bản tính ảo tưởng vĩnh viễn về ý nghĩa của sự vật/việc đến ngay từ chính nó và không gì ngoài nó là căn cội của tất cả những hành vi anh đã/đang làm, rằng khi anh bắt đầu lên tiếng thì đó - đầu tiên, cái hành vi nói của anh, sẽ có ý nghĩa như một cách anh bày phơi và làm hiện diện, làm sống động chính ngôn từ của mình, dù biết điều đó sẽ không được nhận thức như một nhu cầu thiết yếu nhất của con tim anh, 

Còn tất thảy những điều nằm ngoài bản thân anh và cách-anh-thuộc-trong-thế giới, chẳng hạn, một cuộc chiến đấu thiên hạ tưởng tượng anh đang là nhân vật chính - người hùng tự phong hay con tốt thí mạng, những khao khát đạt được tính thực tiễn của hành vi và chiến lược, hoàn toàn xa lạ với anh, cuộc sống của anh, và tất cả những điều đó có ý nghĩa gì khi một bước đi của hơi mưa đang khẽ đến…

Bởi vì anh-thuần-túy-là-một-kẻ-viết.
29.11.07.

  

(còn nữa)

 

Đã đăng:
mật đêm (tập thơ I) - Nhã Thuyên
mật đêm (tập thơ II) - Nhã Thuyên
mật đêm (tập thơ III) - Nhã Thuyên

Ý kiến của bạn về bài viết này:
Tên người gửi
Email
Tiêu đề
Nội dung
 
Chú ý: Ý kiến của bạn phải được Ban Quản Trị duyệt mới được hiển thị
   

Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:

 

 
TÌM KIẾM
Sắp xếp theo tên tác giả
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z
BÀI ĐỌC NHIỀU

Nguyễn Bình Phương

 

Đặng Thân

 

Dương Kiều Minh

 

Đoàn Minh Hải

 

Nguyệt Phạm

 

Đỗ Kh.

 

Lê Vĩnh Tài

 

Hoàng Ngọc-Tuấn

 

M.Đ.Triều Tâm Ảnh

 

Trịnh Cung

 

eL.

 

Khánh Phương

 

Lê Ngân Hằng

 

Nguyễn Việt Hà

 

Nhã Thuyên

 

Nguyễn Quang Thiều

 

Lam Hạnh

 

Y Ban

 

Đỗ Phấn

Số lượt người truy cập:
60940
Trang chủ | Kết nối | Mai Văn Phấn | Poetry by MVP | Liên hệ  

Bản quyền trang Web thuộc về MAIVANPHAN.COM @2007
Email: maivanphan@gmail.com