Đọc Phan Trung Thành ta dễ bị miên man cảm giác thân thuộc đầm ấm, bởi ngôn ngữ thân ái thắm thiết, câu thơ trong và đẹp lạ lùng - “tự cao xanh giọt giọt đầm đìa”, “đất ơi đất nở mùa”, “sư cười tỏa nắng vườn không”, “bánh xe chữ dịu dàng nghiến xác”,”đôi bờ rời ta tìm nguồn sông khác”... Nhưng đó chỉ là cảm giác ban đầu. Càng đọc Phan Trung Thành càng hoang mang, bối rối. Thi hứng phóng túng, tư tưởng tự do, cảm quan khoáng hoạt đã làm cho câu cú, chữ nghĩa, thái độ, cảm xúc trở nên bất định vô biên. Câu thơ nào cũng trọn vẹn, bài thơ nào cũng trọn vẹn, thế nhưng câu thơ nào cũng dang dở, bài thơ nào cũng dang dở, cảm hứng nào cũng dang dở. Đó cốt cách và bản lĩnh của một thi nhân đã thành trong hun đúc “độ lượng như thơ tàn khốc như thơ”, “Tôi nghiêng tay rót chạm bình rỗng rang”. Thơ Phan Trung Thành cao sang ngay cả khi sử dụng các thi liệu bình dân, ngay cả những rung động nhỏ lẻđời thường. Phan Trung Thành cùng một số nhà thơ trẻ đang làm nên diện mạo một thời đại thơ Việt.
Nguyễn Linh Khiếu
Phan Trung Thành

Mang
(tập thơ III)
NHÀ XUẤT BẢN TRẺ
HỘI NHÀ VĂN TP.HỒ CHÍ MINH 2004
(tiếp)
TRONG LỜI
Đôi bờ rời ta tìm nguồn sông khác
con đò vừa chạy vừa trôi
mái chèo khua vang thời cơ đơm biếc
mũi nằm phơi chân đồi
diện tích mồ hôi lóe sáng quên màu gạch nối
mưa vung từng trận dậy thì
cánh đồng bao yêu ngày nhận mặt
vẫn còn sấm sét mùa đi
TIẾNG VỖ CÁNH BẦY SẺ NGÔ
Chục sẻ ngô mươi ngàn, người mưa phóng sinh
tầm mưa bắt đầu vọng
tháng Giêng hay tháng Bảy tiếng vỗ cánh bầy sẻ
bão thanh miệng lưỡi, cám nước nuôi tiếng kêu
tiếng kêu nuôi sự sống ngoài lồng
ta phóng sinh
người bán chim mời, khẽ dụi mắt sáng đường bay vỡ
những mẩu bánh mì vụn trong lồng rỗng mây trời bay
qua
bay qua…
mồ bé đã mười năm chưa tảo
cát hanh không mùa
sợi gân máu trên da thịt em chùm lưỡi sẻ khô còn nóng
chưa rời miệng lồng, sau lớp đất thâm u
bầy sẻ ngô bay cùng tiếng vỗ
phóng sinh tiếng khóc của mình
VỀ VẮNG BẠN THƠ
nhớ anh Nguyễn Văn Phương
Ngày về nhìn sông ta ngồi thơ lên đá
đường Lê Lợi ồn không che được tiếng nấc giấc trưa
bài ca kẻ ngụ cư nghiêng thời gian phún xuất
trước mặt mũi thuyền không thống thiết
đường chạy mắt dài, mồi nhang kẻ sống
phố chằng vết cách tân, thiếu phụ đẻ hoang không kịp
thở
mưa đỏng ôm mùa hạn khóc
nối cây vào mủ
từ đáy sông trôi về con chép cỏ
vẫy đuôi vàng phố giao thương
cựa mình trong sương!
lặn thật sâu, thật lâu rồi ra giọt Hương Giang trầm ẩn
đính chính mặt sau ngày xuống đêm lên
bít tất với chân tròng đen với kiến
Ghế và Ngôi đính chính tim đèn
đính chính mặt sau hờ đính chính…
chết phải là đính chính sau cùng của…
ly rượu mời đi rút về kịch câm tâm hồn chữ
bóng ta xá lợi mặt đường
đôi khi cầu khỉ
thăng bằng đến chóng mặt
vẫn đi
cuồn cuộn bao mùa giờ nghỉ mệt – nghỉ chơi
giỗ đầu sông con chép vàng ngoảnh mặt
có về đọc thơ ?
lần này không đính chính
THỦ DẦU MỘT
Với Lê Minh Vũ
Phố nở – hoạt cảnh ta làm rối
đô thị chân mây cụm lá non bó hẹp
đường làng
những đường làng, khái niệm ấu thơ kẹt cứng đường
làng
khi bạn viết câu sạch bùn – cứ nghĩ làm sao sạch bùn
trong da thịt đẫm bùn, gáy tóc và hơi thở
không bôi trơn, tôi nói
cần hai mét ngủ bốn mét yêu và mười mét viết…
đốn ngộ bạn thét – thằng mất ngủ
những con rối bắt đầu nháo nhác, cố rúc đầu khỏi vỏ
bùn
nước đã ăn xám lòng chân nó
bắt đầu tuyên bố
đô thị! đô thị!
VỀ MỘT NHÀ THƠ
Nhà thơ mất
tin rộng dày xung động quanh thơ
không sự kiện chói tai, tôi nghĩ
dấu chấm trước con đường
mọi nghi cảm vào đỉnh khát…
lời cảm ơn công cộng có gì…
quan trọng
hơn phấn khích dai dẳng tìm đường
hiển lộ từng nét chữ
cuộc khai canh tàn
CÁI GẠC NAI
Trong khoảnh rừng trước mặt trên tường
cái gạc nai nhọn vào đêm trước
bọc nhung lỗi thua cuộc
và trí nhớ chồi non bóng
đức hạnh an theo tiếng gọi bầy đàn
sau bức tường vọng khoảnh rừng hoang
cái gạc nai tựa mình hứng gió
LÒ THIÊU BÌNH HƯNG HÒA
Mỗi tối tôi say đường phố ngủ giấc chiều đèn đóm
hàng cây nghĩa trang lặng im nhìn nét cũ
trên vai tôi chất nặng một ngày
một ngày một ngày vàng mã
Nghĩa địa bên lề bày bán hàng lạc xoong
từ cốp đèn bàn là ghi đông
căm vít xe đạp mới chôm
mớ bòng bong gà vịt sống chết chào mời
Cổng lò thiêu Bình Hưng Hòa rộng bốn làn xe
nhiều ngày chật nhiều ngày đông người đến đi tan loãng
những chiếc xe trên đường lao như quỷ
còi hụ người hống lấy sống đè chết…
Tại sao tôi ở phía Bình Hưng Hòa?
nhìn bụi mưa rào mặt nghĩa trang
thấm dần trong hơi thở tôi trong tiếng ho khan này
trong ý nghĩ con đường muốn hất tung xe ngoài mặt lộ
Bình Chánh 04.2002
(còn nữa)
Đã đăng:
MANG (tập thơ I) - Phan Trung Thành
MANG (tập thơ II) - Phan Trung Thành
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|