LỜI TỰ BẠCH:
Tôi bắt đầu viết Lò Mổ cách đây 4 năm. Viết về một hiện thực. Đó là hiện thực của cái lò mổ bò ngoại ô thị xã của tôi. Hiện thực cái lò mổ bò này mang tôi đến một hiện thực khác đau đớn và kinh hãi hơn.
Câu chuyện về cái lò mổ mà tôi kể có thể không phải là thơ, không phải là văn xuôi…Nghĩa là một sự xác định một thể loại văn học nào đó chẳng còn ý nghĩa gì với tôi cả.
Khi còn trẻ, tôi đã đến cái lò mổ đó. Tôi không bao giờ quên được bầy ruồi khổng lồ, gã chủ lò mổ, một người thọt chân làm công việc đánh số thứ tự vào đầu những con bò bằng vôi để giết thịt, một chàng trai làm thêm bằng cách đập búa vào đầu những con bò, một cô gái 16 tuổi làm nghề luộc tiết bò bị cưỡng dâm, những cái đầu bò bị cắt rời với đôi mắt vẫn mở, những chiếc chum sành đựng máu bò, cột trói, dây thừng, búa, dao chọc tiết….
Nhiều năm sau trở lại, dãy nhà làm lò mổ đã tan hoang. Những gã đồ tể đã chuyển đến một lò mổ hiện đại hơn. Nhưng tôi vẫn nhìn thấy và nghe thấy tất cả những gì đã diễn ra trong lò mổ ấy. Tất cả giờ đây lại hiện ra và vang lên ở một nơi khác. Và tôi thấy, chúng ta nhiều lúc là những con bò ấy.
- Đời sống chúng ta đang sống có thực sự là một đời sống không?
Đấy là câu hỏi đau đớn nhất nhưng chứa đựng khát vọng mãnh liệt về Tự do của nhân vật chính trong Lò Mổ và nó vẫn vang lên trong từng ống máu của tôi như tiếng rống những con bò bị đập búa và bị chọc tiết.
Đấy là lý do tôi viết Lò Mổ.
Lò mổ dự định có 25 chương. Đến giờ, tôi vẫn chưa dám viết chương cuối cùng. Tôi không có ý định xuất bản bất cứ chương nào của Lò Mổ khi chưa kết thúc. Nhưng rồi nghe tin maivanphan.com sẽ tạm thời đóng cửa vì luôn luôn bị những con virus tấn công nhằm xóa đi toàn bộ trang Web này, tôi đã gửi một số chương của Lò Mổ cho maivanphan.com như một lời giã biệt.
Hà Đông, ngày 2 tháng 6 năm 2008
NGUYỄN QUANG THIỀU
Nguyễn Quang Thiều

lò mổ
( trích trường ca)
một
CUỐI THU.
SƯƠNG MÙ VÀ HOANG VẮNG.
Giấc mơ những con bò xứ sở. Một ban mai tĩnh lặng gọi chàng. Trong cơn mê chàng không thể nào đi hết dãy nhà cấp bốn . Chàng thèm khát những đồng cỏ. Đêm qua từ lò mổ trở về, chàng đổ xuống giường như người trúng đạn.
Chàng buồn nôn. Mùi máu bò dính bết trong tóc và đông như thạch trong kẽ móng tay. Lưỡi chàng cong lên...
Và đôi mắt. Từ mù sương, từ máu đông, từ tận cùng im lặng, từ hoang dã.
Nhìn chàng.
Và đôi mắt. Cận kề ô cửa. Cận kề bàn gỗ. Cận kề chiếc gối ái tình. Cận kề hơi thở. Cận kề tiếng nói trong ngực.
Nhìn chàng.
Những ngày thu cuối cùng bò qua cửa sổ. Ngôn ngữ quá suy đồi và đang chết quanh nàng. Tính từ cô tịch và cách biệt. Nàng đã đọc những câu thơ. Đêm qua họ ngủ trong nghĩa địa. Bánh xe tang lăn trên con đường đọng nước. Chàng đang mất hết khả năng chung sống với những tính từ.
Chàng phải ra đi.
Thế giới của cô đơn.
Ngày ấy nàng khóc.
Một chiều cuối thu dằng dặc và âm u. Nàng nằm bên chàng. Hoan lạc và đắng cay. Thánh thiện và trần tục. Trong sáng và tăm tối. Nhân hậu và tàn ác. Rộng lượng và hẹp hòi.
Chiều thu ấy không phải của Thế gian, không của Thiên đường.
Sự trôi nổi...
Nàng : Có phải chúng ta tội lỗi ?
Mùa thu tàn tạ những đầm sen.
Nàng : Em không muốn trở lại ngôi nhà cũ.
Chàng : Nhớ đừng quên chìa khoá.
Nàng : Đêm qua một kẻ lạ cưỡng dâm em
Một kẻ thứ ba - một dòng nước giá lạnh, một ngọn lửa pha đầy khói, một đạo đức, một món ăn nguội, một con dao, một tòa án, một ân hận, một kinh bỉ, một doạ dẫm, một tự bào chữa, một thói quen....đang bò vào giữa hai kẻ.
Nàng : Đêm qua một kẻ lạ chui vào dạ con của em…
Lại kẻ thứ ba.
Tất cả như đã chết.
Những tiếng nói vang trong tro bụi
Chàng và nàng chạy trốn mọi người
đến một nơi và ở đấy
họ nói về người thứ ba.
Con bò trong lò mổ đêm qua cường tráng và đầy kiêu hãnh. Chàng phải nện đến nhát búa thứ ba. Cái khoáy lông trên đầu con bò như bông hoa đang nở. Con bò quỵ xuống như làm lễ.
Chân nó không hề run. Cơ bắp nó vặn xoắn, căng cuộn và nổ vỡ từng hồi.
Đẹp khủng khiếp
máu con vật trong nháy mắt liếm sạch màu thép lưỡi dao.
hơi nóng của máu hầm hập
mê man và phủ ngập.
Những bóng đèn lơ lửng.
Đỏ hừng hực.
Nóng bỏng.
Kích động đến rồ dại.
Và đôi mắt.
Của một trẻ sơ sinh.
Tinh khôi trong tã trắng.
Của một thân hấp hối.
Trong mờ tối căn phòng.
Của một lãng quên.
Của một xa lạ.
Của một tố cáo.
Của một an ủi.
Nhìn chàng.
Ô cửa mùa thu bạt ngàn mây trắng.
Mây chống lại sự hình dung của chàng.
Đấy dòng sông,
đấy cây,
đấy bồ câu,
đấy xác chết,
đấy hoa nở,
đấy mây...
Ô cửa mùa thu...
Xa xôi. Thổn thức. Mê dụ. Cần cảnh giác.
Nàng : Anh có còn yêu em ?
Lặng câm.
Không ai nhận ra chiếc nhẫn đính hôn.
Nàng đã khóc...
Con bò trong lò mổ đêm qua chết khác những con bò chàng đã giết. Không kêu rống, không vật vã, không bắn vọt phân và nước tiểu, không ợ máu mũi. Đôi mắt mở dịu dàng, buồn bã. Không bao giờ rơi lệ.
Lặng lẽ và cô đơn.
Khôi nguyên và huyền bí.
Chưa bao giờ một đôi mắt như thế.
Nhìn chàng.
Chàng đau khổ quay đi.
Chàng sợ hãi nhắm mắt.
Mắt mở trong máu chàng.
Mắt mở trong óc chàng.
Chàng kinh hãi thu mình.
Nhỏ mãi.
Nhỏ mãi.
Chàng nhỏ bằng đôi mắt.
Chàng ngủ trong chính đôi mắt mở.
Máu chảy vang suốt đêm.
Chiếc chăn nặng một tấm da bò ướt.
Những cái đầu bò bị cắt.
Thở nóng rực căn phòng.
Bọn đồ tể cắt cổ con bò để lột da. Đôi mắt vẫn đẹp vậy. Lúc nhìn đôi mắt ấy, chàng thấy Thi ca đi qua. Có gì đó vừa đổi thay hơn mọi cuộc cách mạng trong chàng.
Ôi đôi mắt mở mọi nơi
Như chàng hình thai trong đôi mắt ấy.
Và chàng lớn lên
Trong mênh mông của mắt.
Nàng : Chiều qua em nấu một món ăn mà em không biết tên. Và em sợ món ăn đó
Chàng không biết nhiều về thực phẩm lạ. Không phải là bữa tối. Một chiếc ghế vô hình bỏ trống. Đứa con bé bỏng của nàng ngồi trên một chiếc ghế. Giọng nói của nó vang ở một chiếc ghế khác.
Một ngai vàng của tinh thần.
ánh sáng
giấc mơ
hãy chạm cốc.
Đừng bao giờ buồn bã.
Ruợu vang đỏ ngân lên.
Con bò bị giết đêm qua. Tấm da nặng và ẩm vứt vào góc tối. Nó chuyển động như một con sứa khổng lồ của đại dương đen. Phù du và vô cảm. Con sứa sẽ ra đi. Những đại dương thì thầm của bạt ngàn sứa.
Con bò được xả thịt. Những cơ bắp không ngừng vặn xoắn, căng cuộn và nổ vỡ....
Chàng nhét chiếc đại cán vào túi ni-lon in dòng chữ đã mờ : Chúc Mừng Năm Mới.
Qua cái đầu bò bị cắt để trên phiến đá lạnh.
Đôi mắt
MÙA THU XA XÔI.
hai
CHỦ NHÀ TRỌ LÀM NGHỀ ĐẬP ĐẦU BÒ ĐÃ BA MƯƠI NĂM.
Giờ lão tật nguyền. Cánh tay phải teo và cong . Đêm đêm gã đi Hoa mai quyền . Những đứa con thành đạt của lão ghé qua. Những đứa con lớn lên bằng tiết bò kho và gạo hẩm. Giờ chúng chối từ lão.
Chủ nhà trọ dạy chàng nghề giết bò.
Bài thực tập đầu tiên một cái sừng bị gãy.
Đội mũ cối lên.
Khoác đaị cán vào.
Hãy nhìn vào khoảng giữa hai chiếc sừng.
Ở đó...ở đó...cái khoáy lông.
Khe khẽ một bông hoa.
Nâng búa lên.
Giá băng và nức nở.
Chủ nhà trọ : Quan trọng nhất cái chết phải đến từ từ.
Đấy là một nghề.
Tàn bạo và trung thực.
Những con bò ngã xuống như đi ngủ.
Thịt bò tươi phủ ngập thế gian.
Một cái đầu bò vẽ trên cánh cửa.
Những lời giảng buổi tối,
Đức hạnh cho cái chết
Vẻ đẹp cho cái chết
Và miên man những lời an ủi...
Chủ nhà trọ : Trả công tôi bằng một cặp lồng tiết bò nóng mỗi sáng.
Bữa sáng mấy chục năm nay của chủ nhà trọ. Một tảng tiết lòng đào bốc hơi ngùn ngụt. Một cút rượu trắng rẻ tiền. Những ngọn húng đẹp như hoa dại.
Hãy mở hai chân, xuống tấn, nâng búa lên...
Khoảng giữa hai chiếc sừng
Một khoáy lông mở khẽ
- Quan trọng nhất cái chết phải đến từ từ.
Chàng đạp xe trong bóng tối. Con bò đầu tiên bị giết . Mờ mịt chân trời đỏ trên cặp kính. Một làng quê xa như hoá đá. Bão gió. Sóng thần. Những mái chèo mai táng đáy đại dương. Người đàn bà sinh ra chàng đi tắt qua biển.
Nhát búa của số phận.
Than khóc và chạy trốn chẳng làm được điều gì.
Hãy nâng búa lên
hãy nhìn thẳng
tàn bạo và trung thực
Một con đường đi tắt qua biển cả.
Đỏ tối những bức tường. Đỏ tối chum sành. Đỏ tối bóng đèn. Đỏ tối thớt. Đỏ tối dao. Đỏ tối chìa khoá. Đỏ tối gốc cây gần. Đỏ tối chảo luộc. Đỏ tối xe vận chuyển. Đỏ tối tiền trả công. Đỏ tối biên lai. Đỏ tối chứng minh thư. Đỏ tối những đúa trẻ.
Chủ lò mổ sạch sẽ.
Khúc củi gõ những chum sành.
Tất cả luôn đầy ắp.
Chàng trở về nhà trọ. Thành phố ngủ mê man. Cặp lồng tiết bò nóng mãi một đời sống. Chủ nhà trọ mở cửa. Hàm răng mẻ nham nhở trong bóng tối. Lão nâng lên hạ xuống chiếc cặp lồng.
Cổ họng nổi những hạt sần
sâu hun hút,
ồng ộc.
Ô cửa một mùa hạ lúng túng và nóng khủng khiếp. Ở đó nhô lên một cái tháp nhà thờ. Nàng rũ rượi suốt buổi chiều. Nàng cầu nguyện trong im lặng. Nàng thiếp ngủ.
Chủ nhà trọ : Tiết ngon quá cậu ạ. Con bò này khá đấy.
Giấc ngủ từ từ nuốt chàng. Con rắn của bóng tối, của rã rời, của kinh hãi, của vô nghĩa đang nuốt chàng. Từ tốn và lạnh lẽo. Những người quen lướt qua.. Lặng câm như đã chết. Con rắn đã nuốt đến chỏm tóc cuối cùng của chàng.
Một thành phố khác hiện lên. Thành phố Sau Mười Hai Giờ Đêm. Tất cả các dãy phố đều mang cái biển sắt đầu bò. Những ngọn đèn sáng những linh hồn bò.
Gã chủ lò mổ lang thang. Thành phố ngập tràn những gã. Những chiếc búa đập đầu bò mấy chục năm. Những chiếc búa như đúc bằng máu. Giữa trung tâm thành phố. Một bức tượng dựng lên. Một con bò rướn người. Một chiếc búa vung cao. Một xô máu bò nghiêng đổ. Những bầy quạ bóng đêm. Uống mê man. Gào thét mê man. Ngửa cổ hát mê man. Chúng bay mộng du trong cơn khát. Tất cả rừng rực đỏ. Thành phố của những tiếng rống vang. Cửa hiệu ngập tràn những búa.
Và gã đi, gã đi.
MỘNG DU TRONG NIỀM TIN MÙ LOÀ CỦA GÃ.
Năm
BIẾN MẤT DÃY LÒ MỔ, CHÀNG KHÔNG CÒN NHẬN RA, TRÊN CÁNH ĐỒNG TRONG ĐÊM
Như một phép lạ, ai đã mang dãy nhà đi khỏi nơi này.
Chàng nghe tiếng gọi vọng qua những ô cửa. Tiếng những mèo hoang.
Chúng không trả lời chàng. Ngồi im lặng trên bức tường sắp đổ.
Giống những người già tinh quái nhưng nhiều khi nghễnh ngãng.
Với đôi mắt thú hoang - đôi mắt người tình tuyệt vọng.
Với mùi thú hoang gợi chút gì thân thuộc.
Với máu chảy xối xả dưới bộ lông thú yên tĩnh.
Chảy đến miền xa xôi trong ký ức mà trong mơ chàng cũng chưa tới được.
Gọi chàng trong đêm. Gọi đúng họ tên chàng. Tên quê quán chàng.
Gọi đúng ngày sinh của chàng mà chàng đã đánh lừa trong bản khai sinh.
Gọi đúng những cái tên chàng định gọi nhưng vội bịt miệng lại vì sợ hãi.
Gọi chàng - những hoang thú đực gọi những hoang thú cái.
Gọi chàng - loài thú ăn thịt dụ con mồi.
Gọi chàng - trăng gọi thuỷ triều.
Gọi chàng – tiếng cổ xưa thức dậy.
Và chàng ra đi. Không phải mộng du. Con đường quen thuộc xuyên qua thành phố.
Chàng vẫn nhận ra ngã tư đường nơi đèn đỏ có lúc kéo dài một thế kỷ.
Đêm đêm chàng tự hỏi : Có phải thành phố chết tự lúc nào mà chàng không biết.
Và thế chàng cứ sống trong thành phố ấy, đi chợ với những người chết, gọi điện cho những người chết, ái ân với những người chết.
Hay chàng đã chết nhưng linh hồn qúa nặng nề không thể dời bỏ.
Đêm đêm chàng tự hỏi có phải đó là một nghĩa địa của những kẻ quá nhiều dục vọng.
Nhiều lúc chàng không phân định được chàng đang sống trong một cái chết hay đã chết trong một đời sống.
Thời đại chàng chật ních những tay ảo thuật, những người điên, những kẻ mù loà, những người câm, những kẻ hoang tưởng.
Và thế chàng vẫn luẩn quẩn gần nửa thế kỷ trong thành phố tìm câu trả lời:
- Tại sao tôi không dời bỏ nơi này ?
Tâm hồn chàng vẫn xôn xao mỗi ban mai thức dậy đứng bên ô cửa.
Bởi ở đó chàng phải nói lời xin lỗi với người đàn bà thường sống lùi vào bóng tối.
Bởi ở đó có những đứa trẻ bữa tối vẫn dọn thêm một chiếc bát và một đôi đũa.
Bởi ở đó có một thư viện chàng đợi mãi một cuốn sách. Một công viên chàng đợi mãi một cái cây.
Một quán cà phê với bóng tối nơi chàng ngồi đen hơn cà phê.
Và đen hơn cả bóng tối là những ám ảnh hiện tại nơi báo hiệu sinh ra những bài thơ.
Bởi ở đó có một ngọn đèn đường bị hỏng từ lâu trong đêm đột ngột sáng.
Làm bầy chuột cống đang sục tìm trong một bọc rác chợt loé sáng lên.
Con này nhìn con kia vừa sợ hãi vừa bị quyến rũ bởi bộ lông của chúng rực rỡ kỳ lạ.
Bởi ở đó có một đứa trẻ thường đứng đái dưới gốc cây.
Vừa đái nó vừa nhìn dòng kiến vô tận bò dọc thân cây và mất hút phía trên cao.
Bởi ở đó có một bà già không quan hệ huyết thống với chàng vừa đi vừa khe khẽ hát
Chàng không biết đó là một bài dân ca hay một bài hát do bà tự nghĩ
Và đôi lúc bà ngước mắt nhìn thành phố nhưng chỉ thấy một lỗ thủng lớn.
Bởi ở đó chàng muốn quay lại tìm một người và nói:
- Lừa lối chín là khả năng tuyệt vời nhất của ngươi...
Bởi ở đó còn một chiếc cầu bắc qua con sông mệt mỏi và già nua như bóng một con sông đã chết.
Có đêm chàng đi đến gần sáng vẫn không qua được chiếc cầu.
Bởi ở đó có một Thiên thần giả dạng một kẻ hành khất nhưng chàng chưa bao giờ nhận ra.
Nhiều lúc chàng nghe thấy giọng của Thiên thần vang lên trong một ai đó đi trên hè đường.
Chàng quay lại nhưng chỉ thấy người đàn bà bán bánh mì tội nghiệp.
Người đàn bà nhìn chàng mỉm cười làm chàng hoang mang và hồi hộp.
Đêm đêm chàng dời thành phố để tận mắt nhìn thấy dãy lò mổ trên cánh đồng ngoại ô.
Chàng thèm khát nhìn những con bò ngủ đứng trong góc sân phủ đen bởi bầy ruồi, được đánh số thứ tự cho cái chết.
Chàng muốn ngắm thật lâu những búa, những dao, những cọc gỗ và dây trói.
Chàng muốn tin rằng đã có những khoảng khắc đầu chàng nung chảy bởi tiếng rống và máu xối.
Chàng muốn được khóc, được thét vang sau những nhát búa.
Chàng muốn được ngủ bên những con bò phả hơi nóng hơn cả một đêm mùa hạ tồi tệ.
Chàng muốn nhìn sát mặt cô gái mười sáu tuổi bị hiếp dâm trên những tấm da bò mới lột.
Thân thể trắng như ngọc của nàng đầm đìa máu những con bò bị giết.
Nhưng máu trinh tiết của nàng bị cưỡng bức nhuộm đỏ cơn mơ chàng.
Chàng muốn đến để tin rằng chàng chưa bao giờ nghe thấy những con bò nói với chàng bằng ngôn ngữ xứ sở: Xin cám ơn chàng trai.
Chàng kinh hãi lời cám ơn đó, chàng chạy trốn lời cám ơn đó với nỗi ám ảnh khủng khiếp.
Chàng muốn tin rằng đó không phải là ảo giác. Cả tiếng rên kỳ dị của cô gái mười sáu tuổi.
Chàng muốn tin đó là tiếng kêu đau đớn, mãi mãi là tiếng kêu đau đớn khi cô bị cưỡng dâm trên những tấm da bò.
Chàng đến đó để chứng thực chính chàng đã đập đầu những con bò, chọc tiết những con bò và nhận những đồng tiền .
Những con bò bị giết với lý do hợp lý của đồng loại chàng.
Và thế mọi ám ảnh, mọi lý do của chàng trước đám đông có lúc trở thành ngớ ngẩn và rối loạn.
Nhưng hiện thực của máu xối lên thân thể chàng làm chàng cuồng mê.
Hiện thực máu trôi như một dòng nham thạch khổng lồ và từ từ đông cứng trong một đêm tuyệt vọng trong cái đĩa thế gian.
Chàng muốn đến đó để tin rằng có ánh đèn hắt ra từ những ô cửa.
Và tiếng ngáy đều đều, tiếng nói mê, tiếng trở mình, tiếng muỗi mùa hạ.
Và cuối cùng để chứng thực chàng đang sống. Đang giết những con bò.
Để tin rằng có một đôi mắt bò trên cái đầu bị cắt đã nhìn chàng giống đôi mắt của thiên thần.
Đôi mắt nhìn chàng ấm áp. Nhìn chàng tha thứ. Nhìn chàng yêu thương. Nhìn chàng dạy dỗ.
Chàng tin nếu chàng lẩn vào đôi mắt trên cái đầu bị cắt kia chàng sẽ nhìn thấy
Những điều mà chàng vẫn không sao nhìn được bằng đôi mắt quá nhiều lệ.
Nhưng giờ đây chàng không còn nhìn thấy dãy lò mổ. Không tiếng mài dao. Không tiếng máu chảy vào chum sành. Không tiếng quỵ ngã. Không tiếng rống.
Chỉ im lặng như máu đông trùm phủ trong cái đĩa khổng lồ – thế gian.
Im lặng như búa trước khi đập vào đầu. Im lặng như dao trước khi chọc vào cổ.
Chàng kinh hãi nhận ra cánh đồng trong những đêm ấy nở bạt ngàn những bông hoa máu.
Những cánh hoa đỏ thẫm ướt sũng mọc trùm lên cả những bụi cỏ gai.
Những bông hoa như những cái miệng giàn dụa máu. Những bông hoa của đêm tối xứ sở chàng.
Mọc lên từ nơi những con bò bị cắt cổ, những chàng trai làm nghề đập đầu, chọc tiết và lột da,
những chàng trai chết trên những cánh đồng chiến tranh ngũ cốc đang mùa vàng chín và những cô gái bị cưỡng dâm.
Có phải chàng mê sảng, có phải chàng mộng du hay chàng đã hoá thành một kẻ điên mà chàng không biết.
Nhưng trước mắt chàng kia vẫn những bông hoa máu nóng hổi mọc tràn tới con đường.
Mọc ùa vào thành phố. Leo lên sân thượng những ngôi nhà năm tầng.
Mọc kín những chậu sứ trên ban công. Mọc kín những bình gốm từ lâu bị lãng quên trong góc tối.
Những bông hoa máu mọc kín những khoảng trống. Mọc trùm lên cả thân thể chàng trong giấc ngủ.
Mọc tràn sang cánh đồng bên cạnh. Mọc nhanh hơn cả những cái cây trong giấc mộng.
Những chiếc rễ phóng thẳng vào ký ức chàng nhanh và mạnh hơn một viên đạn.
Chàng nghe tiếng vỡ của xương và tiếng sôi của máu.
Những hoa máu mọc tươi tốt và toả hơi nóng rừng rực.
Nhưng trên đầu chàng mây trắng vẫn cuồn cuộn trôi.
Mây trắng trôi. Mây trắng trôi. Trên cánh đồng hoa máu, chàng ngước mắt lên.
Một bài ca đang chầm chậm toả xuống như nắng ấm.
Và những lời như ngàn vạn cánh chim đập hối hả từ mặt đất bay lên.
Tất cả đều có thật. Không phải mộng mị. Không phải ảo giác. Không phải những hoang tưởng tội lỗi.
Cả những người kết những lẵng hoa máu trong một ngày lễ. Cả những kẻ được chúc mừng.
Cả một chàng trai cầm một bông hoa máu ướt sũng tặng một cô gái:
- Chúc mừng sinh nhật.
Cả những vòng hoa được đặt trong ồn ào Nhạc lễ ở đài tưởng niệm.
Chàng phải lấy hai tay rẽ những bông hoa máu mọc ngút đầu chàng để có thể bước đi.
Trên cánh đồng của những bông hoa giống những cái miệng giàn dụa máu đang nói, đang rên rỉ và đang nguyện cầu.
Chàng hát. Không phải ảo giác. Chàng đang hát.
Những cánh chim đập hối hả từ mặt đất bay lên.
Mây trắng trôi. Mây trắng trôi. Chàng đang hát. Chàng gạt nước mắt.
Những bông hoa máu mọc kín ngôi nhà. Mọc kín cầu thang. Tràn vào căn phòng chàng.
Mọc kín giường tủ. Mọc kín mắc áo. Mọc cả trong màn hình tivi.
Mọc trên thân thể trần truồng của nàng. Mọc sâu vào bộ phận sinh dục.
Chàng đứng giữa căn phòng, ô cửa, bầy ruồi, tháp chuông Thánh đường xa xa, và những vết thương ái tình, số phận.
Bầy ruồi nhìn thấy chàng ngừng bay và than thở:
- Chúng ta chẳng làm sao xếp được tên chàng.
Chàng đứng giữa căn phòng trước chiếc bình gốm mộc trên bàn
Một quả đồi cô đơn với ngọn lửa tinh khiết không ngừng chuyển động trong những thớ gốm.
Chàng nhìn thấy những bông hồng khổng lồ của thế gian đau đớn và bền bỉ vươn lên.
VÀ TRÊN NHỮNG LÁ HOA HỒNG MÁU VẪN KHÔNG NGỪNG CHẢY.
Tám
NÀNG : EM THƯỜNG MƠ, SAU NHỮNG PHÚT ÁI ÂN, CẢ HAI TA BIẾN MẤT.
Chàng : Em có nghe tiếng những con ruồi đang chế nhạo chúng ta.
Nàng : Nhưng chúng ta vẫn còn đây. Có phải đó là sự giam cầm. Sao chúng ta không ra đi ?
Chàng : Mỗi ngày một ban mai lộng lẫy hơn đến với chúng ta và sự thách thức lớn hơn đến với chúng ta.
Nàng : Sao chúng ta vẫn còn đây trên chiếc giường này. Không mảnh vải che thân. Đẹp nhưng đau đớn.
Chàng : Mở cửa ra. Chúng ta không được phép trốn chạy dù chỉ một ngày. Chúng ta phải sống. Từ ban mai đến đêm tối.
Nàng : Sao mùa hạ đầy những cơn mưa nước mắt.
Chàng : Em có nghe tiếng sấm dội vang trên những cánh đồng ngũ cốc.
Nàng : Em sẽ bị đóng băng bởi giá lạnh khổ đau.
Chàng : Mở cửa ra. Chúng ta chào đón ban mai. Chúng ta không phải của những tuyệt vọng trước đó.
Nàng : Có phải những bồng hồng gian dối cũng là những bông hồng.
Chàng : Những con ruồi là những con ruồi hiện tại.
Nàng : Khi chúng ta hạnh phúc bên nhau là lúc trái tim chúng ta bị ngàn lưỡi dao đâm nát.
Chàng : Mỗi con ruồi giấu một ngọn giáo sắc trong tiếng vo ve.
Nàng : Nếu chúng ta là hai con ruồi, chúng ta có khóc như chúng ta từng khóc?
Chàng : Trong mỗi giấc mơ giàn dụa ánh sáng chúng ta lại sinh ra.
Nàng : Ngôi nhà săn đuổi em. Chiếc chìa khoá thù hận em. Em sợ hãi chiếc giường quen thuộc.
Chàng : Một bến bờ xa xôi. Một ngôi nhà xa xôi. Một gương mặt nhỏ xa xôi.
Nàng : Bóng tối gần với em như anh gần với em trên chiếc giường xa lạ.
Chàng : Chúng ta chính là kẻ tử tù của những ý nghĩ giới hạn.
Nàng : Giấc mơ nào em cũng bay đến gãy cánh tìm anh.
Chàng : Anh là đá sắc, là cây gai, là nước xoáy, là hòn đảo giữa mù khơi.
Nàng : Trong giấc mơ lúc gần sáng em thấy em bước vào chiếc quan tài làm bằng sương đêm giá lạnh và trong suốt.
Chàng :Một ngôi nhà dựng trên bến bờ thế gian như một cái cây đang mọc. Cành lá xum xuê. Tiếng gió vọng vang. Ngập tràn những ô cửa nắng.
Nàng : Sao anh không nói với em rằng chúng ta sẽ cùng chết bên nhau.
Chàng : Một ngôi nhà mọc trong giấc mơ. Anh sẽ tìm em ở đó.
Nàng : Hãy yêu em. Hãy đi cùng em. Mặt trời đang tắt.
Chàng : Hãy nắm chặt lấy bàn tay anh. Bóng tối đang đập cửa. Đừng sợ hãi.
Nàng : Chúng ta hãy rời bỏ thế gian. Chúng ta không thể yêu nhau giữa những con ruồi.
Chàng : Chúng ta có một giấc mơ trên chiếc giường đau khổ.
Nàng : Chẳng còn nơi nào trên thế gian cho khát vọng của em.
Chàng : Giấc mơ là một hồ nước tự do. Chúng ta những thiên nga. Hãy đập cánh bay lên. Hãy kêu vang cả trong bóng tối.
Nàng : Bầy ruồi đang bu kín ngôi nhà. Chúng tìm cách đóng sập những ô cửa.
Chàng : Đôi mắt chúng ta là những chân trời.
Nàng : Bầy ruồi đang bu kín chúng ta. Những cái lưỡi đen xì của chúng vươn về phía chúng ta. Chúng ta sẽ thối rữa.
Chàng : Em có nhìn thấy những cánh đồng giàn dụa xanh liền với chân trời.
Nàng : Bầy ruồi sẽ ăn thịt em. Chúng đã đến quá gần. Em nghe chúng bàn tán về em. Chúng ta hãy ra đi.
Chàng : Những tiếng chuông lễ nguyện đang tràn qua chúng ta.
Nàng : Bầy ruồi sẽ hút những con ngươi. Chúng sẽ làm chúng ta mù.
Chàng : Chúng ta phải đọc đến trang cuối cùng cuốn sách ấy đêm nay.
Nàng : Bầy ruồi mỗi lúc một bu kín ngôi nhà.Chúng muốn bôi đen bầu trời trong những ô cửa của chúng ta. Chúng ta sẽ chìm vào bóng tối trong những đôi cánh chúng.
Chàng : Tình yêu và đức tin đang nhóm lên ngọn lửa.
Nàng : Bầy ruồi khao khát đẻ trứng vào giấc mơ của e, chúng muốn em mang thai cho chúng.
Chàng : Em có biết câu cuối cùng trong cuốn sách ấy nói gì.
Nàng : Em sẽ bị thối rữa. Anh có nghe thấy tiếng khóc sợ hãi của em.
CHÀNG : NGUYỀN XIN ÂN ĐIỂN CỦA ĐỨC CHÚA JESUS Ở VỚI MỌI NGƯỜI!
chín
MỘT NGÀY KHÔNG GIẾT NHỮNG CON BÒ.
không làm tình, không công sở, không thù hận, không điện thoại, không cà phê, không thăm hỏi, không bệnh xoang…
Ngày chàng chìm sâu trong căn phòng.
Chàng là một Pharaon. Được mai táng trong hầm mộ cô đơn với toàn bộ ngôn từ của chàng.
Chàng viết
BẢN THẢO LẦN THỨ 1:
Cái chết có sẵn trong chúng ta.
Không, tôi phải nói cho chính xác sự kiện này.
Đó là sự tàn lụi.
Bởi chúng ta luôn luôn sợ hãi cái chết và định nghĩa sai về cái chết.
Chúng ta đang hoang hoá tinh thần chúng ta. Có bao giờ chúng ta ngồi xuống bình tĩnh và công bằng để xem bộ phim tư liệu về chúng ta? Thời gian đã quay bộ phim này và không bỏ sót một chi tiết nào.
Một đứa trẻ sinh ra trong máu và nước ối.
Một đứa bé chập chững bước đi.
Thế giới mở những cánh cửa khổng lồ để chào đón.
Một ông Vua của Tinh thần tương lai xuất hiện.
Xuất hiện đồng thời :
Ngai vàng máu.
Dạ dày đần độn.
Bộ phận sinh dục ngông cuồng.
Những công sở………..
thủ dâm………
Những hội trường………
thủ dâm…….
Những diễn văn………………….
thủ dâm……………………………..
…………………………………………………………
Rất nhiều người đã xem xong bộ phim tư liệu về đời mình và kinh hãi kêu lên:
- Tôi không khác gì một con lợn.
Chúng ta có quá nhiều hành động của một con lợn. Chúng đã quên mất linh hồn mình quá lâu. Chúng ta giành quá nhiều thời gian chăm sóc con lợn chúng ta. Hành động tìm áo quần của chúng ta chỉ khác sự thay lông của con lợn bởi hình thức. Chúng ta cúi đầu ăn sáng chuẩn bị cho một ngày u tối. Những con lợn thực sự nhìn chúng ta cười hô hố: Nhìn kia, bọn lợn kia ăn trong những cái máng bé xíu. Chúng thật tội nghiệp và hèn nhát. Chúng ta họp hành và cãi nhau. Những con lợn lại kêu lên: Bọn lợn kia trình bày quá nhiều lời để đi đến dục vọng của chúng. Những con lợn nói rất nhiều sự thật về chúng ta. Trong chúng ta có những người đã khóc. Ai sẽ biện hộ cho sự nhục nhã này của chúng ta ?
Hãy hỏi Nguyễn Tấn Việt, hỏi Lương Tử Đức, hỏi Nguyễn Quyến, hỏi Dương Kiều Minh, hỏi Lê Thiết Cương, hỏi Đào Hải Phong, hỏi Mai Văn Phấn, hỏi Hàn Thuỷ Giang, hỏi Thành Chương, hỏi Hoàng Ngọc Tuấn, hỏi Nguyễn Hưng Quốc, hỏi Nguyễn Hoàng Tranh, hỏi Hoàng Phượng Vỹ, hỏi Charles Simic, hỏi Kevin Bowen, hỏi Bruce Weigl, hỏi Đông La…(bỏ dở).
BẢN THẢO LẦN THỨ 2:
Ban mai vẫn đến cả khi thế gian này không còn chúng ta.
Chúng ta dựng lên quá nhiều ảo tưởng về mình.
Chúng ta đẻ ra một quái thai.
Các ngươi biết quái thai đó gọi là gì không?
- Đó chính là chúng ta, đê hèn và u tối.
Bóng tối đã nhuộm đen tất cả chúng ta bởi luật chơi công bằng của nó. Bóng tối là một tấm chăn khổng lồ và chúng ta là những con rận. Đâu đấy có những con rận có giấc mơ. Nhưng nó vẫn không thể thay đổi được những con rận khác.
Ánh mặt trời đang chầm chậm bò vào dãy lò mổ. Bầy ruồi thức dậy và kêu vang. Những con bò không nguyền rủa bầy ruồi. Bầy ruồi bay lấp lánh trong ánh sáng.
Thuở ấu thơ tôi thường ngắm những con nhặng bay như bất động trong không gian tinh khiết.
Có ai còn nhớ cảnh này không?
Quá ít người giơ tay.
Đó là những buổi sáng mùa hạ. Thôn quê thức dậy đầy mùi phân bò, phân lợn và phân chó trộn lẫn mùi khói bếp. Những con nhặng bay những chấm đen lấp lánh. Chúng bay như thế để làm gì? Tôi không biết. Chúng bay giữa không gian tinh sạch và lộng lẫy của ban mai. Chúng bay trên đầu chúng tôi. Chúng không sục vòi vào xác chết hay những đống rác. Và bọn trẻ say đắm ngắm nhìn chúng và mơ mình cũng bay được như thế. Không hề có một cảm giác nào về bệnh tật hay sự nôn oẹ khi nhìn những con nhặng bay trong những ban mai mùa hạ.
Không.
Không hề có.
Ký ức tuổi thơ lộng lẫy và công bằng.
Tôi lúc này đang hồi tưởng những con nhặng đó.
Máu đã chảy đêm qua trong lò mổ.
Dao đã ngập sâu trong cổ họng đêm qua.
Búa đã nện chính xác nơi đỉnh đầu đêm qua.
Dây đã ghì chặt đêm qua.
Cột gỗ đã rung bần bật đêm qua.
Đầu đã bị cắt đêm qua.
Da đã bị lột đêm qua.
Thịt đã được xả ra từng mảng đêm qua.
Những con ruồi bu đen quanh miệng chum đựng máu đêm qua.
Những con chuột cống trụi lông băng qua nền lò mổ đêm qua.
Ngáp ngủ đã đêm qua.
Chửi tục đã đêm qua.
Gạ gẫm làm tình đã đêm qua.
Âm hộ đã đêm qua.
Dương vật đã đêm qua.
Thì thào đã đêm qua.
Ngôn từ đã đêm qua.
Tất cả giờ đã biến mất những đêm qua. Tất cả giờ lặng im trong ánh sáng. Giờ ánh sáng mang hình búa, mang hình dây, mang hình dao nhọn, mang hình chum sành, mang hình đầu bò, mang hình những dòng máu chảy, mang hình chuột cống, mang hình ruồi nhặng, mang hình giẻ lau …
Tất cả giờ im lặng tinh khôi và huyền bí.
Dãy lò mổ đẹp như một bức sơn dầu.
Những ô cửa sổ ngập tràn ánh sáng.
Lúc đó có một người đi qua.
Thì thào : Những ô cửa Thánh đường… (bỏ dở)
BẢN THẢO LẦN THỨ 3:
Đấy là con đường đất từ thị xã đến dãy lò mổ trên cánh đồng ngoại ô. Nhưng lần nào đạp xe vào con đường đất đó tôi cũng dừng lại. “ Có phải là đường này không?”.
Tại sao tôi luôn luôn nghĩ mình lạc đường. Không có ẩn ý gì ở đây cả. Hiện thực là như vậy. Nếu khi ngươi soi gương, ngươi im lặng nhìn ngươi thì ngươi có thể tin đó là ngươi. Nhưng nếu ngươi lỡ cất lời: “Người trong gương có phải là ta không?” thì ngươi bắt đầu hoang mang. Một sự phản bội lại ngươi bắt đầu xuất hiện. Ngươi càng hỏi thì sự hoang mang càng lớn. Nếu ngươi cứ hỏi câu hỏi ấy không ngưng nghỉ thì ngươi sẽ rối loạn hoàn toàn và không tin đó là ngươi nữa. Và ngươi bắt đầu theo dõi chính ngươi , săn lùng ngươi và tìm cách thủ tiêu ngươi để tìm ra ngươi.
Những câu nghi vấn luôn luôn đánh lạc hướng ngươi. Nhưng những câu khảng định lại thường biến ngươi thành một kẻ ngu đần và hợm hĩnh. Giảng đường là nơi đào tạo ra những kẻ làm lẫn lộn thế giới. Tôi suy ngẫm điều này. Nhưng đêm nào khi đạp xe đến con đường đất ấy tôi vẫn dừng lại và hỏi câu hỏi ấy (bỏ dở và có ghi một câu: viết lộn xộn)...
BẢN THẢO LẦN THỨ 4:
Hành động đâm thủng cổ con bê non quả thực là một hình ảnh tởm lợm và kinh hãi. Tôi đã kêu lên như thế. Một người giết bò thuê thường được xếp làm cùng ca với tôi hỏi: “ Mày thấy trong tiệc chiêu đãi chúng nó ăn thịt bê thế nào?”. Đây là câu hỏi phạm luật bởi tính mục đích của người hỏi. Câu trả lời: “Chúng đã không nhìn thấy một đôi mắt bê nào cả” (bỏ dở ).
BẢN THẢO LẦN THỨ 5:
Nietzche là một kẻ nổi loạn khổng lồ đầy tính chính xác. Tất cả lầm tưởng ông chống lại mọi người. Ông suốt đời chỉ tìm cách chống lại chính ông mà thôi. Đấy là tia sáng duy nhất trong thế giới tăm tối mà ông được phép nhìn thấy.
Ông là kẻ thất bại lớn nhất. Chính vì thế ông đã dâng hiến nhiều nhất cho các ngươi.
Thưa bạn đọc, trong tiểu luận này tôi sẽ nói về ông (bỏ dở)
BẢN THẢO LẦN THỨ 6:
Có một cuộc đối thoại mà tất cả chúng ta đều tìm cách chạy trốn.
(nhiều dòng tiếp theo bị xoá không đọc được)
Kẻ xu nịnh chúng ta nhất là chúng ta.
Kẻ hầu hạ chúng ta một cách đê tiện nhất chính là chúng ta.
Kẻ luôn luôn phản bội chúng ta là chính chúng ta.
Kẻ lừa dối chúng ta nhiều nhất và tinh vi nhất là chính chúng ta.
Tất cả chúng ta đều là những kẻ đồng tính với chính bản thân mình.
Tôi nhắc lại: Tất cả chúng ta đều là những kẻ đồng tính với chính bản thân mình. (bỏ dở. Góc bản thảo khổ A4 có ghi một chữ tiếng Anh : polyploid và một dãy số 87945644)
BẢN THẢO LẦN THỨ 7 (Bản thảo cuối cùng):
con chó chạy qua cánh đồng ban mai
mười ba
VÀO LÚC MƯỜI HAI GIỜ ĐÊM CHÚNG TA LẦN LƯỢT CHẾT.
Chúng ta không bao giờ cần đến một bữa tiệc tiễn đưa.
Phía bên kia lò mổ là cánh đồng bất diệt của chúng ta.
Xin hãy chết lần lượt theo số thứ tự viết trên trán chúng ta. Xin đừng chen lấn.
Những ai còn chưa cày hết đường cày của mình trên cánh đồng, hãy quay trở lại.
Những bước đi trên đất đai nhọc nhằn nhưng đó là bổn phận của chúng ta.
Chúng ta không được bỏ sót một đường cày. Chúng ta không được lãng quên một hạt giống.
Chúng ta không được phép nhìn lại cái đuôi của mình. Chúng ta chỉ nhìn về phía trước.
Chúng ta làm cho những cánh đồng rộng mãi.
Hãy quay trở lại cày nốt đường cày cuối cùng, gieo nốt hạt giống cuối cùng.
Những lưỡi cày sẽ cất tiếng reo vang.
Những hạt giống vẫn kiên nhẫn đợi.
Những ban mai của thế gian vẫn lên tiếng gọi
Trên những dãy chuồng đầy bóng tối và bầy ruồi u ám.
Chúng ta lần lượt ra đi như nước chảy trong những dòng sông ra bể.
Thanh thản và tinh khiết. Lộng lẫy và đắm mê.
Không có cái chết nào trễ muộn và cũng không thể sớm hơn.
Không một lý do nào được giải trình đêm nay. Không có sự gian trá trong chuyến đi này.
Đêm nay là một đêm hội. Chúng ta là những món quà nhẫn nại tự nguyện hiến dâng.
Được gửi từ những cánh đồng thế gian. Chúng ta không phải là những thông điệp được ký tự hoá.
Chúng ta là đời sống của những đường cày, của hạt giống, của ngũ cốc, của nước và nắng.
Của những hơi thở phả xuống ấm từng chùm rễ. Của những vụ mùa tự do.
Không có gì khác với đêm qua - thời khắc của những con bò về đến cánh đồng bất diệt trước chúng ta.
Vẫn từng ấy chiếc búa. Vẫn từng ấy dao chọc tiết. Vẫn từng ấy dây trói.
Chúng ta chưa từng yêu cầu phải trói. Chúng ta chưa từng yêu cầu bịt mắt.
Chúng ta không ký vào biên bản trước khi chết. Chúng ta đâu phải tử tù.
Chúng ta là những con bò của tự do và đức tin đi qua thế gian
Để về tới cánh đồng bất diệt.
Những chàng trai làm nghề đập đầu bò không hề biết điều đó.
Họ ngập chìn trong đói nghèo, trong rượu, trong u mê, ngập chìm trong chán nản, ngập chìm trong những đức hạnh giả dối và những tư tưởng rối loạn…
Vung búa lên và bổ xuống như bản năng giết chóc, nhận tiền, chửi tục, ngủ gục.
Và tỉnh dậy sau cơn say như quên hết mọi điều.
Những con bò đang chờ đến lượt mình bước vào lò mổ cất tiếng:
Tôi thấy có một chàng trai đứng nhìn chúng ta từ góc tối và đôi môi run rẩy.
Đấy là một con người đau khổ. Chàng mang căn bệnh bất trắc của tâm hồn.
Khi chàng quai búa vào đầu chúng ta cũng là lúc chàng quai búa vào chính đầu chàng...
Nhưng chàng chưa được ra đi như chúng ta. Con đường đi qua thế gian của chàng còn dài.
Chàng không có quyền nằm xuống chiếc giường thoả mãn trên thế gian và nói: ta đã hoàn thành sứ mệnh.
Nghĩa vụ của chàng duy nhất trong kiếp người là cất lên những câu hỏi về sự Vĩnh hằng của Vẻ đẹp đời sống chàng và chàng phải tự trả lời
Câu trả lời đúng của chàng đôi khi chỉ có thể vọng về từ cái chết.
Nào người tiếp theo hãy bước vào. Hãy ngẩng cao cho cặp sừng dựng lên như hai ngọn núi.
Lộng lẫy và uy nghi trong ánh tà dương.
Tôi có được mang cặp sừng ngọn sắc như hai mũi giáo của tôi về Cánh đồng bất diệt ?
Ngươi được mang theo cả những bộ móng guốc của ngươi dính đầy bùn đất.
Tôi có được mang theo bộ phận sinh dục nặng nề và ngùn ngụt của tôi?
Người được mang theo cả cái đuôi bết phân và nước tiểu khua suốt cuộc đời để đuổi lũ ruồi vô tội.
Thượng Đế đã tạo ra chúng ta và Người không hề lấy đi dù chỉ là một chiếc lông tơ.
Người sinh ra chúng ta từ ánh sáng và giờ trả chúng ta về ánh sáng.
Nào những người đã làm xong thủ tục cuối cùng xin hãy bay lên.
Đừng tụ mãi nơi cửa sổ kia, đừng qúa xúc động khi nhìn lại thân xác của mình nằm trên sàn đá lạnh.
Sớm mai người ta sẽ hầm xương bò, sẽ nấu thịt bò, sẽ căng da bò.
Nhưng đấy không phải là chúng ta. Đấy chỉ là một dúm bụi được phù phép.
Chỉ tiếng rống đau đớn và khát vọng của chúng ta dội lên trong dãy lò mổ mờ tối sẽ ở lại
ĐỂ VANG TRÊN NHỮNG CÁNH ĐỒNG TỰ DO LỘNG LẪY BAN MAI.
NQT.
còn nữa)
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|