Như chủ nhân cho biết (và đề nghị) đầu tháng 6/2008 trang mạng maivanphan.com dừng đăng bài, chia tay bạn đọc (vì lý do nào đó !?). Và tôi gửi một lần nữa, Hai bài thơ nhỏ này cùng những người viết khác nói lời tạm biệt với một website văn chương từng mở rộng cửa đón những người viết , trong đó có tôi. maivanphan.com đến và đi như thế thật bất ngờ. Nhưng trong khoảng và, vài khoảnh khắc ngắn ngủi vừa qua những NGƯỜI VIẾT đến đây như thế, có dịp nhận ra nhau. Dù ở khoảng cách gần nhiều khi chưa chắc đã nhận ra nhau. Riêng tôi, cảm ơn maivanphan.com vì điều này. Và sau, xin được chia sẻ vài lời của một kẻ chỉ biết tập sống và tập viết, từ một triết lý nhà Phật còn tươi mới rằng: Có những lúc cần phải nói lời tạm biệt, đấy không phải là sự chia xa vĩnh viễn mà để kết thúc và bắt đầu một cái khác. Tập điều này thật không dễ dàng.
Hà Nội ngày 30 tháng 5 năm 2008
Lê Ngân Hằng
Lê Ngân Hằng

khúc mặt
Để tặng cho họ và cũ mèm như cõi nhân gian
Người đàn bà quê mùa yêu
Như khu vườn ủ vùi nắng chín
Người đàn ông không biết
Lúc mặt trời, vỡ !
Đứa con vẫy vùng
Sự tàn hơi mẹ
Quẫy đạp đòi ra
Cửa mình đẫm máu
Mắt nhìn môi mở
Gương mặt người cha hằn vỡ lo âu
Vết thương hạnh phúc
Trái chín - sinh nở
Lời câm - hơi thở
Kiệt quệ - cơn đau
Nụ cười - bóng tối
Tiếng khóc oà vang
Là dấu chân của trẻ thoát máu
Rồi đi trên mặt đất
Một-hai , xa rời
Cội gốc của tình yêu
Nơi người đàn bà quê mùa yêu
Người đàn ông không biết
vụn xương và cái trống
Những nụ vú sen rữa trên đầm hồ một chót thu
Hạt đã kết không còn nuối tiếc
Vì sao mắt của đầm hồ đã lấp
Mùa sen tưởng tượng vẫn hiện
Thử tìm
Đẹp ở đây...
Những nụ vú sen bật căng ngực hồ
Thắp bạt ngàn mỗi sáng
Hương thơm mát cõi lòng mùa hạ
Khi người ta tìm thấy
Những gốc sen hoá thạch
Vụn xương và một chiếc trống nhỏ của làng quê
Thử gõ
Nghe
Boong. Boong. Boong...
LNH
Trích từ bản thảo: Tên gọi khác H2O / phần MƯA MẶT CHỮ (Chưa xuất bản)
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|