Lê Vĩnh Tài

Kêu cứu
Kính tặng nhà thơ Nguyễn Việt Chiến
những câu thơ của anh
những ngọn gió của anh
trong trẻo như bước chân chàng trai trẻ
đã ngày xưa…
còn lại một mình trong phòng giam
chắc anh sẽ viết tiếp
chỉ sợ trong đó không có giấy & bút
chỉ còn người đi săn và những con mồi
anh lang thang dưới ánh trăng
đang tan qua khe cửa hẹp
cái khe cửa mà mới hôm qua
anh vẫn còn xa lạ
đêm nay anh đã ngủ
trong phòng giam những câu thơ của anh vẫn thức
chúng nghĩ về anh như vật tế thần
như ngày xưa anh đã từng nghi oan cho chúng
những câu thơ gió mây
tế thần ngày trắng tay
ngày câu chữ không còn là trò chơi
làm anh tan xác
những con chữ của anh đang cháy
hoang vắng trong đêm chỉ còn tiếng kêu
đang lịm dần
còn lại một nắm tro
hài cốt của những lần chơi dại
lẻ loi dưới những tầng trời
câu hỏi
ai đã giăng tấm lưới?
những con cá đã lên bờ
đang cười
với một vực sâu đang bơi nước mắt
phải, người đọc sẽ quên anh
nhưng câu thơ tế thần đang nằm trong tấm lưới
như những con cá
2 mang đớn đau
dãy dụa thật lâu
cố chạy mau mau
mà không kịp
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|