Trang chủ Kết nối Mai Văn Phấn Poetry by MVP Liên hệ  
Kết nối
Tin văn
Trả lời phỏng vấn
Thơ
Văn
Bài viết khác
Mai Văn Phấn
Sáng tác mới
Thơ
Trả lời phỏng vấn
Dư luận
Tiểu sử
Poetry by Mai Van Phan
Poetry
Interview
MaiVanPhan's profile
Translator's profile
Các tập thơ đã xuất bản
Vách nước - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Hội văn nghệ Hải Phòng 1992
Nghi lễ nhận tên - Thơ Mai Văn Phấn
Cầu nguyện ban mai - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng 1997
Gọi xanh - Thơ Mai Văn Phấn
Giọt nắng - Thơ Mai Văn Phấn - Nhà xuất bản Hải Phòng
Các tập thơ trên Website

QUAY THEO MÁI NHÀ
(công bố: 11.2007)

anhanhemem
(công bố: 10.2007)

 

Dương Kiều Minh

Ghi trong lúc chập chờn giấc ngủ

 

1

Nhân gian phiền toái buộc chặt dần, buộc chặt dần những ước ao khoáng đạt vô định. Theo tuổi tác con người thu hẹp dần mộng ước. Thơ ấu mãi mãi là người khổng lồ chùm bóng lên mỗi cuộc đời.

Có lẽ càng về già người ta càng tiến gần hoà mục cùng thiên nhiên, đất đai, cây cỏ.

Không gian, thời gian, trí tưởng tượng dần cạn kiệt lu mờ theo năm tháng. Hiện lên duy nhất một hành lang sâu hút của ký ức. Hành lang tiếp sau dẫn tới ô cửa tò vò cuốn tụt đời người vào đó.

2

Ngày tháng này xoá nhoà mộng tưởng của tôi. Ai đó cồn cào với gọi nơi sườn dốc. Tiếng sấm vỡ toang lúc nửa đêm, những cơn mưa kéo từ bể vào núi, rồi từ núi tràn xuống đồng bằng. Tiếng sấm rền rĩ suốt đêm những tia chớp loé lên nhoi nhói không dứt nơi thượng nguồn. Một điềm báo hiển lộ từ lời nói cổ xưa chạm trên những phiến đã xếp chồng cao ngất.

3

Tất cả rồi qua đi, cả những biến cố kinh hoàng nhất thế gian lần lượt lẫn vào cát bụi và rêu phong. Nửa đêm tiếng gió sột soạt lật những trang sách như có người lẻn vào đọc trộm trong đêm tối.

Vô tình lật cuốn biểu tượng văn hoá, thấy bài thơ này vào 12h ngày 18/4/2008
               

 

 

 

Qua Tây Hồ vọng tưởng Chu Thần

 

Mặt hồ phẳng lặng làn sương khói phủ nhẹ
Thi ông lênh đênh chiếc thuyền đi mãi chưa về
Mảnh trăng cuối năm mỏng như miếng ngọc thạch đính trên nền
trời phía đông

Vẳng tiếng chày giã bột “dó”, tiếng nện vải vọng từ tập mờ ký ức
Gác chuông Trấn Vũ là đây
Xoã tóc lầu cao
Đấy lòng xuân nghiêng ngả không tự cầm giữ nổi
Chưa thấy chim âu trắng trên mặt hồ
Hạc ốm (*) hằn đau niềm ký thác
Vang tiếng ngâm cuộc tráng du sầu muộn
Muốn khơi nước sông rửa sạch bụng người đời
Nào san phẳng bức thành phía đông phong quang tầm mắt

Cớ gì ta cứ phải là một nhà thơ?
Tôi chưa tìm thấy câu trả lời, triều đại ấy trồi lên số phận đau
thương cùng tột

Qua bão tố cuộc đời khát vọng dần kết thành khối đa u
Sầu hận ấy ngàn năm sao tan được
Kìa lầu cao linh khí vẫn bốc lên ngùn ngụt
Thi ông lênh đênh chiếc thuyền đi mãi không về

29/12/2007

(*) Những chữ in nghiêng lấy ý thơ Chu Thần Cao Bá Quát trong Tây Hồ bát thủ và một số bài thơ ghi lại những cuộc du ngoạn của ông trên Tây Hồ.

 

Ý kiến của bạn về bài viết này:
Tên người gửi
Email
Tiêu đề
Nội dung
 
Chú ý: Ý kiến của bạn phải được Ban Quản Trị duyệt mới được hiển thị

Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:

 

 
TÌM KIẾM
Sắp xếp theo tên tác giả
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z
BÀI ĐỌC NHIỀU

Nguyễn Bình Phương

 

Đặng Thân

 

Dương Kiều Minh

 

Đoàn Minh Hải

 

Nguyệt Phạm

 

Đỗ Kh.

 

Lê Vĩnh Tài

 

Hoàng Ngọc-Tuấn

 

M.Đ.Triều Tâm Ảnh

 

Trịnh Cung

 

eL.

 

Khánh Phương

 

Lê Ngân Hằng

 

Nguyễn Việt Hà

 

Nhã Thuyên

 

Nguyễn Quang Thiều

 

Lam Hạnh

 

Y Ban

 

Đỗ Phấn

Số lượt người truy cập:
60940
Trang chủ | Kết nối | Mai Văn Phấn | Poetry by MVP | Liên hệ  

Bản quyền trang Web thuộc về MAIVANPHAN.COM @2007
Email: maivanphan@gmail.com