Lam Hạnh

GIỮA CHỢ
chiều thấy mình giữa chợ
những ngã giá khoác màu đỏ thách thức
cái áo hai trăm quần jean hai trăm bảy
nịt ngực năm mươi ngàn hàng xịn
lọ nước hoa made in france nhỏ hơn ngón tay
giá gấp đôi tháng lương cô kế toán ngân hàng
và cô gái tóc vàng đi với chú Việt kiều
quẳng tiền xuống sạp
không cần trả
chiều thấy mình mắt đỏ
mắm muối ớt tiêu hành tỏi
những trả treo vật nài xuống giọng
con sốt nằm nhà, cô ơi, thèm
cháo thịt
năm trăm thôi, một bó rau, rau cháo qua ngày
chiều thấy mình giữa chợ bán mua
hỏi tôi, tôi mua gì
mua đức tin và lòng chân thật
chợ không bán
nhân phẩm làm người, có
giá không đắt…
04/2008
* Lấy ý từ Phúc âm : con cái bóng tối thì khôn ngoan hơn con cái sự sáng
MƯA CHỮ
áo mặc không vừa
những vá víu đánh rơi trên guốc mộc
mộc mạc như thịt da như hơi thở
câu lục bát
delete nhảm nhí những thừa mứa trùng lặp
bỏ đi ma trận những xác chữ co quắp
còn lại tôi
vày vò rác phố
ô nhiễm môi trường hổn độn
những tuyên ngôn
áo mặc không vừa
câu thơ bí hiểm mọc lên từ ẩn ức
những mệnh giá hối suất, ngờ vực
từ bóng đêm kì dị ngôi đền phân tâm học
quên
ban mai ánh sáng mùa trưa rát bỏng
đồng khô khát
lưng cha vẩn còng tấn xi măng bốc dở
tay mẹ chai sần xua bầy nhặng ký ức
mặt mồ hôi
áo mặc không vừa
tôi muốn nghe mưa trong từng con chữ
trong veo
một hồn đông phương mềm mại
để chiều cong cong một nụ hôn
môi
và sóng dâng hương lên trời…
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|