Dương Kiều Minh

Gửi nhà thơ Mai Văn Phấn đêm mưa ở Vân Đình
1.
Như cánh chim bay lạc trong đêm
Vương những vì sao đến từ biển
Bí mật câu chuyện còn cất giữ
Theo con đường gập ghềnh đá sỏi
Bóng tối xuống thật nhanh
Uy nghi cơn giông ập đến
Gió giằng giật tán dù phần phật
Bạn tìm về đây mối chia sẻ lớn lao
Thế giới bủa vây niềm thương nỗi nhớ
Ngày tháng thật xa, mùa hạ thật gần
2.
Đấy cánh chim vỗ hoài trong giấc ngủ
Bầu đêm đen thẫm màu mưa
Phố xá nhập nhoà vệt nước tràn tầng thượng
Sông Đáy phía sau, bạn ở phía trước
Lối phố nhỏ theo mưa rực màu xanh cánh đồng vào hạ
Thế giới ngổn ngang vật chất
Ngổn ngang tham vọng.
Đêm lữ thứ những vì sao trốn biệt
Bao sự thương tâm, bao nỗi bận lòng
Dễ gì chia sẻ
3.
Lời cảm ứng với bạn từ đầu hạ đã qua giữa hạ
Chợt choáng ngợp màu phượng vĩ dâng lên hối thúc
Nói gì đây với bạn?
Mang trên đôi cánh sự uy nghi tĩnh lặng
Cơn giông và mưa và đêm tối
Ai đặt cược những câu thơ cách trái đất triệu triệu năm ánh sáng
Mắt xa xăm phóng từng luồng ký ức về phía biển
Câu hỏi trồi qua làn mưa nặng hạt
Khuya khoắt đường trường ...
Vâng, những câu thơ vẫn vang lên đâu đó
Từng toà mây hiện qua ánh chớp
Cánh chim lực lưỡng vút lên vụt bùng thành đám lửa
Còn điều gì ở ngoài khát vọng!
Hà Đông, ngày 25 – 5 – 2008
DKM.
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|