Đinh Thị Như Thúy

cái gì đã xảy ra giữa chúng ta
mặt đất bắt đầu đưa võng không địa chấn không lũ bùn không sóng thần không đạn bom khủng bố không tai nạn xe cộ không sập cầu tắc đường nhưng tất thảy tất thảy tất thảy đã không còn yên ả chảy trôi theo nhịp chảy bình thường
đã bắt đầu những chuyển động hỗn loạn chói gắt mặt trời không lên thẳng mà đi đường dích dắc những hàng cây chen ra giữa lòng đường những ngọn đèn đường chuyển chỗ cho nhau và chuyển đổi sắc màu liên tục những hàng quán không còn bảng hiệu sự dịch chuyển của ghế bàn ly tách thìa nĩa tạo ra bao vệt sáng lóng lánh trong không gian đầy ắp âm thanh có gì như vui tươi có gì như cuồng nộ trong công viên đầy ắp những dây leo từ dưới đất vẹo vọ mọc lên từ trên vòm lá xanh ùn ùn tràn xuống lắc lư vặn xoắn như rắn cuộn
trong lồng ngực khối u đã được kích hoạt từ vị trí ba giờ bên ngực trái những chiếc rễ bắt đầu bò lan cái chết lạnh toát đang nở ra trương phình ra như rong tảo khô ngấm nước
mũi tên đã rời cánh cung đang vẽ vào cát bụi một đường cong lộng lẫy
Một vòm cây xác xơ không gió
Để nhớ Trúc, người hát Ngô Thuỵ Miên
trên biển Mỹ Khê năm 1981...
Sự nghèo nàn rỗng tuếch đã lộ ra
Một ngày cuối năm biển mọc đầy nắng
Mọc những cánh tay nghều ngào lạnh
Mọc những giai điệu buồn
Triệu triệu mắt lưới cũ mèm chết
Triệu triệu mắt cá lóng lánh chết
Triệu triệu đốm lân tinh trên cát chết
Cái chết đẹp như câu hát
Cái chết đẹp như ánh sáng
*
Trúc đã viết tên mình trên cát ướt
Trúc đã chờ sóng xoá đi những con chữ run run
Trúc đã luôn nghe tiếng gọi đôi chân
(Chỉ đôi chân bần bật run nghe tiếng gọi)
Về đâu
Sắc lẻm xoáy sâu
Biển rối tung ngàn bọt trắng
Những dâng lên của sóng một ngày xa
Những gào lên biết chỉ là vô ích
Những dằm sâu trong trái tim
Biển mặn
Không tẩy rửa được vết hằn sứa lửa
Trúc xác xơ mái tóc xác xơ bàn tay
Đôi gò má xác xơ xanh mét
Mỗi hơi thở là một lời thì thầm mệt
Giấc mơ không đủ ấm để tìm về
Ngôi nhà bé thơ không đủ ấm để tìm về
Thấy đu đưa tâm hồn mình như mảnh buồm rách
Không sắc màu
*
Một vòm cây xác xơ không gió
Là tất cả những gì còn lại
Trúc
Sau ngày biển động...
Và... Gió đêm lại đến
Đêm thẫm tối dịu dàng chỉ có Gió là tự do trong khu vườn rộng Gió đi qua những hàng rào kết bằng các loài dây leo tóc tiên bìm bìm hoàng dã thảo những níu giữ nơi này thật nồng nàn da diết nhưng cùng đành buông bỏ không sao thắt buộc được vì tự do đồng nghĩa với Gió Gió đi qua các vòm cây đi qua những bông hoa để được tặng những hương thơm mà Gió sẽ đánh mất ngay trên đường Gió là vậy có vẻ như nồng nhiệt nhưng lại rất ơ hờ vô tâm Gió mang theo cả tiếng dế lẫn tiếng hát Gió mang theo cả niềm vui thiếu nữ lẫn tiếng thở dài goá bụa Gió đi qua đi qua Gió mang đi cả những ước ao thầm kín
Một nơi không sao lắng dịu được những ý nghĩ về Gió Gió là một thực thể tồn tại rõ rệt và xâm chiếm dày đặc suốt không gian thời gian còn hơn cả con người
Krông Pắc 27.4.2008
ĐTNT.
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|