Thơ Nguyễn Bình Phương được rọi sáng từ nhiều luồng: cảm giác bất an mơ hồ của hồi ức, khoảng hẫng giữa những miên viễn của tưởng tượng với hình ảnh có thực về thế giới, nỗi ưu tư triền miên về cái sắc - không qua những trôi chảy tưởng chừng vô tình của các thi ảnh, hay kể cả những trò chơi thị giác bộc phát, dễ dàng. Vẫn là con đường, cánh đồng, khoảnh rừng, thân cây, góc phòng… quen thuộc, thơ Nguyễn Bình Phương vực dậy chúng trong không gian rộng lớn, nơi những biểu tượng của tâm linh không ngừng chuyển động và tiếp biến kỳ ảo. Thơ ông mạnh về cảm giác thị giác, cùng lúc xuất hiện nhiều con mắt nhìn và mô tả, tích hợp một thế giới hình ảnh đa bội, nhấp nháy, tắt sáng liên tục, khách quan hóa mạch cảm xúc chủ quan của nhà thơ. Lời lẽ khi trất trưởng lúc vồ vập riết róng, như thể cố ý ’’ trêu ngươi’’ bạn đọc. Nguyễn Bình Phương không thiếu những câu thơ hay, những câu khiến người ta sảng khoái và tỉnh táo như bất chợt nghe được một tiếng còi tàu ra khơi khỏe khoắn rúc ngang màn sương mù trầm đục mênh mông của biển cả... Trong lộ trình cách tân thi pháp, thơ Nguyễn Bình Phương ngày càng sắc lạnh, thêm nhiều những lát cắt dứt khoát ngay trong một mạch cảm xúc, tạo những khoảng trống lớn hơn giữa các câu thơ, đôi lúc chủ ý xóa nhòa ranh giới giữa cách nói của thơ và văn xuôi, nhằm gọi ra những gì là ’’thần vía’’ nhất của đời sống đương đại. Nhà thơ Nguyễn Bình Phương là một trong những gương mặt quan trọng trong dòng thơ cách tân sau năm 1975.
maivanphan.com
Nguyễn Bình Phương

Chơi với con
e ò e ò e tí toe ngo ngoe vò vẹ
tôi đấu trán vào các đầu ngón chân
rồi lăn
óc ách tiếng gì chiều nay sót lại
một con suối hay cánh rừng tím tái?
lăn qua thuốc súng tôi rền vang tôi
tôi đánh rơi ở nơi không tìm thấy
hai đứa trẻ hai vì sao nhấm nháy
giòn và thơm trong đêm giữa hạ
tôi bị vướng vào thế giới ba tà
con voi bé nhỏ, con ve kềnh càng, con báo lù lì, con rùa vĩnh cửu
tôi xung phong làm cái chảo nấu ăn
hai đứa trẻ hai vì sao mằn mặn
vừa xào xáo vừa cười lơ cười lắc
khuất trong góc nhà tôi có cả ta cả giặc
bánh xe màu lục, viên đạn vô hình
khẩu súng ấy trắng bong như bột lọc
tôi bắn gục thời gian không thèm tiếc
trên đầu tôi hai vì sao lẫm liệt
hai đứa trẻ nhò nhè bé ti hi
tôi cù kì ku ki cũ kỹ
bình minh mọc lên một cái mào
thế là cù kì bỗng dưng thèm gáy
thèm thăng lên mấy chục tầng trời, thèm ngủ dưới mấy ngàn ngọn nước
và tôi lạc vào quyển sách của tôi
ai đó viết ra ở chân trời khác
tôi chạm tới buổi chiều nghệch ngạc
bập bềnh trôi bên cạnh những dấu trừ
một cái gì tròn vo như lạc thú
lim dim chờ cú sút
lao thẳng vào khung thành mù sương
hai đứa trẻ vò tai tôi sung sướng
ngân nga ba đứa ba quả chuông
NBP.
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|