Khánh Phương

BƯỚC TIẾP…
Bước chân biển chiều động sóng. Ngập hang ngầm tri giác biển đen sẫm ấm mặn, vĩnh cửu. Biển không cho thấy gì ngoài thực thể tôi.
Tôi thuộc về nơi xứ sở bóng tối. Cây quang hợp bóng đêm vỡ trái chín ngọt ngào lóng lánh hạt đen. Tôi lớn lên bằng mất ngủ của đêm, bằng chớp loé hồ nghi nơi mặt biển con tàu chìm xuống. Những nghi án không lời giải vụt bay trắng toát mơ hồ. Cánh chim ngàn khơi khâm liệm hư vô sơ sinh vừa chết yểu.
Viết. Khi chưa biết mình là hạt cát gió xoáy về biển, đoàn chiến thuyền lừng lững trôi trên dòng sông xám, những manh buồm cắt từ nền trời trắng bạc để lại từng khuông trống rực cháy.
Đoá sơn trà bị ngắt khỏi cây điềm nhiên nở.
Viết ròng ròng mưa xối xả về mặt hồ rộng, về lòng đất sâu
trong mênh mang mặt người chưa tỏ, sao Hung mọc đầy ký ức
khi sóng dữ cuồng điên vỗ bờ lạc nhịp
bàng hoàng những đòn đánh vào lưng…
Chỉ anh, anh yêu.
Mình đã đến bên nhau trong bóng tối. Đôi môi tìm nhau cô độc run rẩy. Em viết lên anh từng dòng đau nhói về bầu trời và mặt đất này, cả nỗi trắng trong tuyệt vọng... Những đường vân định mệnh lòng tay trộn lẫn. Nhặt những nụ cười trong trẻo, chạm long lanh vào hun hút đêm sâu. Thân thể đan nhau nối dài giây khắc vầng ngực em và lòng tay anh cùng tuệ giác. Chợt nhận ra máu trong thẳm sâu đỏ hừng, sáng chói. Mặt trời vỡ tung vầng ánh sáng bảy màu.
Em viết để cài then ngôi nhà tai hoạ mịt mù tan hoang sương giá. Dòng nước dưới chân đồi hoá đàn rắn độc quăng mình lũ lượt trườn đi. Cơn gió đen quẩn quanh nát vụn.
Cây anh đào bên lối đi bình thản rải trời cao lên mặt đất mềm.
KP.
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|