Lê Ngân Hằng

Bài thứ ba
Xuyên qua trời đêm giá lạnh
Nàng đi tìm nơi ở của anh
Ngôi nhà có khu vườn tường rào bằng dây thép gai phủ những dây leo trổ đầy hoa hồng
Nhưng nàng chẳng ngại
Bởi vì trăng đã tới nơi
Trong khu vườn thoảng mùi khói mục
Hiện ra một ngôi nhà trắng
Anh đang lim dim vì mắt còn ngái ngủ
Bên một người đàn bà xinh đẹp dịu hiền
Và những đứa con cười đùa mũm mĩm
Nàng chưa bao giờ gặp họ
Bởi chỉ là trong giấc ngủ
Lời thì thầm lan đến chỗ nàng
Tiếng cười đùa vui nhộn của lũ trẻ bay qua tường rào dây thép gai phủ những dây leo trổ đầy hoa hồng
Những buổi sáng mùa hạ mở những cánh lừng thơm còn ngậm sương đêm ẩm
ướt
Anh ở bên người đàn bà dịu hiền và lũ trẻ
Đẹp tựa như những thiên thần!
Đến chỗ ban mai mùi khói mục
Như thế đã nhiều lần
Bức tường rào...và ngôi nhà trắng
Nàng sẽ ngắm anh khi còn lim dim ngái ngủ
Những buổi sáng mùa hạ hoa hồng leo phủ trên bức tường rào bằng dây thép gai và ngôi nhà trắng
mở những cánh lừng thơm còn ngậm sương đêm ẩm
ướt
Và nàng luôn tự hỏi:
Anh đang thở và nghĩ điều gì
Điều sẽ chẳng bao giờ được nói ra với người đàn bà yêu mình
Nàng đã đến đây bằng chiếc áo tàng hình
Trích từ bản thảo: Mưa mặt chữ (Chưa xuất bản)
Một số ý kiến đóng góp về bài viết này:
|