|
Mai Văn Phấn
 Tranh của Lê Thiết Cương
“Luôn nhớ em trên lưng, con sam cái khổng lồ bao trùm mặt đất.” MVP
ANHANHEMEM
Mưa trong đất
Những hạt mưa đầu tiên rơi xuống. Em nhắc chúng ta từng khởi thủy từ giọt nước. Trong veo, thanh tịnh em rơi xuống anh. Để anh biết thiên nhiên và đồ vật quanh mình đều bằng nước. Tất cả là em đợi anh đến gần. Tờ lịch trên tường đang tự mở sang ngày mới. Nền nhà, khung ảnh, bàn ghế luôn sạch sẽ. Trà thơm vừa rót. Bát đũa đã sấy khô. Con dao cái kéo bỗng nhiên lại sắc. Sách vở gọn gàng vừa ý. Và chốt cửa tự bật mở khi anh bước ra.
*
Lúc mặc áo chống nắng em giống cái kén di động trong phố. Xe cộ giăng giăng cùng những sợi tơ người. Chồng lấn những mốt quần Jeans, chất vải thô, những sợi pha lụa... Bắt đầu từ em, kết nối từ em chiếc áo thùng thình. Cái kén di động đi xe máy, nhắn tin qua điện thoại di động: Em hop xong. Anh nho doi mu va uong nhieu nuoc. Qua mười phút, em đi đong gạo chắc mới qua đường một chiều, lối rẽ. Hay mua sữa cho con, nhanh nhất chỉ đến gần ngã năm.
Em xuyên qua từng bức tường nắng gắt. Qua những ngôi nhà như áo rộng thùng thình.
*
Canh cá chua cho thêm mấy dọc hành. Em bảo anh sao ăn quá chậm. Thoảng nghe xơ xác những dọc hành trong cơn mưa đầu hạ. Tiếng cá quẫy giật mình đêm vắng. Và mùi rau thơm bịn rịn chân tường... Bát canh chua trong mâm cơm như giếng sâu không nhìn thấy đáy. Một mình em lặng thinh cho chín tới những dọc hành. Mình là con sâu cái kiến tự tin vượt qua bao cạm bẫy. Từng sống sót dù uống nhầm độc dược. Những chợ người mụ mị cơn mê...
Bát canh nóng mở cửa phòng chật hẹp. Các con về cả nhà cùng ăn.
*
Vệt môi anh là con chim gõ kiến trên cây cổ thụ. Chiếc mỏ tí hon làm cây rừng thay lá, thân gỗ mục hồi sinh. Những tán xanh trùm lấp, rì rầm, vươn thẳng. Nhắm mắt anh nghe trong thân cây biết mặt trời đã mọc, những sóng từ phát sinh cơn địa chấn, và ngôi sao lơ đãng đổi ngôi. Thời tiết bốn mùa làm phồn sinh bản năng loài chim gõ kiến. Ngước lên cao. Lại cúi xuống thân cây thành tâm tụng niệm:
Tạ ơn mưa nguồn, chớp sáng, mây qua...
Tạ ơn sương sớm, đất đai, đêm tối...
*
Em thiền tịnh trong chiều muộn. Tiếng chim quyện nhau. Trán em mở cánh đồng hoa vàng bất tận. Bàn chân rộng thênh cho nước chảy rì rào. Lưng thẳng - hốc núi - ánh sáng - khoan sâu. Muôn pháp là một, một đi về đâu. Ẩn hiện không gian một chiếc bình lớn. Ai đang về giữa hạt sương trong. Tiếng sấm sâu hút. Cánh hoa mong manh vươn tự do. Chén rỗng lặng thinh tràn nước....
Tất cả yên bình - ngưng đọng - chết lâm sàng - kết tủa nơi em.
*
Miệng em hé lộ khu vườn yên tĩnh. Ong bay về làm tổ mắt anh. Em ngước nhìn để giọt mật thơm vàng sánh lại, chảy chậm xuống chiếc ly anh cầm, xuống bộ quần áo anh mặc thường ngại là và đôi giày quên không đánh xi. Khu vườn bình thản trong mùa thu. Nhưng trên vai em mùa hạ vẫn ầm ào đổ xuống. Màu da trời hút mắt nhoè tan những biển hiệu treo thấp. Anh không ngăn được dòng mồ hôi em tuôn chảy trong nắng tháng sáu. Nhưng mồ hôi đổ về làm mềm tảng đá, mềm lối mòn bỏng rát, cả những gốc cây.
*
Ta rực rỡ trong vỏ bọc đêm tối. Hòa quyện đường vân thớ gỗ, rổ rá đan bện, ánh sáng gặp nhau nơi sợi tóc bóng đèn... Ta khai mở, tôn vinh nhau. Thành ngọn nến, nước sạch. Thành hoa tươi, hương thơm tế lễ tổ tông. Sông cuộn chảy cứu cánh rừng đang cháy. Lưỡi dao sắc cắt vào quả ngọt. Tảng đá vụn rời tự bay theo gió thổi. Ta đầu thai trong nhau. Nghe sữa đọng trong từng cọng cỏ, mắt thú dữ phát quang bóng tối, những giọt đắng chảy về túi mật, và tro than vùi xuống luống cày. Ta xoải mình trở thành người khác, làm hạt giống giã từ sân kho, bồ hóng gác bếp, giã từ thúng mủng, chum vò... lăn xuống đất đai.
Để nhận ra anh
Em ngủ say không biết
anh đang nhìn hạt mưa
bóng tối xơ xác ngoài cửa sổ
tán cây đè nặng ngực mình...
chợt thấy con đường
tự nghiêng trong đêm.
Ẩn hiện hôm qua trong hơi thở em:
một bảng tin mới quét
gánh hàng rong, đám cưới qua đường
buổi tan ca, vài con cá ngáp
một họa sỹ mới để râu đến chơi...
Những ngọn thác câm lặng đang đổ xuống rất mạnh
những đế giày chuẩn bị vỡ tung
chân tường mở cánh cửa thoát hiểm
bụi mưa phùn hay châu chấu bay qua
cả ngôi nhà lao đi chóng mặt
sửng sốt, rã rời khi gặp bình minh...
Anh bấm số điện thoại tưởng tượng
để em biết mọi điều từ trong giấc mơ.
Những tiếng nổ nhỏ
Em rang vừng đen sắc với lá dâu, dùng thay nước uống làm sáng mắt. Những hạt vừng trong chảo nóng nổ lách tách. Những ngôi sao đen đổi ngôi trong nắng sớm.
Đâu đó thật gần. Những tấm gương lớn vừa được dựng lên phản chiếu mọi chuyển động của thành phố. Đàn sẻ nâu bất ngờ sà xuống. Chúng nhìn những cặp mỏ và móng chân mình được phóng to trong gương, choán hết hàng cây, tháp nhọn, choán hết không gian vươn lên những cây cầu vượt, hồ nước trải rộng. Chúng hốt hoảng vụt bay rồi mất hút vào đám bụi khổng lồ. Những hạt vừng nổ lách tách là tiếng nứt của tảng băng gặp không khí nóng. Tiếng đồ gỗ trong phòng rạn chân chim cuối chiều nắng hanh.
Đâu đó thật gần. Vạt nước trong tranh bắt đầu cuộn chảy, làm bong ra những mảng màu giả tạo, cảm xúc giả tạo. Hạt vừng nổ lách tách như mỗi khi bẻ chiếc bánh đa giòn. Tiếng chân giẫm lên những cành củi nhỏ. Con bồ câu mổ thóc giữa sân rơm. Tiếng bàn tay đang tách vỏ, nhặt rau, đập trứng, so đũa, chạm cốc...
Những ngôi sao đen trong lòng chảo ngực anh rối bời nổ lách tách.
Nghe em qua điện thoại
Tiếng em trong điện thoại rất trong và nhẹ
Một giọt nước vừa tan
Một mầm cây bật dậy
Một quả chín vừa buông
Một con suối vừa chảy...
Khoảng cách tới đầu dây bên kia là ruộng đồng, làng mạc, quang gánh... Là xe cộ, tháp dựng, rễ sâu... Giọng em không vượt qua mà làm cho chúng bé lại, mở thông những cánh cửa sang nhau. Anh nghe em nhờ rễ sâu mở những vỉa tầng linh thiêng trong đất ấm, con sông chảy vào quang gánh, làng mạc phồn sinh tháp dựng, cánh đồng tươi tốt trên xe cộ...
Nói tiếp cho anh những câu bâng quơ không nội dung!
Lát nữa em đặt ống nghe, chắc mọi vật sẽ loay hoay tìm về đường cũ
Chỉ còn gợn sóng lan xa
Chỉ còn tan trong diệp lục
Chỉ còn thoảng bay dịu ngọt
Chỉ còn bờ đá lung lay...
Chọn cảnh
Trong mơ ngả mình trên biển
gối đầu lên tay em
Em nghĩ nơi đây biển sâu tám mét
(tôi đọc được ý nghĩ)
có đám mây và chim hải âu
Tôi mang giấc mơ ra phố
lúc ăn sáng thấy mình giống miếng mộc nhĩ
sôi lên trong nồi nước dùng
nồi nước sâu tám mét
Vào thăm bạn trong ngõ hẹp
biển số nhà giống miếng mộc nhĩ trong nồi nước dùng
tiếng bạn vọng từ độ sâu tám mét
Khép bớt cửa vì lạnh
Hơi ẩm mơ hồ ngấm xuống rất sâu
Thấy khoảng cách từ chân ghế tới bức tượng
tiếng mọt kêu tới vụt nhanh tia chớp
giữa những khuôn mặt trong quán phở xa lạ...
bằng khoảng cách giữa đám mây và chim hải âu
đẹp tuyệt vời trên độ sâu tám mét
Anh anh em em...
Buổi sáng vào bàn làm việc. Mở sổ ghi những việc cần làm. Có bàn tay em từ phía sau trang giấy cầm lấy bút của anh tì mạnh. Một con đường vừa được vẽ run run.
Lượn lờ như cá, em bảo:
- Phòng anh quá chật!
- Chật mà ấm – (anh cười bao biện)
Dán ngực mình lên tất cả những đồ vật hình cầu. Bắt đầu từ chao đèn, vật chặn giấy, ấm chén, phích nước, TV, đến đồng hồ treo tường, quạt thông gió... Và em dạy anh cách thở: hãy hít sâu vào lồng ngực, nén tất cả mọi đồ vật xuống chân! Em đã cho anh một nhận thức khác.
Con đường là chân tay anh
Một lần lá trôi về lá
ánh trăng không động
Con đường dính chặt
nhấc lên cùng vó ngựa.
Làm vòm cây tái tạo nên anh
Tóc em bóng râm cội rễ
Thân cây cao vút thẳng đứng
muốn bứt lên
trong chênh lệch những miền áp thấp
trong lay giật
muốn bứt lên trong hơi nóng cơ thể
đẩy từ lòng đất
từ cốt tủy ngủ sâu tụ khí
phù trợ những sinh linh
Gạn từ em
được chiết từ em
anh hiện hữu
và không hiện hữu.
Điên cuồng đỉnh thác buông
Tiếng thác hay tiếng hú, tiếng rên, tiếng nói...
Những bọt nước tung lên và chạy ra xa
hắt vào nhau ánh cầu vồng ngũ sắc.
Ra biển một mình
Nỗi nhớ buộc vào chân tóc
Cơ thể em trước đại dương phần phật.
Lồng vào nhau từng khuôn mặt. Lời vô nghĩa mở ra tưởng tượng. Đặt em nơi khoảng trống, thổi vào những ngón chân làm cơ thể vụt căng xâm lấn không gian. Hơi thở bắt đầu những chuyển động. Bàn chân em dính chặt vai anh. Giọt mồ hôi sáng trong họng tối. Mặc lưỡi mềm vừa treo ta lên...
Miệng anh còn thơm trái cây và hương trà em uống. Chiếc bánh ngọt pha kem lẫn với quế chi. Anh còn nhớ. Chiếc ghế rộng lắm. Khi bờ vai trổ những bông hoa, môi anh thắp ngọn đèn linh thiêng góc tối. Bông hoa chỉ nói được phần nhỏ nhoi lòng đất rộng. Lòng đất rung chuyển khi bông hoa đứng yên.
Ánh sáng đã rách. Nếu một sớm. Thật phản cảm khi thấy nhau giống những con cá mắt lồi. Em hắt về anh nhiều dị ảnh bông hoa. Dễ loạn trí nếu phải sống trong một thế giới loạn thị. Không, ta vẫn còn giọng nói. Mỗi âm tiết lúc ấy hiện lên một sự thật. Sự thật hiển nhiên đảo lộn mọi quy ước phổ thông.
Ra ngoại ô tìm khoảng không thư giãn. Nhìn xoáy vào một điểm trên nền xanh. Ví mình tựa gợn mây, vừa bay vừa tụ lại. Hơi thở em bỗng dâng từ chân cỏ. Đêm qua ở đây mưa to. Cả gió xoáy, chớp không tiếng động... Em đã đợi anh từ trước.
Yêu nhau. Là những nghi thức dâng tụng trời đất. Bây giờ là mùa xuân. Anh mệnh Kim và em mệnh Hỏa. Từ lửa làm ra Thổ, ra Mộc, ra Thủy. Đất rùng mình. Sông chảy. Ngàn vạn đọt mầm từ thân thể nở bung.
Bây giờ mưa phùn
Khi mưa phùn đã làm lại từ đầ
Anh còn trong mơ hét vang trong bóng tóc
Em bảo khi ấy em đã tỉnh
Bởi không gian ấm ướt đang về.
Cứ thương anh sao mơ nhiều, mơ lâu qúa
Bởi lúc đó anh vẫn muốn hết mình
Thế còn ai cầm tay em,
Nghe tiếng thở của em bên kia mộng mị...
Anh bỗng sợ rồi mưa phùn nghe thấy
Biết chúng mình đã trẻ trung hơn xưa
Những ý nghĩ lung tung chạy cùng sóng lá
Mùa này nụ mầm thường lên rất nhanh.
Đổ về phía khuất vầng trăng
Đã qua những sáng soi vằng vặc
Trăng chỉ còn phủ lên vai ta yếu ớt
Tay ấp lên tay nghe nước xiết
Con thuyền môi em neo lại cùng anh.
Qua kẽ tay nước vẫn cuộn chảy
Đổ về phía khuất vầng trăng
Anh muốn ôm em mà giữ lại
Cả chỗ ta ngồi cũng đang cuốn đi.
Cuốn đi tiếng chân em - Tiếng lá rụng
Chiếc áo vỏ cây mấy chốc đã sần sùi
Cuốn đi nước mắt em ngấm vào anh thành muối
Thương con sóng to vĩnh viễn ở xa bờ!
Và đã thấy muôn dòng sông đều đổ
Phía khuất vầng trăng ngầu lên muôn chấm sao
Những bóng tối tụ thành ánh mắt
Hy vọng nhìn nhau những đêm không trăng.
Dấu vết bình minh
Sóng sắc lẻm, đường chân trời đã vỡ
Ban mai trào lên nơi ranh giới xó́ nhòa
Muôn ngàn mắt em xoay không gian lập thể
Trong hạt sương trôi căng mọng phập phồng.
Đừng trôi lại gần đám mây đẫm xăng
Dù cố giấu đi mười ngón tay có lửa
Những lưỡi gió thơm tho luồn vào lỗ tai
Ấp lên hoang sơ giấc mơ của cỏ.
Da thịt anh rộn ràng mang dấu chân em
Làm những móng tay trên đất càng vang vọng
Mỗi đốt xương muốn rời ra ngân lên bộ hơi
Ngỡ có đôi môi trên đỉnh đầu đang thổi.
Anh đã rơi
Thế là rơi xuống nơi em
Xõa cánh trên vòm xanh sũng nước
Dưới gốc kia lũ trẻ đã ngậm đèn
Củi cháy hết và hòn than nhắm mắt.
Tựa vào mềm mại em
Vào những dịu dàng em
Với bối rối tơ vò
Với giản đơn hòn cuội.
Mặc lũ vịt chạy lên triền đê và đẻ trứng
Bên mầm cây nâng trời đất chui lên
Cả nỗi cô đơn cây kèn vừa ngân
Tiếng lóng lánh nấp trong chiếc kim tuột chỉ.
Khẽ nhắm mắt, khẽ ngậm vào tóc em
Đang chết đi và đang sinh sản
Dù có lả đi thành âm u bóng tối
Lại thấy huy hoàng chạm những môi hôn.
Gương mặt em
Thấp thoáng sau mái nhà, sườn đê, ngọn khói...
Càng thương nhớ
Càng vời vợi yên bình
Như giếng khơi,
Vòm hang,
Miệng ống...
Ghé môi anh nói
Không tin được giọng mình lại trầm vang đến vậy
Ghé môi anh hát
Thấy hồn nhiên trong từng giọt mát lành
Và càng hát
Bóng ta càng bé dại
Nơi mắt em nhìn đang nở ra những chiếc hài
Cho tuổi thơ chân đất của anh.
Hát từ đất
Đám mây ấm nóng
hay em bay
che lên căn phòng
và hàng cây
ôm con đường về lại.
Từ miệng bóng râm
vươn lên
hương quyến rũ.
Đu cành cao
Chạm ngực em trái chín
Thân bỏng rát
Anh sấm rền gót chân.
Trái chín bay chậm buông thõng
hút lên sạch bụi rì rào
Anh nhai lá khô ngấu nghiến
lưng tròn khép lại vòng tay
thảng thốt nỗi sợ
lỡ hy sinh bởi đốm lửa tàn.
Mọi góc tối đều linh thiêng
Lời xưng tụng biết bao giờ đầy
Tiếng ai lạ dễ thành ma qủy.
Bay qua. Bay qua
Tóc cuốn cành khô
Thân em nhẹ làm bật tung cội rễ
Bông hoa
Chợt nở trong trí nhớ
nơi kỷ niệm chật cứng
bông hoa không bứt nổi thân cành
hương thơm gọi hồn đồ vật
đồng hóa trên hình vẽ tượng trưng
quấn quýt bao điều tốt đẹp
ân hận thương tiếc
ngón mềm đan với tay xưa
đan mãi
xoay mãi mà không khít
quyến rũ quá
sao mà chịu được
bồng em lên
và xiết chặt hơn
tới vỉa quặng khai phá ký ức
xa vời
rợn ngợp chông gai
tưởng tượng em hiểu anh
được yêu
hình hài đã tặng
Bài hát mùa màng
Lan nhanh, choáng ngợp đất hoang vừa mở
Em đổ từng trận lũ dại cuồng
Cuốn xiết anh khỏi ngôi nhà có khu vườn bé nhỏ
Con chim cắt không gian rộng để lại đường bay bất tận
Cội rễ anh vươn mắt em nhìn tươi tốt
Từng đọt mầm phun hơi ấm lòng đất ướt
từ hơi thở làm bầu trời đổi khác
từ khoảng không được quyền kiến tạo đám mây
Mắt rạ rơm đốt thiêu mùa cũ
Đổi thay cách nhìn và khoảng trống chân trời
đất nhận cả những gì còn cháy dở
mùa mới về tự tin, nghiền nát và xóa hết
Nụ hôn nín thinh, tỏa nhiệt, khoan vào lòng đất
chạm những mạch ngầm ứ căng huyền bí thuở xưa
Đất mỡ màu quyện rạng đông dâng lên khuôn mặt
dâng lên cỏ cây phồn thực bời bời
Những mùa tái sinh trổ đòng chín rục
Sấm nổ vang trong lòng tay mầm hạt
Vòng phù sa tươi ròng ấp ôm thớ đất
Em cúi xuống và dòng sông ùa đến bất ngờ.
Nơi trời rộng
Em thổi mùa ấm nóng
cây thiếu nước rũ xuống không xa dòng sông căng mình lộng lẫy
con cá nghiền nát lưỡi câu đảo lộn trật tự thời gian
anh thu mình bay vào vô tận
ngọn tháp dâng cao giác quan nhiều chiều
Kết tóc em rực rỡ vòng cườm trời rộng
đứng dậy hạt mầm thời vụ râm ran
tự tin làm sấm chớp, hanh khô và gió lốc
và da thịt em rười rượi lưng trăng
và quả ngọt, thóc vàng rười rượi lưng trăng
thoáng bóng ông bà trong khói cơm thơm làm ta bật khóc
Đã thẩm thấu, phủ ngập và hé lộ bất ngờ
đan quyện chân mây thở từng vòng hy vọng
làm kích nổ hạt mưa phùn trong ngực
và mẩu thức ăn để dành giấu nơi ký ức
Sự thật làm con chữ nhảy ra không thể thu về
càng tự tin tỉnh dậy nhìn biểu tượng ngập trong miệng lửa
Được quyền nghĩ những điều đã ước
Những quả chuông bay lên
hóa thân và hiện hữu
đỉnh núi che con đường co duỗi
không nhận ra em hôm qua
ngựa thở dốc
bời ngợp cảm giác cỏ
chùm lưỡi dìu nhau đứt cuống
xuyên qua tim lăn vào đất tơi
nở những bàn tay sau lưng tươi tốt
anh dũng mãnh lún sâu
chờ sinh lại trong tóc mềm
phủ nồng mắt dại
đi ra lững thững
ngạo nghễ tượng đài
chợt bôi xóa những điều đã biết
đã biết
vùi trong mặt trời mù, dưa chua, nước chấm
bôi xóa thân căng mọng
ngón ngón mài xiết
rên rỉ mây bay
kéo căng tiếng dế
nước bỗng reo qua miệng cống đen
cây lay giật thúc vòm lá rối
men lao đao dốc ngược đáy bình
chảy qua miệng anh
mềm mại em
sữa thơm hay cỏ non vừa mọc
được quyền nghĩ những điều đã ước
Mùa xuân
Có nhiều dấu hiệu Mùa xuân
Mây nặng. Hoa đào. Củi mục. Đường trơn...
Tôi chỉ dẫn các con như vậy.
Con tôi kẹp ngón tay thổi hồi còi dài
gọi đoàn tàu xuyên qua ngực tối
Trán tôi rung chuyển
Đôi chân gầm vang
những toa đen theo nhau nặng nhọc.
Tạm biệt Mùa đông!
Tạm biệt Mùa đông!
Các con tôi đang tranh luận về thời khắc:
Ấy là lúc bông hoa đỏ rực vô tình rơi trên mặt nước
hay những linh hồn được thanh tẩy bay lên?
Là mây trắng bỗng trôi qua bàn tay ấm áp
hay hơi ẩm nghẹn ngào đang vỡ ra từng tiếng chim non?
Giáng sinh
Đôi môi
Nơi đất trời gặp nhau
Mở những lạch nguồn tìm về biển cả.
Ta mang nụ hôn
Như con cá mang đuôi và vây lưng
Quẫy vào biển rộng,
Con chim mang tiếg hót sáng choang mơ mộng
Lần hồi gieo xuống bãi bờ xanh.
Thế rồi sóng biết thầm thì
Mây biết che đi nỗi buồn tiễn biệt...
Và ta biết mình đã được sinh ra.
Vầng trăng và con đường
Anh là con đường lạc loài trong cỏ
Biết bao giờ tới được vầng trăng
Nước mắt đầu non nở thành hoa dại
Rũ tàn phiêu dạt chốn cô liêu.
Sương vương dày như đan như thêu
Không che được em một vầng sáng tỏ
Bóng em đi bằng bước chân của gió
Trên mình anh những tiếng chân nai.
Và trái tim bừng lên ánh ban mai
Tiếng chim gù rót vào ô cửa
Tiếng nước cuốn đi từng mảnh đêm sụp đổ
Em hay vầng trăng vừa lặn cuối con đường.
Anh về
Anh về không xao động gió
Trời trong như nước đánh phèn
Vườn em, chờ không trút lá
Chuồn chuồn ngóng đậu ngoài hiên.
Nhìn nhau tựa hai giọt nước
Tan vào những khoảng vu vơ
Cùng góp với ai ngọn lửa
Dẫu là mình thành lá khô.
Theo em lạc vào vườn xưa
Nơi các thiên thần đã ngự
Nhớ thương cả lúc anh về
Lòng em cũng thành xứ sở.
Bài ca buổi sớm
Anh mơ được em gieo trồng trên ngực
Bàn tay dịu dàng vun vào da thịt
Hôn lên tai anh lời chăm bón thì thào
Anh cựa mình nồng nàn tơi xốp.
Gió sẽ đến vỗ về từng chiếc lá
Lật phía bên kia che cơn bão đang về
Rồi mùa đông em phủ lá vàng lên mặt
Nỗi ưu phiền mục ra trong lấm chấm mưa xuân.
Từng giọt mát lành thấm nhuần trong đất
Tươi từ môi anh đến gót chân em
Anh ngỡ mình được phép lành thánh thể
Đêm vừa qua hay đã mấy nghìn năm.
Thương em
Em nói bâng quơ : Mùa xuân rồi cũng tàn!
Anh ghì lấy bao nỗi lo toan đôi vai em gày nhỏ
Có bông hoa ngạc nhiên vừa bò ra mép nước
Con chuồn chuồn bay lên trên mặt sóng mơ hồ.
Anh phân vân không biết nên nhập vào con chuồn chuồn hay bông
hoa ngơ ngẩn nhường kia
Nỗi lo toan ơi! Nỗi lo toan sao mà bay bổng thế!
Em có thấy anh nhẹ như cánh chuồn hay cánh hoa không nhỉ?
Anh hỏi đôi vai em thôi mà, em cần gì phải thưa!
Sợi dây im lặng
Những đôi môi giấu mãi vào nhau
Như vỏ cây muốn lẫn vào ruột gỗ
Sự hòa hợp thành lặng im bắt đầu.
Sự im lặng bây giờ đang nối vào xa lắm
Từ đầu này tới cuối những hoang sơ
Cơn mơ muốn gọi ta mà không thành tiếng
Con chim thiêng sốt ruột lại bay về.
Nó đậu vào sợi dây im lặng vừa căng
Đâu phải thế... đâu còn là chốn cũ...
Toàn thân ta đã khác rồi khi nhè nhẹ rung lên.
Nỗi nhớ mùa thu
Hai thương nhớ
Một mùa thu ở giữa
Gió qua tay
Thanh thoát hao gày
Mùa màng nặng trĩu đôi vai.
Em chợt hiện
Từ hương thơm trái chín
Trong dập dờn bãi ngô mùa thụ phấn
Lá giật mình
Cá lặn xuống chân.
Hút mãi về em
Từng hơi thở đất
Anh hạn hán
Cơn mưa chiề tất bật.
Heo may thoảng hơi người phảng phất
Mặt nước trong veo một nỗi ngóng em về.
Nghi lễ cuố́i cùng
Ánh sáng đã ngủ yên
Ta đang hồi sinh
Trong vòng tay của đêm.
Như có lá mầm
Nở trong nụ hôn
Tiếng em gọi vang
Nơi bến xưa
Miệng chum
Bờ vực...
Anh chạy về
Rì rầm sóng tóc
Xuyên qua màn âm dương...
Nhựa trong lá mầm bắt đầu chảy
Máu trong huyết quản bắt đầu chảy
Những lạch nguồn bắt đầu chảy...
Vừa chạm vào bờ ánh sáng
Anh quỳ xuống
Em hiện thân trong chiếc áo thiên thần
Lấy một ít nước gọi lên máu và sữa cỏ
Em dịu dàng rửa tội cho anh.
Em cho con bú
Chiều nay anh được nhìn em cho con bú. Ngoài kia từng chân kiến đang đi, từng cánh ong vẫn còn đang vỗ. Nơi anh về trú ngụ là ô trời xanh trong mắt em cười. Hạnh phúc nào bằng ta bên nhau thảnh thơi, như được xoải mình nơi chân đê cát mịn. Anh hôn lên ngực em căng đầy thơm mát, chiều ngọt ngào cánh cò cánh vạc, qua môi anh khẽ đậu xuống hồn. Căn phòng mình chẳng còn những bức tường bao quanh và không gian thành thời gian thánh tệện, khi anh mải mê nhìn vầng ngực em dâng đầy như biển, cứ thu mình tìm vào ệệng con be bé xinh xinh ...
Nghe đâu đây có tiếng thạch sùng điểm nhịp, hay những giọt nước xa xưa đang rơi vào vại nước nhà mình.
Đêm ở Thụy Khuê
Vạt cỏ xưa hai đứa mình ngồi, giờ là nền ngôi nhà cao tầng, để anh làm con bướm chập chờn giữa phố, tìm lối ngày nào lạc cánh bay. Khuôn mặt em vừa hiện trong vòm cây sót lại, tán lá đung đưa như bát nước đầy. Anh ướt cánh và dừng chân ở đó.
Gió ở đâu lần về gõ cửa. Anh vội vã vùi cơn mơ vào gối chăn. Thụy Khuê đêm nay trăng rằm. Mặt hồ Tây xanh xanh vòm lá. Những bông hoa bèo hay bóng dáng hồn ai vừa đậu, dễ chừng chạm vào là cất cánh bay...
Những bông hoa mùa
thu
1
Sắp mưa. Những tán lá, mái hiên, chiếc ô nhỏ không che hết
em được. Mọi vật quay cuồng. Chiếc xe tải chạy qua phủ bụi
lên mặt người. Lá cây theo nhau đổ xuống. Gió thổi dạt chú
chim sâu vào bờ bụi, mở tung chiếc áo anh một cánh buồm.
Mưa sẽ mang hương hoa bưởi vào lòng đất. Đường sẽ trơn. Con
chuồn chuồn rũ cánh cùng ngọn cây mờ nhạt. Tầm nhìn ra mặt
hồ và đỉnh tháp cao cũng dần bị che khuất. Mưa sẽ phá vỡ không
gian anh vừa sắp đặt.
Mảng tường giờ đây vẫn còn khô ráo. Gió quét sạch con đường
trước cửa. Mặt đất còn hằn vết nhăn khát nước, xòe ngang trời
những đường chỉ tay.
Hạt mưa đầu tiên hay ngón tay em chạm vào khung cửa, xuyên
qua khoảng không còn ấm nóng mặt trời.
2
Hôn em trời đổ mưa
đất đai hồi sinh tươi tốt
Hạt giống nảy mầm rồi bỏ đi xa
Em ken vào anh mịn màng cỏ mọc
giàn hoa leo vươn tay quấn quýt
gọi đại dương mở miệng sông hồ
Dầu đèn và ngọn lửa nhỏ
tai nghe và tiếng sấm xa
làm bút mực chạy trên giấy trắng
chiếc cột cao dựng xuống nền nhà
con mãnh sư nuốt con thú nhỏ
thép ra lò, đá núi nung vôi
Gọi trái xanh níu cành chín rục
mặc con dơi treo mình ngủ trong chiều muộn
gió tràn về vi vút bông lau
Em và anh tụ thành nước mát
mưa xuống những nụ hôn làm lại thế gian.
3
Uống nước lạnh. Hương hồng nhung, áo quần hanh nắng, mùi
tóc em còn quyện quanh ly. Em bảo anh mãi chói chang mùa hạ.
Nắng gắt dội xuống làm những ngón tay, ánh mắt anh bỏng rát.
Chén trà thơm, lọ mực thêm cô đặc. Bức tranh thêu, cây đèn
bàn càng héo rũ. Chiếc cúc áo trên ngực anh khô nỏ, cong vênh.
Mặt trời lặn vào ly rượu mạnh. Anh khép mắt hình dung em mây
trắng lại bay về. Anh trú ngụ trong hương cam, hương bưởi,
trong tiếng chim gọi nhau khàn giọng. Bóng tối rùng mình chạm
phải heo may. Anh nhìn lâu vào hoa hoàng thảo, hoa cúc quỳ,
hoa mướp…, cả bức tranh biển khơi vàng sậm sắc vàng. Nhìn
lâu vào những kiểu tóc bồng bềnh, tóc ngang vai, tóc xoăn,
tóc tém, tóc chuốt keo, tóc ép… Nhưng thực ra anh có hiểu
gì mốt tóc.
Ly nước lạnh cắt ngang từng ý nghĩ, như tra hỏi, theo dõi,
bắt quả tang anh.
Anh là nụ vối, lá tía tô, ngải cứu, hoa hòe, mướp đắng… được
em hái về sao tẩm giữa mùa thu.
4
Chiếc kẹp tóc em mua trong siêu thị, giả sừng voi, mã não,
thạch anh…
Anh tặng em chiếc kẹp tóc khác.
Chiếc kẹp tóc anh khắc gọt bằng gỗ, chọn dáng cây mọc thẳng
vươn cao. Mây đổ về tay anh nặng trĩu, trên vai em khép lại
tóc mềm. Nắng rực rỡ xoải trên thềm gạch đỏ.
Anh khép lại ráng chiều, bếp lửa, bóng cây…
Búi tóc em đan trong ngực anh thành tổ chim ấm áp. Bầy chim
non nở ra ríu rít những hừng đông.
5
Ly cà-phê buổi sáng
hình xoáy nước trên sông
hình mắt cơn bão xa, mắt gió...
Mắt bóng cây không chim chóc im lìm
Mắt đèn pha ô tô vắng chủ
Chiếc mũ ai rơi thành hố thẳm trên đường
Bắt gặp sau lưng cái nhìn xa lạ
Mây bay qua để khoảng rỗng trên đầu
Mắt Nhà hát, mắt hồ Tam Bạc
Mắt cầu Rào
Đường Lê Thánh Tông....
Ơ này, ly cà-phê màu nâu
Sao để heo may đổ vào giọt sương đặc sánh?
Đặc sánh nắng sớm dựng lũy thành che chở
Tiếng ồn ào chỉ cách ba bước chân.
Cách ba bước chân là đời sống khác
Chuyện hôm qua cũng khó hình dung
Là hồi hộp những cơn co thắt khác
Bộ quần áo, tiếng cười, cái bắt tay cũng khác
Những con sóng khác cuồng điên dai dẳng vỗ vào bờ…
Anh thêm vào ly cà-phê chút đường, viên đá lạnh
Yên lặng cùng em trong ba bước chân.
6
Em chăm chú đọc sách
Cuốn sách viết về tình yêu xứ sở hoa Anh đào
Nơi ấy cây đang mùa ra nụ.
Những câu chuyện gái trai gặp nhau trong ga tàu
vào quán bar, trên bãi biển, ăn đồ nguội…
Chỉ là chuyện những năm sáu mươi.
- Tình yêu hình như ở đâu, bao giờ cũng vậy!
- Chiếc chặn giấy giờ đây đã nặng hơn. Computer mở trên mặt
bàn rộng. Phích nước em đun hôm qua bỗng sôi rối rít. Có thể
nhìn xa vô tận qua ô cửa hẹp, qua những bức tường che khuất,
qua mùa đông khói lạnh mơ hồ. Bàn tay chúng ta như dài thêm
ra, chặn được nước, ngăn được âm thanh. Nghe thẳm sâu từng
tiếng côn trùng, tiếng nước khoả đều từ những đêm xa...
Hãy hôn lên ngực anh và đánh dấu
Trái tim anh đang đập mạnh sau làn áo mỏng
nơi chiếc túi ngực có lần em muốn giấu cả cánh tay
chỉ lát nữa thôi túi áo anh sẽ căng rộng khác thường
em có thể cất giữ mọi đồ vật ưa thích
hoặc vào đó thảnh thơi, chải tóc, ngủ ngon…
7
Chiếc cặp em mang thường đựng nhiều thứ, vài ba tập giấy,
mấy loại bút, phấn son, gương lược… Bóng nắng xếp những ô
sáng hình quả trám lúc em đi. Hôm sau nắng lại đan thêm nhiều
quả trám sáng hơn chờ em qua nữa. Mỗi ngày em thay một kiểu
áo. Mỗi kiểu áo có khăn quàng riêng biệt, găng tay và riêng
biệt son môi. Kiểu nào đi với em cũng hợp. Anh đâu dám khen
sợ bị chê là kẻ nịnh nọt vớ vẩn.
Có lẽ anh là kẻ nịnh nọt vớ vẩn!
Kẻ vớ vẩn thường lẫn lộn màu áo em đã làm nên cảnh quan thiên
nhiên phồn sinh, đa dạng... Cả đồ dùng, thức ăn, nước uống…
Màu áo tạo nên cơ thể anh…
Mọi câu nói bâng quơ làm bóng nắng đan vào nhau thêm những
ô màu sáng. Chỉ chiếc cặp em mang là thực. Đến khi nào em
sẽ mở ra?
8
Ôm em nghe nhạc nước chảy qua triền núi rộng, những vỏ sò
vỏ hến hoá thạch đã thức dậy, tổ chim yến trên vách đá lơ
phơ… Cây cỏ, con đường, cả viên cuội quanh đây rất lạ. Hình
như chúng đã cách xa ta, hôm qua, từ nhiều thế kỷ trước. Hay
bóng dáng, hồn vía ta tự kiếp nào chẳng biết, đang bồn chồn
chờ những nụ hôn.
Hơi thở em vừa mở không gian cổ xưa mướt xanh trong cơn mưa
buổi sớm, nối liền bầu trời với mặt đất rộng. Loài gặm cỏ
và ong bướm bấy giờ còn chưa kịp sinh ra.
Bàn chân em dựng trái núi, xếp từng viên đá tảng. Cầm viên
cuội nhỏ nhoi ngậm ngùi mưa nắng, biết bao giờ anh trả được
cho em!
Anh và em là những con đường có bao tán cây, biển báo, ngã
bảy ngã ba… Giờ thành một với viền cỏ mịn, nhân đôi những
bước chân nhân từ, bến đỗ, dòng sông…
9
Soi lên ngực em biết lòng mình ngay thẳng. Chợt nhớ lần đầu
ra biển, được lún vào cát, lặng im trong vô tận luênh loang.
Thoáng nỗi sợ vô tình gặp cơn bão lốc, giữa đêm đen dựng dậy
sóng thần. Chạm vào nước, lặn sâu vào nước, anh ước mình có
thể nín thở mãi.
Lại nhớ lần gặp giấc mơ được làm người lớn. Lũ trẻ chân đất,
cởi truồng, tóc râu ngô đuổi anh khỏi sân chơi. Anh không
khóc mà đứng bên những người cao lớn. Tập nói to cho giọng
nói vỡ ra đến tai người con gái đang giấu mặt ngoài sông…
Rồi những con chuột cắn nhau trong cót thóc làm anh tỉnh dậy
trong hơi thở gấp, nhưng vẫn nhớ những gì ở cuối giấc mơ…
Phun về xa kia những dòng nham thạch. Chân trời đỏ rực chìm
sâu trong vô tận dịu dàng.
10
Khi ấy là mùa xuân
lá vàng hồi sinh xanh tốt.
Nhìn lá
đứng cùng với lá
lỡ để vắng em trong ý nghĩ anh.
Khoảng trống ấy sau mới nhận ra
làm mưa xuống những cơn giông mùa hạ
chớp sáng ngang trời viết vội tên em…
Để con chim lạ hót trong vườn vắng
đàn dê mải mê gặm cỏ úa vàng
con còng trốn biển khơi khi nước rút
mái chèo buông con nước dọc, nước ngang...
Heo may theo tin nhắn điện thoại
Ngón tay em lùa từng hơi thở trong cây
Chiếc chăn mỏng, gần sáng trời se lạnh
Ô mai dầm, xí muội, bưởi the…
Năm nay trời lập xuân muộn
Còn 136… 123… 97 ngày.
11
Vào mùa những đàn ong bỏ tổ
nhớ đôi lần lỡ làm em khóc
giọt nước mắt vỡ tan trước ngực
Cầm tay anh nói:
Tia nắng mỏng lọt qua khe cửa
vài hạt bụi rực lên vội vã bay qua…
Chú chim nhỏ trên tổ cao bấy bớt
bộ lông vũ vùi sâu dưới lớp da non…
Kìa gai nhọn và ngây thơ mặt đất!
Nhìn nhau anh kể:
những đài sen ngơ ngác cuối mùa…
những mâm son… những đôi đũa lệch…
những hang sâu đón được ánh trăng…
những thứ bỏ đi trở thành cổ vật…
những đống củi khô… đám cháy dở dang…
Đàn ong bay đi
hay vô tình em khóc?
Em chân thành, thanh thản nhìn anh
Không, hai nửa trái cây, đôi nến sáng?
hai mặt trời lên từ một chân trời?
hai ổ điện, hai gốc cây vừa đốn?
hai vực sâu, hai chiếc loa câm?
hai biển cấm, hai bọng ong mật?
hai hạt giống vừa trổ lá mầm?
hai con số hỏi anh phép cộng?
hai chiếc lá rơi, hai đám cháy dở dang?
12
Nỗi đau riêng em không san hết được
Ơi giọt nước hãy rơi về đất
nhờ bóng râm che bớt phần nhói buốt rễ cây.
Không nhìn anh
bờ mắt em run…
Viên sỏi chạm đáy hồ
mà sóng nước còn lan đi mãi ….
Em kể về viên sỏi
bàn tay sơ ý liệng lên trời
Anh lặng im nghe lòng hồ nước…
… có con thuyền cột vào bãi đá
tự tròng trành vỗ sóng qua đêm…
… có tiếng vạc chưa tan vào nước
mặt trời lên mỏi mệt vọng trong sương…
… tiếng ai khua vào hừng đông chạng vạng
đang chờ trời sáng tưới cho cây…
13
Rời thị thành
thương anh về thôn quê
Bếp lửa, Bờ sông theo em vào giấc ngủ
Ký ức hồi sinh thật lạ
Bếp lửa…
Bờ sông…
chập chờn quanh gánh chênh chao
chỉ thăng bằng trong cơn mưa tầm tã...
Khi bờ sông mở ra bất tận
từng đám lục bình nương lũ trôi về che kín mặt sông
làm nghẹn thở, làm chiều đến sớm
giăng lưng trời tôm cá lao xao…
Là lúc bếp lửa lập lòe bé nhỏ
mắt mẹ nhìn em từ phía phố xa...
để hạt thóc còn sót trong rơm rạ
gặp than vùi nổ tí tách như mưa…
Bếp lửa soi cơn mơ sáng vội
mình em loay hoay với nhiều củi ướt
đám khói xông mù mịt cay nồng...
Bờ sông hiện về đục ngầu xói lở
phờ phạc cỏ gai, cỏ ấu, cỏ gà...
con cá lơ ngơ quẫy trong bùn nhão…
Con vịt bầu, con trâu sứt mũi!
Con chó khoang, đom đóm, mèo đen!
Nhớ ở bên em trong mưa dầm nắng táp
Kim chỉ có đầu, quang gánh liêu xiêu…
14
Ngọn đèn bàn chiếu sáng áo em. Hiện xa xăm một phần gương
mặt. Những bông hoa li ti lạnh lùng rời tà áo ra đi, trở lại
sườn đê, vạt đồi, đồng cỏ…
Cơn gió đầu mùa bên anh quấn quýt, từ chân mây thơm hương
cỏ mật, chộn rộn ong bay, tiếng nước thì thào…
Khi beer lạnh chảy vào huyết quản, trong ráng chiều hiện
lên ánh đèn và bông hoa li ti. Ngõ hẻm lùi sâu, lùi vào vô
tận. Mấy gã trai bàn bên uống đã say, tiếng cười nói ngập
ngừng vọng từ lưng ngựa. Bát đũa ngổn ngang cỏ hoang vây lấy
những ngôi nhà. Những ly rỗng va vào nhau lanh canh vội vã.
Ráng chiều trôi nhanh trong trang sách vô tình khép lại.
Cơn gió nhẹ thênh lùa anh vào bóng tối.
15
Bên nhau cỏ mọc
Cỏ diễn tiếp giấc mơ của đất
Lưng thấm cỏ, chân tay thấm cỏ
Không cần sấm chớp, tụ mây
ta mưa vào nhau cơn mưa cỏ xanh
nắng lại trải vàng mặt đất
Mưa cỏ xanh dâng mắt ta ngập tận đỉnh cây
Ta đan vào nhau nghẹt thở… ngô nghê... ú ớ…
Đám mây mang giày dép, đồ trang sức
và quần áo chúng ta vừa trút bỏ trôi nhanh
Thân thể sáng lên trong hương cỏ mặn mà
trong hoa cúc dại thắp dọc triền đê chi chít những cây nến
nhỏ
Con chuồn kim dính chân vào tảng đá xù xì
che chở từng cây dương xỉ hồi sinh
Lũ kiến đen lẫn vào cát sỏi
Sâu bọ giờ cũng bất động sau tán lá
Đàn sẻ nâu không còn nơi đậu
hốt hoảng bay lên làm tan vỡ khoảng không
Lá khô rơi lả tả
rộn lên từng hồi chuông hoan lạc.
Giọng nói chúng ta là mạch ngầm cồn cào lòng đất
Dìu dặt dâng lên chân mây hơi ẩm đại ngàn
16
Ăn miếng ngon này, uống ly trà này. Cho em cả hạt muối, khăn
lau, nước chấm. Cả tương cà, đầu đũa, cơm thơm... Lúc xa em
dặn anh phải ăn ngủ điều độ, ăn thêm một thìa cho em. Anh
là con sam bơi quanh bàn ăn xếp đầy thực phẩm. Theo nghi lễ
loài sam, trước khi ăn anh luôn đưa thức ăn lên cao. Luôn
nhớ em trên lưng, con sam cái khổng lồ bao trùm mặt đất. Em
là đám mây trôi đi chậm chạp, bình minh rẻ quạt, con sư tử
xù lông, con sóc chuyền cành thoăn thoắt. Gió lùa gió quẩn
chân anh. Mưa mịn màng, mưa rây rây lành lạnh... Anh đang
cõng bầu trời bằng đôi chân rắn chắc. Những hạt mầm tìm ra
ánh sáng dưới lưng anh. Tiếng cười trẻ con xổ tung từng chuỗi
hạt. Con sâu đo lẩn thẩn bò quanh cuống lá úa vàng. Bông mẫu
đơn đầu ngõ nở vội... Gió mùa… gió mùa... Và nước chảy, nước
chảy!
Có lúc quên lời em dặn. Nhưng đã thành bản năng, anh lại
bơi đi và đưa thức ăn lên cao.
17
Anh và em tập nói
Tay xòe tay
Mặt trời len vào cánh rừng rậm rạp
Đường chỉ tay đan bện từng sợi song mây
lối mòn heo hút, dây hoa leo chằng chịt
Những vết chai sần nguyên thuỷ hồng lên từng lớp đất nâu
Em bảo hôm nay trời lạnh
Anh phân vân không phân biệt được mưa bụi phơi phới bay
hay lửa reo phần phật
Hơi thở ấm hơn hay tiếng chuông ngân?
Anh cầm trên tay hòn than nóng bỏng
ngậm lút sâu vào lưỡi câu sắc nhọn
nằm trên từng mũi kim nhói buốt
uống vội vàng ngụm nước đang sôi
Và em và anh...
Mọi khái niệm hoàn toàn vô nghĩa
khi đôi môi cuống quýt tìm nhau
nét mực hiện lên rất rõ hình hài
bắt đầu lăn bánh xe thổ mộ
và hoàng hôn vừa tuột khỏi chân mây
và rượu ngon sưởi trong lồng ngực
18
Xẻ bóng đêm nhìn sâu vào chân mây hé rạng
Những tháp chuông ứa máu cho lời nguyện cầu vội vã lên xanh
Những luống đất lật mình
để lộ màu mỡ phì nhiêu bao năm chôn vùi đáy sâu u tối
Sông rì rào
Non cao thác đổ
Cả nắng mới, sương mù
Và hạt mưa gần lắm ở bên ta
Hơi thở bật tung lớp vỏ cứng những hạt giống em vừa gieo
vãi
Cơ thể căng lên, trải rộng
Em gối lên anh kè đá chắn sóng
làm hàng cây ngăn giông bão đi qua
19
Ngựa hoang tung vó trên thảo nguyên
kéo mây làm gió, sấm chớp
Nước từ đáy sâu trào lên mặt đất
dồn thành ao chuôm thành hồ nước lớn
cuộn chảy vào sông suối, vào cơ thể
dâng lên ngực, lên đỉnh tóc anh
Biến anh thành bó đuốc, que diêm, sáp nến...
Đôi môi thiêu đốt những vùng đất rộng
Cặp mắt vằn vện hung dại
nổ tung từng trái cây đơn độc
con chữ đơn lẻ
những bến vắng cuối cùng
tiếng chim xa mất hút
con thuyền độc mộc
cắt đứt giò hoa lưỡng tính đung đưa...
Thét lớn đến chết
Im lặng đến chết mà tái sinh thế giới
Ngựa tung bờm...
Không thấy bờm.
Hý vang không tiếng hý
Trên trời cao phút chốc lại tung lên từng cọng cỏ mướt xanh.
20
Gần em nghe trăng lên
ngồi trong quả chuông ánh sáng
áo em thành áo anh
tóc em thành tóc anh
vai em thành vai anh
hơi em thành hơi anh
tay em thành tay anh...
Gần em cho mưa bay
cỏ dưới chân đang hàn gắn thế giới
dòng sông em tắm mát cánh đồng
chân dài em chao nghiêng mặt đất
vòm ngực em dâng tới đỉnh trời
hơi thở em thổi tung bờ bãi
làn môi em nghiền anh thành bụi
Gần em được ăn uống, nói cười
ngủ ngon, tự do... được sống…
để vùi xương tủy mình vào cơ thể em
để quẫy đạp đầu thai sang kiếp khác
để cưa đứt, lộn ngược, uống hết
để nổ mìn phá đá nung vôi
để lưỡi rìu xé toang thân gỗ...
21
Mê đắm, ngạt thở
Anh chìm xuống đáy sâu
Dội lên anh những rượu của rượu
nước của sóng nước
hơi thở gấp quanh đêm
tiếng va đập kim loại
phao dìm sợi cước kéo căng
Da thịt anh nơi bình yên
mọi cơ bắp căng lên, thả lỏng
tròng trành trong một bào thai
miệng còn ngậm vài ba sợi tóc
- Đây là đáy sâu em nhỉ?
- Ừ, còn nữa đáy sâu.
22
bát canh nóng
làm môi anh dễ bỏng
mùi hành hoa, gia vị, rau thơm
nước ngọt xương hầm, mộc nhĩ...
tạ ơn em cho anh
làm con chó cún, con bê non
con chim mới ra ràng
mà nghe
quả trứng ấm lăn vào trong tổ
cửa sông căng đầy nghèn nghẹn lúc trăng lên
hạt giống mới thả mình trong đất ẩm
và bầy chim đang tìm nhau giao phối ở trên cao…
23
Anh sấp mình trên đất, vọng vào những hang sâu. Nói rằng
sông đang chảy lên ngàn, mang theo mặt trời vừa tan trong
buổi sớm, cả lời anh trên bến sông. Kể rằng để biển nhận ra
biển, để thách đố anh lặn xuống. Kìa cây đang trổ bông nhanh
hơn trong bóng tối. Một đám mây, con chim bay đi không có
điểm dừng. Chiếc lá ngả vàng, chỉ lay nhẹ cũng rơi không lay
cũng rơi. Lá nào rơi cũng làm anh thót ngực. Đất một mình
im lặng. Dù trong khoảnh khắc sáp mình vào đất, sẽ thấy mọi
âm thanh làm nghẹn thở biết bao.
24
đất yên bình những ngọn đồi nhấp nhô trong thênh thang gợi
lưng em mềm mại chuyển động qua cành la cành vượt hàng cây
mới trồng gốc còn ẩm ướt bước tới chân trần eo thon yểu điệu
anh nhìn bằng ý nghĩ biết lơ đãng quay lưng đuôi tóc cùng
mở mắt thấu tỏ thôi đừng hỏi không nghe nhẹ hẫng bay cao vướng
vào chim chóc luồng đạn hoa cải rơi xuống ngọt ngào cơn mê
ai biết nói vô thức hoá thành bé nhỏ lặn sâu vào cơ thể không
có sóng ngất ngây trong cân đối rã rời buông xuống thân anh
làm đỉnh núi tôn vinh mặt đất ngước lên khuôn mặt em đọng
mãi không gian trong suốt tỉnh dậy làm cục sắt nung nóng ngơ
ngác giữa thiên nhiên suối chảy trái cây vừa rụng vỡ oà trên
tảng đá nuối tiếc không uống hết thơm ngon đừng chảy ra ngoài
vạn vật nối vào cuống nhau nuôi anh từ bất tận gọi sẽ thưa
lay mạnh sẽ đau sang vật khác hài hoà chạm khẽ thanh cao
25
thả diều thơ ngây bú tí căng tròn ngậm sâu đỉnh cây sương
móc chân nhện rung rinh lá cỏ giăng tơ hờ hững an toàn nén
căng thuốc súng không lo đạn nổ lặng yên thấu tỏ mắt em nhìn
xuống nhân từ cây rì rào kẹp chặt tiếng chim lặng yên thu
mình trong mưa nắng ấm phóng lao ngập sâu đám cỏ tươi tốt
rùng mình thời khắc chuyển mùa không thay áo mới vừa sốt vừa
chạy vào vườn cây trĩu quả chạm vào đuôi mắt vào môi đâu cũng
tích điện cầm lên tê giật sướng toát mồ hôi bàn tay khóa chặt
đôi chân mở rộng chân trời nước đổ vào anh cơn lũ bàng hoàng
rửa sạch u mê hâm nóng ký ức lồng lộn con thú hoang sập bẫy
con cá tuột khỏi lưới lật bật trong hồ nước tràn miệng anh
phất phơ chỏm tóc xoay ngược nằm nghe phù sa màu mỡ mặc cho
cành nhánh đâm chồi văng vẳng lời khen sao phởn phơ bụ bẫm
cuốn trong tã lót ấm áp em âu yếm vỗ vào lưng làm anh bật
khóc
26
than bỏng nướng cong con cá bánh đa phỏng rộp cuộn mình lưỡi
lửa bò lan khắp không gian vật thể tế bào hồi sinh tươi ròng
hút quầng lá rụng lên cây làm vi mạch rã rời mực đổ đầy tay
ôm xiết ninh nhừ xương cốt thân cây lừng lững vươn cao vượt
khỏi bức tường hẹp ôm lấy trời cao chôn xuống rễ sâu nhuộm
xanh trái đất sáng trong từng câu dung tục nhảm nhí truyền
lửa qua muôn đời mũi tên tẩm thuốc đê mê bồng bế nhau lên
tạ ơn tiên tổ hành lễ hân hoan lanh lảnh tiếng kèn đồng hồ
báo thức bình minh hân hoan ban tặng xiêm y tưới rượu xuống
đất cuồng tín đâm con thú hoang kết lại trên da từng vành
cỏ lạ giây phút hoài thai đầm đìa bấy bớt ngả lưng trên đống
tro than còn ấm không nghe một câu mất trí chỉ uống nước đung
đưa thêm bao ý nghĩa
27
Đám mây bay xuống thấp toả sáng không rõ hừng đông hay buổi
chiều tà. Sau đám mây kia cất giữ bao nhiêu bí ẩn, dự định
những chuyến đi, chiếc khăn quàng màu lam anh muốn tặng em
có đường kẻ nhỏ... Em trao anh ly trà nóng. Anh nhắm mắt gật
đầu. Cùng hình dung đất đai phì nhiêu lan xa mãi. Những con
trâu mộng ướt đẫm mồ hôi trong cơn phát dục kéo băng băng
lưỡi cày sáng loáng lật lên từng sá đất. Tiếng muông thú hân
hoan quần tụ trong đại ngàn ấm áp dội vào thịt da mê man bất
tận. Cơn gió gần đang mơ ngủ trong cây. Chỉ cành cao vẫn còn
phe phẩy. Những cuống lá níu vào ta từng hơi thở nhẹ, vào
gót chân, bông tai, mái tóc... Tỏa hương thanh khiết em bảo:
mình vừa tái sinh dưới đám mây bay.
Hải Phòng, 8/2006 – 3/2009
|